"Bang" một tiếng, đại sảnh buổi tiệc vang lên tiếng tát tay Hàn Mộ Vi chỉ cảm thấy trên mặt có một trận đau đớn, tứ chi đều đã tê rần lên, vô lực mà té ngã trên mặt đất, không đứng dậy. Gắt gao mà cắn răng, Hàn Mộ Vi chỉ là cau mày, không có lộ ra một chút khác phản ứng, đã nếm được mùi tanh của máu tring khoang miệng Đám đông mặt quần áo sang trọng nhìn bên này liếc mắt một cái, tốp năm tốp ba người nhìn cô chỉ chỉ trỏ trỏ, không ai đồng tình cô, cũng không có một ai muốn qua đi nâng dậy cô. "Kia chính là em rể tương lai của mày! Mày ngang nhiên cùng hắn ở trong buổi tiệc của Hàn gia chúng ta làm ra sự việc như vậy!!" Hàn Tử Tư lạnh băng ánh mắt bắn về phía cô đang nằm trên mặt đất, nghiến răng nghiến lợi nói: "Còn nằm liệt này làm gì? Chê chúng ta Hàn gia hôm nay vứt mặt còn chưa đủ?!" Hàn Mộ Vi mặt không biểu cảm mà bò lên, hai mắt khô khốc, không có một giọt nước mắt. "Ba ba...... Là con không tốt, đừng trách chị......Chị từ nhỏ liền cùng con cùng An Thừa ca ca cùng nhau lớn lên,…
Chương 88: Nhanh như vậy liền tìm hảo thay thế bổ sung?
Thiếu Tướng Đại Nhân, Sủng Nhẹ Một Chút!Tác giả: Mộ Thanh LiễmTruyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh"Bang" một tiếng, đại sảnh buổi tiệc vang lên tiếng tát tay Hàn Mộ Vi chỉ cảm thấy trên mặt có một trận đau đớn, tứ chi đều đã tê rần lên, vô lực mà té ngã trên mặt đất, không đứng dậy. Gắt gao mà cắn răng, Hàn Mộ Vi chỉ là cau mày, không có lộ ra một chút khác phản ứng, đã nếm được mùi tanh của máu tring khoang miệng Đám đông mặt quần áo sang trọng nhìn bên này liếc mắt một cái, tốp năm tốp ba người nhìn cô chỉ chỉ trỏ trỏ, không ai đồng tình cô, cũng không có một ai muốn qua đi nâng dậy cô. "Kia chính là em rể tương lai của mày! Mày ngang nhiên cùng hắn ở trong buổi tiệc của Hàn gia chúng ta làm ra sự việc như vậy!!" Hàn Tử Tư lạnh băng ánh mắt bắn về phía cô đang nằm trên mặt đất, nghiến răng nghiến lợi nói: "Còn nằm liệt này làm gì? Chê chúng ta Hàn gia hôm nay vứt mặt còn chưa đủ?!" Hàn Mộ Vi mặt không biểu cảm mà bò lên, hai mắt khô khốc, không có một giọt nước mắt. "Ba ba...... Là con không tốt, đừng trách chị......Chị từ nhỏ liền cùng con cùng An Thừa ca ca cùng nhau lớn lên,… Lưu thúc nhìn ngoài cửa sổ đang mưa rất lớn, mày nhíu chặt, "Thiếu gia, mưa lớn như vậy, nếu không ngày mai hãy đi được không?"Mặc Dung Uyên lắc lắc đầu, nhanh chóng mà thay đổi quần áo, "Tình huống khẩn cấp, không thể làm chờ. Lưu thúc, trong khoảng thời gian này người giúp con chăm sóc tiểu cô nương nhà cách vách một chút."Lưu thúc tự nhiên biết tiểu cô nương trong lời nói của hắn là ai, gật gật đầu, giúp hắn thu thập vài bộ quần áo, nói: "Thiếu gia, nhất định phải cẩn thận!"Ngày hôm sau, thời điểm Hàn Mộ Vi thức, ở màn mưa không có nhìn thấy cái thân ảnh kia quen thuộc, có chút nghi hoặc, nhưng nghĩ nghĩ, hiện tại thời tiết cũng xác thật không phải thời điểm thích hợp bên ngoài vận động, liền một lần nữa trở lại bài học, làm theo như kế hoạch liền bắt đầu đọc sách học tập.Chân cô phỏng chừng nửa tháng nữa mới có thể đi lại được, hơn nữa không thể lập tức vận động mạnh, hắn không tiếp tục dạy thuật phòng thân cho cô, cũng thực bình thường thôi!Hàn Mộ Vi như vậy nghĩ.Ban đêm.Giang Thành cố gia đại trạch.Cố Thiếu Ngang nhìn nhìn quanh bốn phía, đều không có nhìn thấy được thân ảnh nhỏ nhỏ gầy gầy trong trí nhớ, trong lòng có loại buồn bã khác thường. Y cũng không biết vì cái gì, rõ ràng vệ lão tựa hồ cùng phụ thân lại có mặt khác quyết định, phụ thân cũng không hề cưỡng bách chính mình cùng Hàn Mộ Vi kết giao, trong khoảng thời gian này y cũng trở về Đế Đô, một lần nữa vội chính mình sự tình.Lại không biết vì sao, cái thân ảnh nhỏ nhỏ gầy gầy kia, lại luôn là ở ngẫu nhiên rảnh rỗi khi đột nhiên hiện lên ở trong đầu, vứt đi không được......Trong chốc lát là hình ảnh của cô đi về phía trước, cô không quan tâm đến ai mà cúi người xuông nhặt rác, trong chốc lát là hình ảnh cô đang giúp lão bà bà nhặt tían, sau đó đi đến trước mặt y, đem mấy quả táo màu đỏ hồng đưa cho y, mặt coi, bị kia viên quả táo ánh đến phấn phấn......Cố Thiếu Ngang cảm thấy chính mình đại khái là bị bệnh, bằng không như thế nào sẽ liền không có đem những chuyện lúc trước xảy ra mà tưởng tượng lại?Phụ thân nói, buổi tiếc thành niên của y sẽ được tổ chức ở Giang thành. Tích tắc tring nháy mắt, Cố Thiếu Ngang cảm thấy chính mình tim đập nhanh nửa nhịp! Y thậm chí bắt đầu mong đợi lên, Hàn Mộ Vi......Cô có còn giống như lúc trước bị người ta cho là một người câm mà luôn tự bế không mở miệng nói chuyện không?Phụ thân đưa thiệp mời cả nhà Hàn gia, vốn tưởng rằng Hàn Mộ Vi nhất định sẽ đến, lại không nghĩ rằng, y ở buổi tiệc tìm kiếm nửa ngày, chỉ nhìn đến vợ chồng Hàn Tử Tư cùng đứa con gái khác của bọn học...... y nhớ không lầm thi, tên là Hàn Mộ Vũ đúng không?"Chị gái cô đang ở đâu?" Rốt cuộc, ở trong bữa tiệc nữa ngày, Cố Thiếu Ngang có chút nhịn không được, tiến lên tìm Hàn Mộ Vũ đáp lời, ra vẻ lơ đãng mà hỏi thăm.Vốn dĩ vì y chủ động tìm mình mà nói chuyện cô ta cảm thấy thật vui vẻ, nhưng Hàn Mộ Vũ vừa nghe đến này ba chữ, trên mặt tươi cười liền cương một chút.Ngay sau đó,cô lại thực mau khôi phục bộ dạng cũ, nói: "chị ưm chân bị thương, ở nhà dưỡng thương, không thể tới tham gia vũ hội.""Bị thương?" Cố Thiếu Ngang sửng sốt một chút, "Như thế nào lại để bị thương?"Y không có chú ý tới, y như vậy lên tiếng đến có bao nhiêu vội vàng.Hàn Mộ Vũ trong lòng giận dữ, ở trước mặt cô ta, y cư nhiên chỉ nghĩ Hàn Mộ Vi cái tiểu tiện nhân kia!Nhịn không được có chút ủy khuất mà nhìn y, chớp chớp mắt, "Không biết a, cũng không biết chị ấy là như thế nào bị thương...... Nghe nói, là một người nam nhân bế chị ấy đưa đi bệnh viện."Hàn Mộ Vũ cho rằng nhắc tới nam nhân khác, Cố Thiếu Ngang khẳng định sẽ cảm thấy Hàn Mộ Vi là cái nữ hài lả lơi ong bướm trêu hoa ghẹo nguyệt, khẳng định sẽ đối với Hàn Mộ Vi mất đi hứng thú.Lại không nghĩ rằng, Cố Thiếu Ngang nghe xong lời này, sắc mặt xác thật thay đổi một chút, lại có chút hụt hẫng nói: "Nam nhân? Như thế nào, cha của cô nhanh như vậy liền tìm được mối hôn sự khác thay thế rồi à?"- ------
Lưu thúc nhìn ngoài cửa sổ đang mưa rất lớn, mày nhíu chặt, "Thiếu gia, mưa lớn như vậy, nếu không ngày mai hãy đi được không?"
Mặc Dung Uyên lắc lắc đầu, nhanh chóng mà thay đổi quần áo, "Tình huống khẩn cấp, không thể làm chờ. Lưu thúc, trong khoảng thời gian này người giúp con chăm sóc tiểu cô nương nhà cách vách một chút."
Lưu thúc tự nhiên biết tiểu cô nương trong lời nói của hắn là ai, gật gật đầu, giúp hắn thu thập vài bộ quần áo, nói: "Thiếu gia, nhất định phải cẩn thận!"
Ngày hôm sau, thời điểm Hàn Mộ Vi thức, ở màn mưa không có nhìn thấy cái thân ảnh kia quen thuộc, có chút nghi hoặc, nhưng nghĩ nghĩ, hiện tại thời tiết cũng xác thật không phải thời điểm thích hợp bên ngoài vận động, liền một lần nữa trở lại bài học, làm theo như kế hoạch liền bắt đầu đọc sách học tập.
Chân cô phỏng chừng nửa tháng nữa mới có thể đi lại được, hơn nữa không thể lập tức vận động mạnh, hắn không tiếp tục dạy thuật phòng thân cho cô, cũng thực bình thường thôi!
Hàn Mộ Vi như vậy nghĩ.
Ban đêm.
Giang Thành cố gia đại trạch.
Cố Thiếu Ngang nhìn nhìn quanh bốn phía, đều không có nhìn thấy được thân ảnh nhỏ nhỏ gầy gầy trong trí nhớ, trong lòng có loại buồn bã khác thường. Y cũng không biết vì cái gì, rõ ràng vệ lão tựa hồ cùng phụ thân lại có mặt khác quyết định, phụ thân cũng không hề cưỡng bách chính mình cùng Hàn Mộ Vi kết giao, trong khoảng thời gian này y cũng trở về Đế Đô, một lần nữa vội chính mình sự tình.
Lại không biết vì sao, cái thân ảnh nhỏ nhỏ gầy gầy kia, lại luôn là ở ngẫu nhiên rảnh rỗi khi đột nhiên hiện lên ở trong đầu, vứt đi không được......
Trong chốc lát là hình ảnh của cô đi về phía trước, cô không quan tâm đến ai mà cúi người xuông nhặt rác, trong chốc lát là hình ảnh cô đang giúp lão bà bà nhặt tían, sau đó đi đến trước mặt y, đem mấy quả táo màu đỏ hồng đưa cho y, mặt coi, bị kia viên quả táo ánh đến phấn phấn......
Cố Thiếu Ngang cảm thấy chính mình đại khái là bị bệnh, bằng không như thế nào sẽ liền không có đem những chuyện lúc trước xảy ra mà tưởng tượng lại?
Phụ thân nói, buổi tiếc thành niên của y sẽ được tổ chức ở Giang thành. Tích tắc tring nháy mắt, Cố Thiếu Ngang cảm thấy chính mình tim đập nhanh nửa nhịp! Y thậm chí bắt đầu mong đợi lên, Hàn Mộ Vi......
Cô có còn giống như lúc trước bị người ta cho là một người câm mà luôn tự bế không mở miệng nói chuyện không?
Phụ thân đưa thiệp mời cả nhà Hàn gia, vốn tưởng rằng Hàn Mộ Vi nhất định sẽ đến, lại không nghĩ rằng, y ở buổi tiệc tìm kiếm nửa ngày, chỉ nhìn đến vợ chồng Hàn Tử Tư cùng đứa con gái khác của bọn học...... y nhớ không lầm thi, tên là Hàn Mộ Vũ đúng không?
"Chị gái cô đang ở đâu?" Rốt cuộc, ở trong bữa tiệc nữa ngày, Cố Thiếu Ngang có chút nhịn không được, tiến lên tìm Hàn Mộ Vũ đáp lời, ra vẻ lơ đãng mà hỏi thăm.
Vốn dĩ vì y chủ động tìm mình mà nói chuyện cô ta cảm thấy thật vui vẻ, nhưng Hàn Mộ Vũ vừa nghe đến này ba chữ, trên mặt tươi cười liền cương một chút.
Ngay sau đó,cô lại thực mau khôi phục bộ dạng cũ, nói: "chị ưm chân bị thương, ở nhà dưỡng thương, không thể tới tham gia vũ hội."
"Bị thương?" Cố Thiếu Ngang sửng sốt một chút, "Như thế nào lại để bị thương?"
Y không có chú ý tới, y như vậy lên tiếng đến có bao nhiêu vội vàng.
Hàn Mộ Vũ trong lòng giận dữ, ở trước mặt cô ta, y cư nhiên chỉ nghĩ Hàn Mộ Vi cái tiểu tiện nhân kia!
Nhịn không được có chút ủy khuất mà nhìn y, chớp chớp mắt, "Không biết a, cũng không biết chị ấy là như thế nào bị thương...... Nghe nói, là một người nam nhân bế chị ấy đưa đi bệnh viện."
Hàn Mộ Vũ cho rằng nhắc tới nam nhân khác, Cố Thiếu Ngang khẳng định sẽ cảm thấy Hàn Mộ Vi là cái nữ hài lả lơi ong bướm trêu hoa ghẹo nguyệt, khẳng định sẽ đối với Hàn Mộ Vi mất đi hứng thú.
Lại không nghĩ rằng, Cố Thiếu Ngang nghe xong lời này, sắc mặt xác thật thay đổi một chút, lại có chút hụt hẫng nói: "Nam nhân? Như thế nào, cha của cô nhanh như vậy liền tìm được mối hôn sự khác thay thế rồi à?"
- ------
Thiếu Tướng Đại Nhân, Sủng Nhẹ Một Chút!Tác giả: Mộ Thanh LiễmTruyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh"Bang" một tiếng, đại sảnh buổi tiệc vang lên tiếng tát tay Hàn Mộ Vi chỉ cảm thấy trên mặt có một trận đau đớn, tứ chi đều đã tê rần lên, vô lực mà té ngã trên mặt đất, không đứng dậy. Gắt gao mà cắn răng, Hàn Mộ Vi chỉ là cau mày, không có lộ ra một chút khác phản ứng, đã nếm được mùi tanh của máu tring khoang miệng Đám đông mặt quần áo sang trọng nhìn bên này liếc mắt một cái, tốp năm tốp ba người nhìn cô chỉ chỉ trỏ trỏ, không ai đồng tình cô, cũng không có một ai muốn qua đi nâng dậy cô. "Kia chính là em rể tương lai của mày! Mày ngang nhiên cùng hắn ở trong buổi tiệc của Hàn gia chúng ta làm ra sự việc như vậy!!" Hàn Tử Tư lạnh băng ánh mắt bắn về phía cô đang nằm trên mặt đất, nghiến răng nghiến lợi nói: "Còn nằm liệt này làm gì? Chê chúng ta Hàn gia hôm nay vứt mặt còn chưa đủ?!" Hàn Mộ Vi mặt không biểu cảm mà bò lên, hai mắt khô khốc, không có một giọt nước mắt. "Ba ba...... Là con không tốt, đừng trách chị......Chị từ nhỏ liền cùng con cùng An Thừa ca ca cùng nhau lớn lên,… Lưu thúc nhìn ngoài cửa sổ đang mưa rất lớn, mày nhíu chặt, "Thiếu gia, mưa lớn như vậy, nếu không ngày mai hãy đi được không?"Mặc Dung Uyên lắc lắc đầu, nhanh chóng mà thay đổi quần áo, "Tình huống khẩn cấp, không thể làm chờ. Lưu thúc, trong khoảng thời gian này người giúp con chăm sóc tiểu cô nương nhà cách vách một chút."Lưu thúc tự nhiên biết tiểu cô nương trong lời nói của hắn là ai, gật gật đầu, giúp hắn thu thập vài bộ quần áo, nói: "Thiếu gia, nhất định phải cẩn thận!"Ngày hôm sau, thời điểm Hàn Mộ Vi thức, ở màn mưa không có nhìn thấy cái thân ảnh kia quen thuộc, có chút nghi hoặc, nhưng nghĩ nghĩ, hiện tại thời tiết cũng xác thật không phải thời điểm thích hợp bên ngoài vận động, liền một lần nữa trở lại bài học, làm theo như kế hoạch liền bắt đầu đọc sách học tập.Chân cô phỏng chừng nửa tháng nữa mới có thể đi lại được, hơn nữa không thể lập tức vận động mạnh, hắn không tiếp tục dạy thuật phòng thân cho cô, cũng thực bình thường thôi!Hàn Mộ Vi như vậy nghĩ.Ban đêm.Giang Thành cố gia đại trạch.Cố Thiếu Ngang nhìn nhìn quanh bốn phía, đều không có nhìn thấy được thân ảnh nhỏ nhỏ gầy gầy trong trí nhớ, trong lòng có loại buồn bã khác thường. Y cũng không biết vì cái gì, rõ ràng vệ lão tựa hồ cùng phụ thân lại có mặt khác quyết định, phụ thân cũng không hề cưỡng bách chính mình cùng Hàn Mộ Vi kết giao, trong khoảng thời gian này y cũng trở về Đế Đô, một lần nữa vội chính mình sự tình.Lại không biết vì sao, cái thân ảnh nhỏ nhỏ gầy gầy kia, lại luôn là ở ngẫu nhiên rảnh rỗi khi đột nhiên hiện lên ở trong đầu, vứt đi không được......Trong chốc lát là hình ảnh của cô đi về phía trước, cô không quan tâm đến ai mà cúi người xuông nhặt rác, trong chốc lát là hình ảnh cô đang giúp lão bà bà nhặt tían, sau đó đi đến trước mặt y, đem mấy quả táo màu đỏ hồng đưa cho y, mặt coi, bị kia viên quả táo ánh đến phấn phấn......Cố Thiếu Ngang cảm thấy chính mình đại khái là bị bệnh, bằng không như thế nào sẽ liền không có đem những chuyện lúc trước xảy ra mà tưởng tượng lại?Phụ thân nói, buổi tiếc thành niên của y sẽ được tổ chức ở Giang thành. Tích tắc tring nháy mắt, Cố Thiếu Ngang cảm thấy chính mình tim đập nhanh nửa nhịp! Y thậm chí bắt đầu mong đợi lên, Hàn Mộ Vi......Cô có còn giống như lúc trước bị người ta cho là một người câm mà luôn tự bế không mở miệng nói chuyện không?Phụ thân đưa thiệp mời cả nhà Hàn gia, vốn tưởng rằng Hàn Mộ Vi nhất định sẽ đến, lại không nghĩ rằng, y ở buổi tiệc tìm kiếm nửa ngày, chỉ nhìn đến vợ chồng Hàn Tử Tư cùng đứa con gái khác của bọn học...... y nhớ không lầm thi, tên là Hàn Mộ Vũ đúng không?"Chị gái cô đang ở đâu?" Rốt cuộc, ở trong bữa tiệc nữa ngày, Cố Thiếu Ngang có chút nhịn không được, tiến lên tìm Hàn Mộ Vũ đáp lời, ra vẻ lơ đãng mà hỏi thăm.Vốn dĩ vì y chủ động tìm mình mà nói chuyện cô ta cảm thấy thật vui vẻ, nhưng Hàn Mộ Vũ vừa nghe đến này ba chữ, trên mặt tươi cười liền cương một chút.Ngay sau đó,cô lại thực mau khôi phục bộ dạng cũ, nói: "chị ưm chân bị thương, ở nhà dưỡng thương, không thể tới tham gia vũ hội.""Bị thương?" Cố Thiếu Ngang sửng sốt một chút, "Như thế nào lại để bị thương?"Y không có chú ý tới, y như vậy lên tiếng đến có bao nhiêu vội vàng.Hàn Mộ Vũ trong lòng giận dữ, ở trước mặt cô ta, y cư nhiên chỉ nghĩ Hàn Mộ Vi cái tiểu tiện nhân kia!Nhịn không được có chút ủy khuất mà nhìn y, chớp chớp mắt, "Không biết a, cũng không biết chị ấy là như thế nào bị thương...... Nghe nói, là một người nam nhân bế chị ấy đưa đi bệnh viện."Hàn Mộ Vũ cho rằng nhắc tới nam nhân khác, Cố Thiếu Ngang khẳng định sẽ cảm thấy Hàn Mộ Vi là cái nữ hài lả lơi ong bướm trêu hoa ghẹo nguyệt, khẳng định sẽ đối với Hàn Mộ Vi mất đi hứng thú.Lại không nghĩ rằng, Cố Thiếu Ngang nghe xong lời này, sắc mặt xác thật thay đổi một chút, lại có chút hụt hẫng nói: "Nam nhân? Như thế nào, cha của cô nhanh như vậy liền tìm được mối hôn sự khác thay thế rồi à?"- ------