Tác giả:

Thảo ngoan ngoãn chờ đợi Phan đeo chiếc đồng hồ xinh xắn vào cổ tay mình. Vẻ trân trọng cùng với những cử chỉ nâng niu của người con trai khiến cô cảm động. Đeo xong rồi mà Phan vẫn chưa rời tay cô ra, anh cứ nắm yên bàn tay cô và hài lòng nhìn nó mãi. Nếu cô không tự mình rút tay lại thì chẳng biết khoảnh khắc này còn tiếp tục đến bao giờ. -Đẹp lắm Thảo ạ, cậu đeo rất hợp. – Phan buông ra rồi ngẩng mặt nhìn Thảo, chợt bắt gặp gương mặt đỏ hồng của Thảo, Phan thoáng chút bối rối. - Cảm ơn cậu, lần nào đạt giải, cậu cũng có quà cho mình. – Thảo nói. Anh lại nhìn cô không chớp mắt, có vẻ như ngây ra trước nụ cười đẹp dịu hiền. Thảo thẹn thùng lảng tránh nhìn vào chiếc đồng hồ. Ánh sáng lóng lánh của chiếc đồng hồ mới khiến cô thích thú thốt lên. -Ôi đẹp quá. Sao cậu chọn đẹp thế! Cô chao nghiêng mặt đồng hồ ngắm nghía thỏa thích, chợt cô sực nhớ ra: -Chắc là đắt lắm có phải không. Sao cậu cứ tốn tiền với mình thế. Phan lắc đầu cười hiền từ, kiểu cười đã quá đỗi quen thuộc với cô. Anh…

Chương 6: Xiết nợ

Tan Băng Rồi Đó AnhTác giả: tothivimichanTruyện Ngôn TìnhThảo ngoan ngoãn chờ đợi Phan đeo chiếc đồng hồ xinh xắn vào cổ tay mình. Vẻ trân trọng cùng với những cử chỉ nâng niu của người con trai khiến cô cảm động. Đeo xong rồi mà Phan vẫn chưa rời tay cô ra, anh cứ nắm yên bàn tay cô và hài lòng nhìn nó mãi. Nếu cô không tự mình rút tay lại thì chẳng biết khoảnh khắc này còn tiếp tục đến bao giờ. -Đẹp lắm Thảo ạ, cậu đeo rất hợp. – Phan buông ra rồi ngẩng mặt nhìn Thảo, chợt bắt gặp gương mặt đỏ hồng của Thảo, Phan thoáng chút bối rối. - Cảm ơn cậu, lần nào đạt giải, cậu cũng có quà cho mình. – Thảo nói. Anh lại nhìn cô không chớp mắt, có vẻ như ngây ra trước nụ cười đẹp dịu hiền. Thảo thẹn thùng lảng tránh nhìn vào chiếc đồng hồ. Ánh sáng lóng lánh của chiếc đồng hồ mới khiến cô thích thú thốt lên. -Ôi đẹp quá. Sao cậu chọn đẹp thế! Cô chao nghiêng mặt đồng hồ ngắm nghía thỏa thích, chợt cô sực nhớ ra: -Chắc là đắt lắm có phải không. Sao cậu cứ tốn tiền với mình thế. Phan lắc đầu cười hiền từ, kiểu cười đã quá đỗi quen thuộc với cô. Anh… -Tiền đâu! Có trả không? Mày nói đi!-Con kia. Mày mà láo, tao phá nát cái nhà này!Tiếng gầm của hai tên côn đồ trong căn nhà nghèo xơ xác. Mấy cái ghế bị đạp văng vào góc tường. Thảo và mẹ run sợ đứng rúm vào xó nhà.Sừng sững giữa nhà là hai kẻ lạ mặt tướng tá dữ dằn. Một tên đầu trọc đeo kính đen, áo ba lỗ đen, lộ ra hai cánh tay gân guốc đen trũi. Còn tên kia c** tr*n trưng ra các mảng hình xăm quái dị. Tên nào tên đấy mặt mũi hầm hố hung tợn như thể sẵn sàng đập tan cả cái nhà này.Tên c** tr*n tiến lại gần hai mẹ con, mắt lừ lừ nhìn mỗi Thảo, mặt lạnh như thép. Hai mẹ con cùng run rẩy.Cộp! Tên đứng giữa nhà nện một phát giày nên mặt bàn. Bộ ấm chén nẩy tưng lên, mấy cái chén rơi xuống đất, vỡ tung tóe.-Mấy… mấy chú… từ… từ từ nói đã. – Mẹ Thảo run lập cập.-Tiền đâu?-Tôi… tôi… - Mẹ Thảo sợ hãi ôm chặt Thảo.Cộp! Một cái ghế bay vèo lên tường, rơi ra mỗi cái chân rụng một nơi.-Đừng… đừng phá nữa, tôi xin các chú. – Mẹ Thảo cuống quýt – Chúng tôi, có trả, có trả mà.-Con Thảo mở miệng chứ không phải bà. – Giọng hắn sin sít khiến Thảo sợ rụng người. Hắn đã đứng sát Thảo – Nào, tiền mày đâu?Thảo khiếp sợ, cứng đơ miệng ra. Mẹ Thảo rối rít chen vào:-Chú bình tĩnh, đừng làm nó sợ, không nói nổi đâu. Thảo ơi, nói đi con, có gì cứ nói đi con.Nhìn ánh mắt sợ hãi căng thẳng của Thảo, hắn dịu giọng:-Có định trả tiền không? Trả lời đi để hội này biết chừng.-Có… Có ạ. Nhưng… nhưng … chưa đủ ạ. – Thảo lắp bắp.-Vậy thì phải biết điều. Từ nay cấm được trốn. Đừng có đùa với anh giai tao. Nghe chưa!Thảo gật gật, mồ hôi toát ra. Tên đeo kính cũng bước lại gần Thảo, hắn còn quay quay khúc côn trên tay, cái miệng thâm sì dằn ra từng tiếng.-Mày phải biết đại ca tao không thích đùa kiểu này. Đừng có quá đà, đừng làm anh giai tao điên lên. Nếu không tao sẽ cho cái nóc nhà mày rụng trước. Mày tin không.Mẹ Thảo cuống quýt van vỉ.-Dạ… dạ…tôi sẽ dạy bảo nó, nó… nó không dám nữa đâu. Tôi hứa đấy.-Ai cần bà hứa. Mồm nó đâu?Cả hai tên cùng chòng chọc nhìn Thảo. Thảo vội cụp mắt nhìn xuống, cơ thể cô lộ rõ hơi thở dồn dập với đôi tay run rẩy.-Anh tao đến mày phải ở nhà tiếp đón tử tế. Rõ chưa! – Tên c** tr*n quát.Thảo gật gật.-Anh tao gọi mày phải có mặt ngay. Hiểu chưa! – Hắn quát tiếp.Thảo gật tiếp.-Mày mà không ngoan, bọn tao sẽ đến hỏi thăm.Thảo lại gật lấy gật để, người run như cầy sấy.Chúng đã kéo đi. Còn lại hai mẹ con đứng như trời trồng nhìn căn nhà mọi thứ đã bị chúng xô đạp tứ tung, cốc chén bát đĩa vỡ tan tành. Thảo bật khóc thành tiếng. Mẹ Thảo xoa lưng Thảo cho nhanh dịu đi nỗi sợ. Từ nay cô sẽ phải đối mặt với sự thật. Vì cô biết người đàn ông ấy khó mà buông tha cô.***

-Tiền đâu! Có trả không? Mày nói đi!

-Con kia. Mày mà láo, tao phá nát cái nhà này!

Tiếng gầm của hai tên côn đồ trong căn nhà nghèo xơ xác. Mấy cái ghế bị đạp văng vào góc tường. Thảo và mẹ run sợ đứng rúm vào xó nhà.

Sừng sững giữa nhà là hai kẻ lạ mặt tướng tá dữ dằn. Một tên đầu trọc đeo kính đen, áo ba lỗ đen, lộ ra hai cánh tay gân guốc đen trũi. Còn tên kia c** tr*n trưng ra các mảng hình xăm quái dị. Tên nào tên đấy mặt mũi hầm hố hung tợn như thể sẵn sàng đập tan cả cái nhà này.

Tên c** tr*n tiến lại gần hai mẹ con, mắt lừ lừ nhìn mỗi Thảo, mặt lạnh như thép. Hai mẹ con cùng run rẩy.

Cộp! Tên đứng giữa nhà nện một phát giày nên mặt bàn. Bộ ấm chén nẩy tưng lên, mấy cái chén rơi xuống đất, vỡ tung tóe.

-Mấy… mấy chú… từ… từ từ nói đã. – Mẹ Thảo run lập cập.

-Tiền đâu?

-Tôi… tôi… - Mẹ Thảo sợ hãi ôm chặt Thảo.

Cộp! Một cái ghế bay vèo lên tường, rơi ra mỗi cái chân rụng một nơi.

-Đừng… đừng phá nữa, tôi xin các chú. – Mẹ Thảo cuống quýt – Chúng tôi, có trả, có trả mà.

-Con Thảo mở miệng chứ không phải bà. – Giọng hắn sin sít khiến Thảo sợ rụng người. Hắn đã đứng sát Thảo – Nào, tiền mày đâu?

Thảo khiếp sợ, cứng đơ miệng ra. Mẹ Thảo rối rít chen vào:

-Chú bình tĩnh, đừng làm nó sợ, không nói nổi đâu. Thảo ơi, nói đi con, có gì cứ nói đi con.

Nhìn ánh mắt sợ hãi căng thẳng của Thảo, hắn dịu giọng:

-Có định trả tiền không? Trả lời đi để hội này biết chừng.

-Có… Có ạ. Nhưng… nhưng … chưa đủ ạ. – Thảo lắp bắp.

-Vậy thì phải biết điều. Từ nay cấm được trốn. Đừng có đùa với anh giai tao. Nghe chưa!

Thảo gật gật, mồ hôi toát ra. Tên đeo kính cũng bước lại gần Thảo, hắn còn quay quay khúc côn trên tay, cái miệng thâm sì dằn ra từng tiếng.

-Mày phải biết đại ca tao không thích đùa kiểu này. Đừng có quá đà, đừng làm anh giai tao điên lên. Nếu không tao sẽ cho cái nóc nhà mày rụng trước. Mày tin không.

Mẹ Thảo cuống quýt van vỉ.

-Dạ… dạ…tôi sẽ dạy bảo nó, nó… nó không dám nữa đâu. Tôi hứa đấy.

-Ai cần bà hứa. Mồm nó đâu?

Cả hai tên cùng chòng chọc nhìn Thảo. Thảo vội cụp mắt nhìn xuống, cơ thể cô lộ rõ hơi thở dồn dập với đôi tay run rẩy.

-Anh tao đến mày phải ở nhà tiếp đón tử tế. Rõ chưa! – Tên c** tr*n quát.

Thảo gật gật.

-Anh tao gọi mày phải có mặt ngay. Hiểu chưa! – Hắn quát tiếp.

Thảo gật tiếp.

-Mày mà không ngoan, bọn tao sẽ đến hỏi thăm.

Thảo lại gật lấy gật để, người run như cầy sấy.

Chúng đã kéo đi. Còn lại hai mẹ con đứng như trời trồng nhìn căn nhà mọi thứ đã bị chúng xô đạp tứ tung, cốc chén bát đĩa vỡ tan tành. Thảo bật khóc thành tiếng. Mẹ Thảo xoa lưng Thảo cho nhanh dịu đi nỗi sợ. Từ nay cô sẽ phải đối mặt với sự thật. Vì cô biết người đàn ông ấy khó mà buông tha cô.

***

Tan Băng Rồi Đó AnhTác giả: tothivimichanTruyện Ngôn TìnhThảo ngoan ngoãn chờ đợi Phan đeo chiếc đồng hồ xinh xắn vào cổ tay mình. Vẻ trân trọng cùng với những cử chỉ nâng niu của người con trai khiến cô cảm động. Đeo xong rồi mà Phan vẫn chưa rời tay cô ra, anh cứ nắm yên bàn tay cô và hài lòng nhìn nó mãi. Nếu cô không tự mình rút tay lại thì chẳng biết khoảnh khắc này còn tiếp tục đến bao giờ. -Đẹp lắm Thảo ạ, cậu đeo rất hợp. – Phan buông ra rồi ngẩng mặt nhìn Thảo, chợt bắt gặp gương mặt đỏ hồng của Thảo, Phan thoáng chút bối rối. - Cảm ơn cậu, lần nào đạt giải, cậu cũng có quà cho mình. – Thảo nói. Anh lại nhìn cô không chớp mắt, có vẻ như ngây ra trước nụ cười đẹp dịu hiền. Thảo thẹn thùng lảng tránh nhìn vào chiếc đồng hồ. Ánh sáng lóng lánh của chiếc đồng hồ mới khiến cô thích thú thốt lên. -Ôi đẹp quá. Sao cậu chọn đẹp thế! Cô chao nghiêng mặt đồng hồ ngắm nghía thỏa thích, chợt cô sực nhớ ra: -Chắc là đắt lắm có phải không. Sao cậu cứ tốn tiền với mình thế. Phan lắc đầu cười hiền từ, kiểu cười đã quá đỗi quen thuộc với cô. Anh… -Tiền đâu! Có trả không? Mày nói đi!-Con kia. Mày mà láo, tao phá nát cái nhà này!Tiếng gầm của hai tên côn đồ trong căn nhà nghèo xơ xác. Mấy cái ghế bị đạp văng vào góc tường. Thảo và mẹ run sợ đứng rúm vào xó nhà.Sừng sững giữa nhà là hai kẻ lạ mặt tướng tá dữ dằn. Một tên đầu trọc đeo kính đen, áo ba lỗ đen, lộ ra hai cánh tay gân guốc đen trũi. Còn tên kia c** tr*n trưng ra các mảng hình xăm quái dị. Tên nào tên đấy mặt mũi hầm hố hung tợn như thể sẵn sàng đập tan cả cái nhà này.Tên c** tr*n tiến lại gần hai mẹ con, mắt lừ lừ nhìn mỗi Thảo, mặt lạnh như thép. Hai mẹ con cùng run rẩy.Cộp! Tên đứng giữa nhà nện một phát giày nên mặt bàn. Bộ ấm chén nẩy tưng lên, mấy cái chén rơi xuống đất, vỡ tung tóe.-Mấy… mấy chú… từ… từ từ nói đã. – Mẹ Thảo run lập cập.-Tiền đâu?-Tôi… tôi… - Mẹ Thảo sợ hãi ôm chặt Thảo.Cộp! Một cái ghế bay vèo lên tường, rơi ra mỗi cái chân rụng một nơi.-Đừng… đừng phá nữa, tôi xin các chú. – Mẹ Thảo cuống quýt – Chúng tôi, có trả, có trả mà.-Con Thảo mở miệng chứ không phải bà. – Giọng hắn sin sít khiến Thảo sợ rụng người. Hắn đã đứng sát Thảo – Nào, tiền mày đâu?Thảo khiếp sợ, cứng đơ miệng ra. Mẹ Thảo rối rít chen vào:-Chú bình tĩnh, đừng làm nó sợ, không nói nổi đâu. Thảo ơi, nói đi con, có gì cứ nói đi con.Nhìn ánh mắt sợ hãi căng thẳng của Thảo, hắn dịu giọng:-Có định trả tiền không? Trả lời đi để hội này biết chừng.-Có… Có ạ. Nhưng… nhưng … chưa đủ ạ. – Thảo lắp bắp.-Vậy thì phải biết điều. Từ nay cấm được trốn. Đừng có đùa với anh giai tao. Nghe chưa!Thảo gật gật, mồ hôi toát ra. Tên đeo kính cũng bước lại gần Thảo, hắn còn quay quay khúc côn trên tay, cái miệng thâm sì dằn ra từng tiếng.-Mày phải biết đại ca tao không thích đùa kiểu này. Đừng có quá đà, đừng làm anh giai tao điên lên. Nếu không tao sẽ cho cái nóc nhà mày rụng trước. Mày tin không.Mẹ Thảo cuống quýt van vỉ.-Dạ… dạ…tôi sẽ dạy bảo nó, nó… nó không dám nữa đâu. Tôi hứa đấy.-Ai cần bà hứa. Mồm nó đâu?Cả hai tên cùng chòng chọc nhìn Thảo. Thảo vội cụp mắt nhìn xuống, cơ thể cô lộ rõ hơi thở dồn dập với đôi tay run rẩy.-Anh tao đến mày phải ở nhà tiếp đón tử tế. Rõ chưa! – Tên c** tr*n quát.Thảo gật gật.-Anh tao gọi mày phải có mặt ngay. Hiểu chưa! – Hắn quát tiếp.Thảo gật tiếp.-Mày mà không ngoan, bọn tao sẽ đến hỏi thăm.Thảo lại gật lấy gật để, người run như cầy sấy.Chúng đã kéo đi. Còn lại hai mẹ con đứng như trời trồng nhìn căn nhà mọi thứ đã bị chúng xô đạp tứ tung, cốc chén bát đĩa vỡ tan tành. Thảo bật khóc thành tiếng. Mẹ Thảo xoa lưng Thảo cho nhanh dịu đi nỗi sợ. Từ nay cô sẽ phải đối mặt với sự thật. Vì cô biết người đàn ông ấy khó mà buông tha cô.***

Chương 6: Xiết nợ