Tác giả:

Thảo ngoan ngoãn chờ đợi Phan đeo chiếc đồng hồ xinh xắn vào cổ tay mình. Vẻ trân trọng cùng với những cử chỉ nâng niu của người con trai khiến cô cảm động. Đeo xong rồi mà Phan vẫn chưa rời tay cô ra, anh cứ nắm yên bàn tay cô và hài lòng nhìn nó mãi. Nếu cô không tự mình rút tay lại thì chẳng biết khoảnh khắc này còn tiếp tục đến bao giờ. -Đẹp lắm Thảo ạ, cậu đeo rất hợp. – Phan buông ra rồi ngẩng mặt nhìn Thảo, chợt bắt gặp gương mặt đỏ hồng của Thảo, Phan thoáng chút bối rối. - Cảm ơn cậu, lần nào đạt giải, cậu cũng có quà cho mình. – Thảo nói. Anh lại nhìn cô không chớp mắt, có vẻ như ngây ra trước nụ cười đẹp dịu hiền. Thảo thẹn thùng lảng tránh nhìn vào chiếc đồng hồ. Ánh sáng lóng lánh của chiếc đồng hồ mới khiến cô thích thú thốt lên. -Ôi đẹp quá. Sao cậu chọn đẹp thế! Cô chao nghiêng mặt đồng hồ ngắm nghía thỏa thích, chợt cô sực nhớ ra: -Chắc là đắt lắm có phải không. Sao cậu cứ tốn tiền với mình thế. Phan lắc đầu cười hiền từ, kiểu cười đã quá đỗi quen thuộc với cô. Anh…

Chương 12: Mất bạn oan

Tan Băng Rồi Đó AnhTác giả: tothivimichanTruyện Ngôn TìnhThảo ngoan ngoãn chờ đợi Phan đeo chiếc đồng hồ xinh xắn vào cổ tay mình. Vẻ trân trọng cùng với những cử chỉ nâng niu của người con trai khiến cô cảm động. Đeo xong rồi mà Phan vẫn chưa rời tay cô ra, anh cứ nắm yên bàn tay cô và hài lòng nhìn nó mãi. Nếu cô không tự mình rút tay lại thì chẳng biết khoảnh khắc này còn tiếp tục đến bao giờ. -Đẹp lắm Thảo ạ, cậu đeo rất hợp. – Phan buông ra rồi ngẩng mặt nhìn Thảo, chợt bắt gặp gương mặt đỏ hồng của Thảo, Phan thoáng chút bối rối. - Cảm ơn cậu, lần nào đạt giải, cậu cũng có quà cho mình. – Thảo nói. Anh lại nhìn cô không chớp mắt, có vẻ như ngây ra trước nụ cười đẹp dịu hiền. Thảo thẹn thùng lảng tránh nhìn vào chiếc đồng hồ. Ánh sáng lóng lánh của chiếc đồng hồ mới khiến cô thích thú thốt lên. -Ôi đẹp quá. Sao cậu chọn đẹp thế! Cô chao nghiêng mặt đồng hồ ngắm nghía thỏa thích, chợt cô sực nhớ ra: -Chắc là đắt lắm có phải không. Sao cậu cứ tốn tiền với mình thế. Phan lắc đầu cười hiền từ, kiểu cười đã quá đỗi quen thuộc với cô. Anh… Hậu của tình yêu lốc xoáy là làm Mai thay đổi và người lãnh chưởng lại là Phan. Tự dưng Mai tránh mặt Phan, không còn tíu tít hỏi bài, không còn cùng đi ăn cơm, không đi thư viện, không làm bất cứ việc gì bên cạnh Phan nữa. Phan như mất đi một người bạn.Cũng may đây là thời kỳ thực tập, mỗi người mỗi nơi nên chuyện này ít ai để ý. Vì như thế sẽ đỡ tai tiếng cho Mai, cũng là bớt đau khổ cho Mai.Biết là Mai xấu hổ vì không nghe lời Phan nên giờ muốn lánh mặt, nhưng sau nhiều ngày mà Mai vẫn giữ nguyên sự im lặng thì Phan linh tính có điều gì bất thường. Không thể để yên, Phan quyết tìm Mai.-Mình biết là sẽ có kết cục này, nhưng không ngờ lại kết thúc nhanh như thế. - Mai buồn rầu tâm sự.-Mọi thứ đã qua rồi. Hắn lộ nguyên hình sớm như vậy thì càng may. Thế mới giúp cậu mau tỉnh táo.-Cậu nói cũng đúng. – Mai gật đầu cười buồn – Nhưng nói thật, mình cũng không ân hận vì đã không nghe lời cậu.-Sao vậy? – Phan nhíu mày.-Mình hỏi cậu điều này nhé. Thế cậu có muốn yêu một người mà trước đó người ấy đã dành trọn tình cảm cho người khác rồi không?Phan lại nhíu mày yên lặng. Mai tiếp, cũng với giọng buồn buồn.-Không ai muốn vậy cả có phải không?-Đúng vậy. Nhưng nếu yêu thật sự thì chỉ cần hiện tại. Quá khứ bỏ qua. – Phan quả quyết.-Nhưng anh ấy không bỏ qua. Mà không hiểu sao mình lại thú nhận với anh ấy điều này. Với cậu mình vốn đã là con ngốc, giờ với anh ấy mình lại còn ngốc hơn.-Không phải. Đừng dằn vặt mình như thế. Hắn không đáng để cậu thế này. Hắn đã có người mới rồi. Và đó chỉ là một lý do. Đừng tin hắn! – Phan sốt sắng.-Nhưng mà mình muốn tin anh ấy. Anh ấy dù sao cũng làm mình thức tỉnh. Giờ đây mình thật sự hoang mang. Mình rất sợ mai kia lại bị rơi vào tình cảnh này tiếp.-Không thể nào. – Phan lắc đầu – Cậu đừng lo. Chúng ta chỉ là bạn bè. Và điều này ai cũng biết.-Nhưng từ nay, mình muốn mọi người thấy giữa chúng ta cũng không còn là bạn bè nữa.-Sao cơ? Cậu vừa nói gì cơ?Mai nhắm mắt như để lấy can đảm mà nói tiếp.-Trước nay chúng ta vẫn là bạn bè. Có gì sai đâu, nhưng tình bạn giữa chúng ta lại luôn là dấu hỏi với mọi người. Tại sao thì cậu biết rồi đó. Nếu cậu muốn tốt cho mình, hãy để cho mình yên được làm theo những gì mình muốn.

Hậu của tình yêu lốc xoáy là làm Mai thay đổi và người lãnh chưởng lại là Phan. Tự dưng Mai tránh mặt Phan, không còn tíu tít hỏi bài, không còn cùng đi ăn cơm, không đi thư viện, không làm bất cứ việc gì bên cạnh Phan nữa. Phan như mất đi một người bạn.

Cũng may đây là thời kỳ thực tập, mỗi người mỗi nơi nên chuyện này ít ai để ý. Vì như thế sẽ đỡ tai tiếng cho Mai, cũng là bớt đau khổ cho Mai.

Biết là Mai xấu hổ vì không nghe lời Phan nên giờ muốn lánh mặt, nhưng sau nhiều ngày mà Mai vẫn giữ nguyên sự im lặng thì Phan linh tính có điều gì bất thường. Không thể để yên, Phan quyết tìm Mai.

-Mình biết là sẽ có kết cục này, nhưng không ngờ lại kết thúc nhanh như thế. - Mai buồn rầu tâm sự.

-Mọi thứ đã qua rồi. Hắn lộ nguyên hình sớm như vậy thì càng may. Thế mới giúp cậu mau tỉnh táo.

-Cậu nói cũng đúng. – Mai gật đầu cười buồn – Nhưng nói thật, mình cũng không ân hận vì đã không nghe lời cậu.

-Sao vậy? – Phan nhíu mày.

-Mình hỏi cậu điều này nhé. Thế cậu có muốn yêu một người mà trước đó người ấy đã dành trọn tình cảm cho người khác rồi không?

Phan lại nhíu mày yên lặng. Mai tiếp, cũng với giọng buồn buồn.

-Không ai muốn vậy cả có phải không?

-Đúng vậy. Nhưng nếu yêu thật sự thì chỉ cần hiện tại. Quá khứ bỏ qua. – Phan quả quyết.

-Nhưng anh ấy không bỏ qua. Mà không hiểu sao mình lại thú nhận với anh ấy điều này. Với cậu mình vốn đã là con ngốc, giờ với anh ấy mình lại còn ngốc hơn.

-Không phải. Đừng dằn vặt mình như thế. Hắn không đáng để cậu thế này. Hắn đã có người mới rồi. Và đó chỉ là một lý do. Đừng tin hắn! – Phan sốt sắng.

-Nhưng mà mình muốn tin anh ấy. Anh ấy dù sao cũng làm mình thức tỉnh. Giờ đây mình thật sự hoang mang. Mình rất sợ mai kia lại bị rơi vào tình cảnh này tiếp.

-Không thể nào. – Phan lắc đầu – Cậu đừng lo. Chúng ta chỉ là bạn bè. Và điều này ai cũng biết.

-Nhưng từ nay, mình muốn mọi người thấy giữa chúng ta cũng không còn là bạn bè nữa.

-Sao cơ? Cậu vừa nói gì cơ?

Mai nhắm mắt như để lấy can đảm mà nói tiếp.

-Trước nay chúng ta vẫn là bạn bè. Có gì sai đâu, nhưng tình bạn giữa chúng ta lại luôn là dấu hỏi với mọi người. Tại sao thì cậu biết rồi đó. Nếu cậu muốn tốt cho mình, hãy để cho mình yên được làm theo những gì mình muốn.

Tan Băng Rồi Đó AnhTác giả: tothivimichanTruyện Ngôn TìnhThảo ngoan ngoãn chờ đợi Phan đeo chiếc đồng hồ xinh xắn vào cổ tay mình. Vẻ trân trọng cùng với những cử chỉ nâng niu của người con trai khiến cô cảm động. Đeo xong rồi mà Phan vẫn chưa rời tay cô ra, anh cứ nắm yên bàn tay cô và hài lòng nhìn nó mãi. Nếu cô không tự mình rút tay lại thì chẳng biết khoảnh khắc này còn tiếp tục đến bao giờ. -Đẹp lắm Thảo ạ, cậu đeo rất hợp. – Phan buông ra rồi ngẩng mặt nhìn Thảo, chợt bắt gặp gương mặt đỏ hồng của Thảo, Phan thoáng chút bối rối. - Cảm ơn cậu, lần nào đạt giải, cậu cũng có quà cho mình. – Thảo nói. Anh lại nhìn cô không chớp mắt, có vẻ như ngây ra trước nụ cười đẹp dịu hiền. Thảo thẹn thùng lảng tránh nhìn vào chiếc đồng hồ. Ánh sáng lóng lánh của chiếc đồng hồ mới khiến cô thích thú thốt lên. -Ôi đẹp quá. Sao cậu chọn đẹp thế! Cô chao nghiêng mặt đồng hồ ngắm nghía thỏa thích, chợt cô sực nhớ ra: -Chắc là đắt lắm có phải không. Sao cậu cứ tốn tiền với mình thế. Phan lắc đầu cười hiền từ, kiểu cười đã quá đỗi quen thuộc với cô. Anh… Hậu của tình yêu lốc xoáy là làm Mai thay đổi và người lãnh chưởng lại là Phan. Tự dưng Mai tránh mặt Phan, không còn tíu tít hỏi bài, không còn cùng đi ăn cơm, không đi thư viện, không làm bất cứ việc gì bên cạnh Phan nữa. Phan như mất đi một người bạn.Cũng may đây là thời kỳ thực tập, mỗi người mỗi nơi nên chuyện này ít ai để ý. Vì như thế sẽ đỡ tai tiếng cho Mai, cũng là bớt đau khổ cho Mai.Biết là Mai xấu hổ vì không nghe lời Phan nên giờ muốn lánh mặt, nhưng sau nhiều ngày mà Mai vẫn giữ nguyên sự im lặng thì Phan linh tính có điều gì bất thường. Không thể để yên, Phan quyết tìm Mai.-Mình biết là sẽ có kết cục này, nhưng không ngờ lại kết thúc nhanh như thế. - Mai buồn rầu tâm sự.-Mọi thứ đã qua rồi. Hắn lộ nguyên hình sớm như vậy thì càng may. Thế mới giúp cậu mau tỉnh táo.-Cậu nói cũng đúng. – Mai gật đầu cười buồn – Nhưng nói thật, mình cũng không ân hận vì đã không nghe lời cậu.-Sao vậy? – Phan nhíu mày.-Mình hỏi cậu điều này nhé. Thế cậu có muốn yêu một người mà trước đó người ấy đã dành trọn tình cảm cho người khác rồi không?Phan lại nhíu mày yên lặng. Mai tiếp, cũng với giọng buồn buồn.-Không ai muốn vậy cả có phải không?-Đúng vậy. Nhưng nếu yêu thật sự thì chỉ cần hiện tại. Quá khứ bỏ qua. – Phan quả quyết.-Nhưng anh ấy không bỏ qua. Mà không hiểu sao mình lại thú nhận với anh ấy điều này. Với cậu mình vốn đã là con ngốc, giờ với anh ấy mình lại còn ngốc hơn.-Không phải. Đừng dằn vặt mình như thế. Hắn không đáng để cậu thế này. Hắn đã có người mới rồi. Và đó chỉ là một lý do. Đừng tin hắn! – Phan sốt sắng.-Nhưng mà mình muốn tin anh ấy. Anh ấy dù sao cũng làm mình thức tỉnh. Giờ đây mình thật sự hoang mang. Mình rất sợ mai kia lại bị rơi vào tình cảnh này tiếp.-Không thể nào. – Phan lắc đầu – Cậu đừng lo. Chúng ta chỉ là bạn bè. Và điều này ai cũng biết.-Nhưng từ nay, mình muốn mọi người thấy giữa chúng ta cũng không còn là bạn bè nữa.-Sao cơ? Cậu vừa nói gì cơ?Mai nhắm mắt như để lấy can đảm mà nói tiếp.-Trước nay chúng ta vẫn là bạn bè. Có gì sai đâu, nhưng tình bạn giữa chúng ta lại luôn là dấu hỏi với mọi người. Tại sao thì cậu biết rồi đó. Nếu cậu muốn tốt cho mình, hãy để cho mình yên được làm theo những gì mình muốn.

Chương 12: Mất bạn oan