Tác giả:

- Năm tôi 7 tuổi anh 10 tuổi,, tôi yêu thầm anh nhưng không dám nói sợ anh từ chối - Năm tôi 10 tuổi anh 13 - Tôi lấy hết can đảm tỏ tình với anh - em yêu anh, tôi đỏ mắt không dám ngước nhìn anh - anh nhìn thẳng vào tôi cười nhếch miệng " tôi không thích làm bạn với trẻ con " _cô nhóc - năm tôi 12 anh 15 - hôm đó sinh nhật anh tôi dùng toàn bộ số tiền tích kiệm của mình mua tặng anh chiếc đồng hồ - tôi cười tươi đưa cho anh hộp qùa - em tặng anh - anh liếc qua hộp qùa lạnh lùng nói " tôi không thích _tránh ra " - tôi kéo tay anh, mắt ngấn nước - anh không nhìn hất mạnh tay tôi ra, hộp qùa rơi tự do xuống đất chiếc đồng hồ lăn ra ngoài - tôi đứng bất động nhìn hộp qùa dưới đất nước mắt rơi lã chã rồi lặng lẽ nhặt chiếc đồng hồ - năm tôi 15 tuổi anh 18 - tôi quyết định tỏ tình lần cuối với anh, nếu lần này anh không đồng ý thì tôi sẽ không bao giờ làm phiền anh - lần này tôi nhìn thẳng vào mắt anh nói - anh có đồng ý làm người yêu em không??? - anh nhìn tôi không nói - tôi thất vọng…

Chương 5: Cuộc giao dịch hôn nhân

ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!Tác giả: Thiên DiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Sủng- Năm tôi 7 tuổi anh 10 tuổi,, tôi yêu thầm anh nhưng không dám nói sợ anh từ chối - Năm tôi 10 tuổi anh 13 - Tôi lấy hết can đảm tỏ tình với anh - em yêu anh, tôi đỏ mắt không dám ngước nhìn anh - anh nhìn thẳng vào tôi cười nhếch miệng " tôi không thích làm bạn với trẻ con " _cô nhóc - năm tôi 12 anh 15 - hôm đó sinh nhật anh tôi dùng toàn bộ số tiền tích kiệm của mình mua tặng anh chiếc đồng hồ - tôi cười tươi đưa cho anh hộp qùa - em tặng anh - anh liếc qua hộp qùa lạnh lùng nói " tôi không thích _tránh ra " - tôi kéo tay anh, mắt ngấn nước - anh không nhìn hất mạnh tay tôi ra, hộp qùa rơi tự do xuống đất chiếc đồng hồ lăn ra ngoài - tôi đứng bất động nhìn hộp qùa dưới đất nước mắt rơi lã chã rồi lặng lẽ nhặt chiếc đồng hồ - năm tôi 15 tuổi anh 18 - tôi quyết định tỏ tình lần cuối với anh, nếu lần này anh không đồng ý thì tôi sẽ không bao giờ làm phiền anh - lần này tôi nhìn thẳng vào mắt anh nói - anh có đồng ý làm người yêu em không??? - anh nhìn tôi không nói - tôi thất vọng… Cô muốn tôi giúp ông ta???, anh cười khinh bỉ _ trừ phi cô qùy xuống xin tôiMắt cô ngấn nước, suốt 5 năm qua cô đã cố thay đổi bản thân, ép bản thân phải mạnh mẽ hơn,,, nhưng tại sao khi đứng trước người đàn ông này con người cô lại mềm yếu đến vậy,,cô cố kìm nước mắt - giám đốc Lâm xin lỗi vì đã làm phiền anh,, tôi sẽ tự mình giải quyết vụ việc này,,anh gõ tay lên bàn,, cô nghĩ cô có thể giải quyết được chuyện này,, đối với tôi việc bịt miệng mấy tên cảnh sát và đám nhà báo đó chỉ dễ như trở bàn tay,, nếu cô có khả năng làm chuyện đó thì cứ việc đi,,,anh đứng lên tiến lại gần chỗ cô,, theo như tôi biết ba cô tốn không ít công sức để leo lên được cái ghế này,, sau chuyện này cô nghĩ chức bộ trưởng của ba cô liệu còn giữ được.... Tất cả đều do cô quyết định.anh đẩy cô vào tình thế khó xử,,ngoài ba cô không còn người thân nào khác,, anh ghét cô đến vậy sao... Nước mắt chảy dài trên hai gò má đỏ ửng của cô,,, cô dùng tay lau hết nước mắt,, giọng miễn cưỡng,,được.. Tôi qùy,, cô qùy xuống xin anh trong lòng đầy uất hận " lâm phong tôi nhất định không bao giờ tha thứ cho anh"...Một tháng sau...tất cả các thương gia, doanh nhân đều có mặt tại khách sạn Bắc Kinh, đến chúc mừng đám cưới của, Lục Thiên Linh và Lâm Phong, đối với mọi người thì đây chỉ là đám cưới hoàn hảo,,nhưng thực tế đây chỉ là cuộc giao dịch mà cả hai cùng có lợi..Lục Thiên Linh bước ra nở nụ cười ngọt ngào,,mọi ánh mắt đều dồn về phía cô,, khó ai có thể cưỡng lại vẻ đẹp của cô,,, bộ trang phục mà cô đang mặc do một nhà thiết kế nổi tiếng,, thiết kế riêng cho cô, thân trên bó sát để lộ ra đường cong hoàn hảo của cô bên dưới xòe rộng,, cổ áo thiết kế chữ v khoét sâu lộ ra b* ng*c đẫy đà khiến cô càng thêm gợi cảm,, có chút tương phản với nét mặt ngây ngô dịu dàng của cô..anh đứng bên một bàn tiệc tay cầm ly rượu nhìn cô không chớp mắt,, nhưng đối với anh cô chỉ là một món hàng không có giá trị...

Cô muốn tôi giúp ông ta???, anh cười khinh bỉ _ trừ phi cô qùy xuống xin tôi

Mắt cô ngấn nước, suốt 5 năm qua cô đã cố thay đổi bản thân, ép bản thân phải mạnh mẽ hơn,,, nhưng tại sao khi đứng trước người đàn ông này con người cô lại mềm yếu đến vậy,,

cô cố kìm nước mắt - giám đốc Lâm xin lỗi vì đã làm phiền anh,, tôi sẽ tự mình giải quyết vụ việc này,,

anh gõ tay lên bàn,, cô nghĩ cô có thể giải quyết được chuyện này,, đối với tôi việc bịt miệng mấy tên cảnh sát và đám nhà báo đó chỉ dễ như trở bàn tay,, nếu cô có khả năng làm chuyện đó thì cứ việc đi,,,

anh đứng lên tiến lại gần chỗ cô,, theo như tôi biết ba cô tốn không ít công sức để leo lên được cái ghế này,, sau chuyện này cô nghĩ chức bộ trưởng của ba cô liệu còn giữ được.... Tất cả đều do cô quyết định.

anh đẩy cô vào tình thế khó xử,,ngoài ba cô không còn người thân nào khác,, anh ghét cô đến vậy sao... Nước mắt chảy dài trên hai gò má đỏ ửng của cô,,, cô dùng tay lau hết nước mắt,, giọng miễn cưỡng,,

được.. Tôi qùy,, cô qùy xuống xin anh trong lòng đầy uất hận " lâm phong tôi nhất định không bao giờ tha thứ cho anh"...

Một tháng sau...

tất cả các thương gia, doanh nhân đều có mặt tại khách sạn Bắc Kinh, đến chúc mừng đám cưới của, Lục Thiên Linh và Lâm Phong, đối với mọi người thì đây chỉ là đám cưới hoàn hảo,,nhưng thực tế đây chỉ là cuộc giao dịch mà cả hai cùng có lợi..

Lục Thiên Linh bước ra nở nụ cười ngọt ngào,,mọi ánh mắt đều dồn về phía cô,, khó ai có thể cưỡng lại vẻ đẹp của cô,,, bộ trang phục mà cô đang mặc do một nhà thiết kế nổi tiếng,, thiết kế riêng cho cô, thân trên bó sát để lộ ra đường cong hoàn hảo của cô bên dưới xòe rộng,, cổ áo thiết kế chữ v khoét sâu lộ ra b* ng*c đẫy đà khiến cô càng thêm gợi cảm,, có chút tương phản với nét mặt ngây ngô dịu dàng của cô..

anh đứng bên một bàn tiệc tay cầm ly rượu nhìn cô không chớp mắt,, nhưng đối với anh cô chỉ là một món hàng không có giá trị...

ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!Tác giả: Thiên DiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Sủng- Năm tôi 7 tuổi anh 10 tuổi,, tôi yêu thầm anh nhưng không dám nói sợ anh từ chối - Năm tôi 10 tuổi anh 13 - Tôi lấy hết can đảm tỏ tình với anh - em yêu anh, tôi đỏ mắt không dám ngước nhìn anh - anh nhìn thẳng vào tôi cười nhếch miệng " tôi không thích làm bạn với trẻ con " _cô nhóc - năm tôi 12 anh 15 - hôm đó sinh nhật anh tôi dùng toàn bộ số tiền tích kiệm của mình mua tặng anh chiếc đồng hồ - tôi cười tươi đưa cho anh hộp qùa - em tặng anh - anh liếc qua hộp qùa lạnh lùng nói " tôi không thích _tránh ra " - tôi kéo tay anh, mắt ngấn nước - anh không nhìn hất mạnh tay tôi ra, hộp qùa rơi tự do xuống đất chiếc đồng hồ lăn ra ngoài - tôi đứng bất động nhìn hộp qùa dưới đất nước mắt rơi lã chã rồi lặng lẽ nhặt chiếc đồng hồ - năm tôi 15 tuổi anh 18 - tôi quyết định tỏ tình lần cuối với anh, nếu lần này anh không đồng ý thì tôi sẽ không bao giờ làm phiền anh - lần này tôi nhìn thẳng vào mắt anh nói - anh có đồng ý làm người yêu em không??? - anh nhìn tôi không nói - tôi thất vọng… Cô muốn tôi giúp ông ta???, anh cười khinh bỉ _ trừ phi cô qùy xuống xin tôiMắt cô ngấn nước, suốt 5 năm qua cô đã cố thay đổi bản thân, ép bản thân phải mạnh mẽ hơn,,, nhưng tại sao khi đứng trước người đàn ông này con người cô lại mềm yếu đến vậy,,cô cố kìm nước mắt - giám đốc Lâm xin lỗi vì đã làm phiền anh,, tôi sẽ tự mình giải quyết vụ việc này,,anh gõ tay lên bàn,, cô nghĩ cô có thể giải quyết được chuyện này,, đối với tôi việc bịt miệng mấy tên cảnh sát và đám nhà báo đó chỉ dễ như trở bàn tay,, nếu cô có khả năng làm chuyện đó thì cứ việc đi,,,anh đứng lên tiến lại gần chỗ cô,, theo như tôi biết ba cô tốn không ít công sức để leo lên được cái ghế này,, sau chuyện này cô nghĩ chức bộ trưởng của ba cô liệu còn giữ được.... Tất cả đều do cô quyết định.anh đẩy cô vào tình thế khó xử,,ngoài ba cô không còn người thân nào khác,, anh ghét cô đến vậy sao... Nước mắt chảy dài trên hai gò má đỏ ửng của cô,,, cô dùng tay lau hết nước mắt,, giọng miễn cưỡng,,được.. Tôi qùy,, cô qùy xuống xin anh trong lòng đầy uất hận " lâm phong tôi nhất định không bao giờ tha thứ cho anh"...Một tháng sau...tất cả các thương gia, doanh nhân đều có mặt tại khách sạn Bắc Kinh, đến chúc mừng đám cưới của, Lục Thiên Linh và Lâm Phong, đối với mọi người thì đây chỉ là đám cưới hoàn hảo,,nhưng thực tế đây chỉ là cuộc giao dịch mà cả hai cùng có lợi..Lục Thiên Linh bước ra nở nụ cười ngọt ngào,,mọi ánh mắt đều dồn về phía cô,, khó ai có thể cưỡng lại vẻ đẹp của cô,,, bộ trang phục mà cô đang mặc do một nhà thiết kế nổi tiếng,, thiết kế riêng cho cô, thân trên bó sát để lộ ra đường cong hoàn hảo của cô bên dưới xòe rộng,, cổ áo thiết kế chữ v khoét sâu lộ ra b* ng*c đẫy đà khiến cô càng thêm gợi cảm,, có chút tương phản với nét mặt ngây ngô dịu dàng của cô..anh đứng bên một bàn tiệc tay cầm ly rượu nhìn cô không chớp mắt,, nhưng đối với anh cô chỉ là một món hàng không có giá trị...

Chương 5: Cuộc giao dịch hôn nhân