- Năm tôi 7 tuổi anh 10 tuổi,, tôi yêu thầm anh nhưng không dám nói sợ anh từ chối - Năm tôi 10 tuổi anh 13 - Tôi lấy hết can đảm tỏ tình với anh - em yêu anh, tôi đỏ mắt không dám ngước nhìn anh - anh nhìn thẳng vào tôi cười nhếch miệng " tôi không thích làm bạn với trẻ con " _cô nhóc - năm tôi 12 anh 15 - hôm đó sinh nhật anh tôi dùng toàn bộ số tiền tích kiệm của mình mua tặng anh chiếc đồng hồ - tôi cười tươi đưa cho anh hộp qùa - em tặng anh - anh liếc qua hộp qùa lạnh lùng nói " tôi không thích _tránh ra " - tôi kéo tay anh, mắt ngấn nước - anh không nhìn hất mạnh tay tôi ra, hộp qùa rơi tự do xuống đất chiếc đồng hồ lăn ra ngoài - tôi đứng bất động nhìn hộp qùa dưới đất nước mắt rơi lã chã rồi lặng lẽ nhặt chiếc đồng hồ - năm tôi 15 tuổi anh 18 - tôi quyết định tỏ tình lần cuối với anh, nếu lần này anh không đồng ý thì tôi sẽ không bao giờ làm phiền anh - lần này tôi nhìn thẳng vào mắt anh nói - anh có đồng ý làm người yêu em không??? - anh nhìn tôi không nói - tôi thất vọng…
Chương 7: Bị cấm túc
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!Tác giả: Thiên DiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Sủng- Năm tôi 7 tuổi anh 10 tuổi,, tôi yêu thầm anh nhưng không dám nói sợ anh từ chối - Năm tôi 10 tuổi anh 13 - Tôi lấy hết can đảm tỏ tình với anh - em yêu anh, tôi đỏ mắt không dám ngước nhìn anh - anh nhìn thẳng vào tôi cười nhếch miệng " tôi không thích làm bạn với trẻ con " _cô nhóc - năm tôi 12 anh 15 - hôm đó sinh nhật anh tôi dùng toàn bộ số tiền tích kiệm của mình mua tặng anh chiếc đồng hồ - tôi cười tươi đưa cho anh hộp qùa - em tặng anh - anh liếc qua hộp qùa lạnh lùng nói " tôi không thích _tránh ra " - tôi kéo tay anh, mắt ngấn nước - anh không nhìn hất mạnh tay tôi ra, hộp qùa rơi tự do xuống đất chiếc đồng hồ lăn ra ngoài - tôi đứng bất động nhìn hộp qùa dưới đất nước mắt rơi lã chã rồi lặng lẽ nhặt chiếc đồng hồ - năm tôi 15 tuổi anh 18 - tôi quyết định tỏ tình lần cuối với anh, nếu lần này anh không đồng ý thì tôi sẽ không bao giờ làm phiền anh - lần này tôi nhìn thẳng vào mắt anh nói - anh có đồng ý làm người yêu em không??? - anh nhìn tôi không nói - tôi thất vọng… Ngay lúc này anh chỉ muốn b*p ch*t người phụ nữ trước mặt.. Anh chán ghét những giọt nước mắt giả tạo đó..Nhưng tại sao khi nhìn những giọt nước mắt đó lòng anh lại len lỏi những cảm xúc kì lạ,,đáng lẽ ra khi nhìn thấy cô như vậy anh phải vui mới?đúng,, ngay cả anh cũng không thể lí giải được cảm súc hiện tại của mình... Anh buông cổ cô ra tức giận rời khỏi phòng...Anh không biết mình sẽ làm gì nếu còn tiếp tục ở đây,,, trước khi đi anh không quên sỉ nhục cô."Loại con gái dơ bẩn như cô không đáng để Lâm Phong tôi động vào... Bố con cô đều là những kẻ hám tiền"Nói xong anh đóng sầm cửa ra ngoài không quay lại nhìn cô dù chỉ là cái liếc nhìn...cô thật sự khiến anh kinh tởm vậy sao???Cô ngậm ngùi nuốt nước mắt vào trong,,cam chịu để anh sỉ nhục. Thà để anh hiểu nhầm coi thường cô còn hơn để anh vấy bẩn thân thể của mình.Cô lấy ga giường che chắn cơ thể của mình cố dậy lấy quần áo...cả đêm đó cô không ngủ mãi gần đến sáng cô mới chợp mắt được một tí...Thì quản gia lên gõ cửathiếu phu nhân cô dậy chưa,, do cả đêm không ngủ khiến cả người cô mệt mỏi, trên người vẫn còn vết tích của tối qua,, cổ cô đến giờ vẫn còn đau, giọng khàn đặc.-tôi dậy rồi bà xuống trước đi-vâng! bà cung kính nóicô thay quần áo xuống dưới nhà, thấy quản gia cô liền hỏi " anh ấy đi làm rồi sao"vâng, cậu chủ đi làm từ sáng sớm... Cô thở nhẹ nhõm.-Mà bà có biết trạm xe buýt nào gần đây không, sáng nay tôi có cuộc họp quan trọng,,,tuy nhà anh không thiếu xe nhưng cô không muốn động vào đồ hay lấy bất cừ thứ gì từ anh..bà vẫn giữ vẻ tôn kính đáp " thiếu phu nhân cậu chủ có căn dặn từ nay cô không phải đi làm "... Gì chứ..ở đâu lại có phép tắc vô lí như vậy.Để tôi gọi điện bảo anh ấy.. Bà quản gia ngăn cô lại " thiếu phu nhân! Lúc làm việc cậu chủ không muốn bị làm phiền"... Cô không muốn ngày đầu tiên về nhà đã gây sự nên cô chỉ "ừm" cho qua chuyện...tôi còn có chuyện này muốn nhắc cô..
Ngay lúc này anh chỉ muốn b*p ch*t người phụ nữ trước mặt.. Anh chán ghét những giọt nước mắt giả tạo đó..
Nhưng tại sao khi nhìn những giọt nước mắt đó lòng anh lại len lỏi những cảm xúc kì lạ,,đáng lẽ ra khi nhìn thấy cô như vậy anh phải vui mới?
đúng,, ngay cả anh cũng không thể lí giải được cảm súc hiện tại của mình... Anh buông cổ cô ra tức giận rời khỏi phòng...
Anh không biết mình sẽ làm gì nếu còn tiếp tục ở đây,,, trước khi đi anh không quên sỉ nhục cô.
"Loại con gái dơ bẩn như cô không đáng để Lâm Phong tôi động vào... Bố con cô đều là những kẻ hám tiền"
Nói xong anh đóng sầm cửa ra ngoài không quay lại nhìn cô dù chỉ là cái liếc nhìn...cô thật sự khiến anh kinh tởm vậy sao???
Cô ngậm ngùi nuốt nước mắt vào trong,,cam chịu để anh sỉ nhục. Thà để anh hiểu nhầm coi thường cô còn hơn để anh vấy bẩn thân thể của mình.
Cô lấy ga giường che chắn cơ thể của mình cố dậy lấy quần áo...cả đêm đó cô không ngủ mãi gần đến sáng cô mới chợp mắt được một tí...Thì quản gia lên gõ cửa
thiếu phu nhân cô dậy chưa,, do cả đêm không ngủ khiến cả người cô mệt mỏi, trên người vẫn còn vết tích của tối qua,, cổ cô đến giờ vẫn còn đau, giọng khàn đặc.
-tôi dậy rồi bà xuống trước đi
-vâng! bà cung kính nói
cô thay quần áo xuống dưới nhà, thấy quản gia cô liền hỏi " anh ấy đi làm rồi sao"
vâng, cậu chủ đi làm từ sáng sớm... Cô thở nhẹ nhõm.
-Mà bà có biết trạm xe buýt nào gần đây không, sáng nay tôi có cuộc họp quan trọng,,,tuy nhà anh không thiếu xe nhưng cô không muốn động vào đồ hay lấy bất cừ thứ gì từ anh..
bà vẫn giữ vẻ tôn kính đáp " thiếu phu nhân cậu chủ có căn dặn từ nay cô không phải đi làm "... Gì chứ..ở đâu lại có phép tắc vô lí như vậy.
Để tôi gọi điện bảo anh ấy.. Bà quản gia ngăn cô lại " thiếu phu nhân! Lúc làm việc cậu chủ không muốn bị làm phiền"... Cô không muốn ngày đầu tiên về nhà đã gây sự nên cô chỉ "ừm" cho qua chuyện...
tôi còn có chuyện này muốn nhắc cô..
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!Tác giả: Thiên DiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Sủng- Năm tôi 7 tuổi anh 10 tuổi,, tôi yêu thầm anh nhưng không dám nói sợ anh từ chối - Năm tôi 10 tuổi anh 13 - Tôi lấy hết can đảm tỏ tình với anh - em yêu anh, tôi đỏ mắt không dám ngước nhìn anh - anh nhìn thẳng vào tôi cười nhếch miệng " tôi không thích làm bạn với trẻ con " _cô nhóc - năm tôi 12 anh 15 - hôm đó sinh nhật anh tôi dùng toàn bộ số tiền tích kiệm của mình mua tặng anh chiếc đồng hồ - tôi cười tươi đưa cho anh hộp qùa - em tặng anh - anh liếc qua hộp qùa lạnh lùng nói " tôi không thích _tránh ra " - tôi kéo tay anh, mắt ngấn nước - anh không nhìn hất mạnh tay tôi ra, hộp qùa rơi tự do xuống đất chiếc đồng hồ lăn ra ngoài - tôi đứng bất động nhìn hộp qùa dưới đất nước mắt rơi lã chã rồi lặng lẽ nhặt chiếc đồng hồ - năm tôi 15 tuổi anh 18 - tôi quyết định tỏ tình lần cuối với anh, nếu lần này anh không đồng ý thì tôi sẽ không bao giờ làm phiền anh - lần này tôi nhìn thẳng vào mắt anh nói - anh có đồng ý làm người yêu em không??? - anh nhìn tôi không nói - tôi thất vọng… Ngay lúc này anh chỉ muốn b*p ch*t người phụ nữ trước mặt.. Anh chán ghét những giọt nước mắt giả tạo đó..Nhưng tại sao khi nhìn những giọt nước mắt đó lòng anh lại len lỏi những cảm xúc kì lạ,,đáng lẽ ra khi nhìn thấy cô như vậy anh phải vui mới?đúng,, ngay cả anh cũng không thể lí giải được cảm súc hiện tại của mình... Anh buông cổ cô ra tức giận rời khỏi phòng...Anh không biết mình sẽ làm gì nếu còn tiếp tục ở đây,,, trước khi đi anh không quên sỉ nhục cô."Loại con gái dơ bẩn như cô không đáng để Lâm Phong tôi động vào... Bố con cô đều là những kẻ hám tiền"Nói xong anh đóng sầm cửa ra ngoài không quay lại nhìn cô dù chỉ là cái liếc nhìn...cô thật sự khiến anh kinh tởm vậy sao???Cô ngậm ngùi nuốt nước mắt vào trong,,cam chịu để anh sỉ nhục. Thà để anh hiểu nhầm coi thường cô còn hơn để anh vấy bẩn thân thể của mình.Cô lấy ga giường che chắn cơ thể của mình cố dậy lấy quần áo...cả đêm đó cô không ngủ mãi gần đến sáng cô mới chợp mắt được một tí...Thì quản gia lên gõ cửathiếu phu nhân cô dậy chưa,, do cả đêm không ngủ khiến cả người cô mệt mỏi, trên người vẫn còn vết tích của tối qua,, cổ cô đến giờ vẫn còn đau, giọng khàn đặc.-tôi dậy rồi bà xuống trước đi-vâng! bà cung kính nóicô thay quần áo xuống dưới nhà, thấy quản gia cô liền hỏi " anh ấy đi làm rồi sao"vâng, cậu chủ đi làm từ sáng sớm... Cô thở nhẹ nhõm.-Mà bà có biết trạm xe buýt nào gần đây không, sáng nay tôi có cuộc họp quan trọng,,,tuy nhà anh không thiếu xe nhưng cô không muốn động vào đồ hay lấy bất cừ thứ gì từ anh..bà vẫn giữ vẻ tôn kính đáp " thiếu phu nhân cậu chủ có căn dặn từ nay cô không phải đi làm "... Gì chứ..ở đâu lại có phép tắc vô lí như vậy.Để tôi gọi điện bảo anh ấy.. Bà quản gia ngăn cô lại " thiếu phu nhân! Lúc làm việc cậu chủ không muốn bị làm phiền"... Cô không muốn ngày đầu tiên về nhà đã gây sự nên cô chỉ "ừm" cho qua chuyện...tôi còn có chuyện này muốn nhắc cô..