- Năm tôi 7 tuổi anh 10 tuổi,, tôi yêu thầm anh nhưng không dám nói sợ anh từ chối - Năm tôi 10 tuổi anh 13 - Tôi lấy hết can đảm tỏ tình với anh - em yêu anh, tôi đỏ mắt không dám ngước nhìn anh - anh nhìn thẳng vào tôi cười nhếch miệng " tôi không thích làm bạn với trẻ con " _cô nhóc - năm tôi 12 anh 15 - hôm đó sinh nhật anh tôi dùng toàn bộ số tiền tích kiệm của mình mua tặng anh chiếc đồng hồ - tôi cười tươi đưa cho anh hộp qùa - em tặng anh - anh liếc qua hộp qùa lạnh lùng nói " tôi không thích _tránh ra " - tôi kéo tay anh, mắt ngấn nước - anh không nhìn hất mạnh tay tôi ra, hộp qùa rơi tự do xuống đất chiếc đồng hồ lăn ra ngoài - tôi đứng bất động nhìn hộp qùa dưới đất nước mắt rơi lã chã rồi lặng lẽ nhặt chiếc đồng hồ - năm tôi 15 tuổi anh 18 - tôi quyết định tỏ tình lần cuối với anh, nếu lần này anh không đồng ý thì tôi sẽ không bao giờ làm phiền anh - lần này tôi nhìn thẳng vào mắt anh nói - anh có đồng ý làm người yêu em không??? - anh nhìn tôi không nói - tôi thất vọng…
Chương 28: Chạy trốn khỏi anh
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!Tác giả: Thiên DiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Sủng- Năm tôi 7 tuổi anh 10 tuổi,, tôi yêu thầm anh nhưng không dám nói sợ anh từ chối - Năm tôi 10 tuổi anh 13 - Tôi lấy hết can đảm tỏ tình với anh - em yêu anh, tôi đỏ mắt không dám ngước nhìn anh - anh nhìn thẳng vào tôi cười nhếch miệng " tôi không thích làm bạn với trẻ con " _cô nhóc - năm tôi 12 anh 15 - hôm đó sinh nhật anh tôi dùng toàn bộ số tiền tích kiệm của mình mua tặng anh chiếc đồng hồ - tôi cười tươi đưa cho anh hộp qùa - em tặng anh - anh liếc qua hộp qùa lạnh lùng nói " tôi không thích _tránh ra " - tôi kéo tay anh, mắt ngấn nước - anh không nhìn hất mạnh tay tôi ra, hộp qùa rơi tự do xuống đất chiếc đồng hồ lăn ra ngoài - tôi đứng bất động nhìn hộp qùa dưới đất nước mắt rơi lã chã rồi lặng lẽ nhặt chiếc đồng hồ - năm tôi 15 tuổi anh 18 - tôi quyết định tỏ tình lần cuối với anh, nếu lần này anh không đồng ý thì tôi sẽ không bao giờ làm phiền anh - lần này tôi nhìn thẳng vào mắt anh nói - anh có đồng ý làm người yêu em không??? - anh nhìn tôi không nói - tôi thất vọng… Lục Thiên Linh cô đừng trách tôi ác là do cô không tự lượng sức mình đấu với tôi.Từ Lúc cô vào viện anh luôn ở bên chăm sóc cho cô, đối xử với cô dịu dàng hơn trước"Thiên Linh...tôi cho em một phút để ngồi dậy ăn cháo""Lục Thiên Linh ai cho phép em xuống giường""Lục Thiên Linh em dám làm trái ý tôi"Vân vân và mây mây những điều khác anh theo sát cô từng tí một ngay cả lúc ngủ anh c*̃ng không tha"Đến giờ uống thuốc rồi..mau uống đi""Lâm Phong có phải mấy ngày hôm nay anh ăn nhầm thứ gì không"Cô vừa nói vừa nhìn anh nuốt nước bọt"Đừng nói nhiều lần này nếu em còn vất thuốc đi thì đừng hi vọng được về nhà""Anh...tôi không uống""Tôi hỏi lại em có uống không""KHÔNG..anh thích thì tự mình uống đi đừng ép tôi""Được"Cô mở tròn mắt nhìn anh, anh lại định giở trò gì đâyAnh ngồi xuống kế bên cô cười nhếch miệng"Em đừng có hối hận đấy""Tôi.."Cô còn chư kịp nói đã bị anh nhét đống thuốc vào mồm, anh uống hụm nước rồi phủ xuống đôi môi căng mọng c*̉a cô, dòng nước ấm nóng chuyền từ miệng anh vào khoang miệng cô. Lần đầu tiên cô cảm thấy thuốc thật ngọt, trước khi buông đôi môi cô ra anh còn không quên đùa rỡn với nó một lúc mới chịu thả."Ậc...ậc"Sao tự nhiên cô lại bị nấc chứ, cô lấy tay bịt chặt miệng nín thở, uống nước nhưng đều không có tác dụng. Anh cười gian ta"Để tôi chữa cho em""Ậc..hả...ậc"Anh nâng cằm cô lên độc chiếm đôi môi đỏ mọng c*̉a cô, nụ hôn kéo dài đến 30 giây. Quả nhiên món cháo lưỡi này rất có tác dụng đối với cô"Lục Thiên Linh có phải em cố tình nấc để lợi dụng hôn tôi"Mặt cô nóng ran ửng đỏ...cô lắp bắp"Tôi.....ai cố tình chứ..........tôi bị vậy tất cả không phải tại anh sao"Cắt đứt cuộc trò chuyện c*̉a hai người, Uyển Nhi bước vào tay cầm theo bình cháo"Hai người có vẻ nói chuyện vui qúa nhỉ, em mang cháo tới cho Thiên Linh, anh cứ để em chăm sóc cho cô ấy giờ anh đến công ty giải quyết công việc đi, hai ngày nay anb không đến rồi""Ừm..vậy việc còn lại giao cho em"Đợi bóng anh đi khuất, Uyển Nhi nhìn cô cười khinh bỉ, lúc này mới chính là con người thật c*̉a cô ta"Lục Thiên Linh cô đừng thấy phong đối xử tốt với cô thì nghĩ là anh ấy có tình cảm với mình""Điều này cô không nhắc tôi c*̃ng biết""Nay tôi đến để đưa cho cô một món qùa"
Lục Thiên Linh cô đừng trách tôi ác là do cô không tự lượng sức mình đấu với tôi.
Từ Lúc cô vào viện anh luôn ở bên chăm sóc cho cô, đối xử với cô dịu dàng hơn trước
"Thiên Linh...tôi cho em một phút để ngồi dậy ăn cháo"
"Lục Thiên Linh ai cho phép em xuống giường"
"Lục Thiên Linh em dám làm trái ý tôi"
Vân vân và mây mây những điều khác anh theo sát cô từng tí một ngay cả lúc ngủ anh c*̃ng không tha
"Đến giờ uống thuốc rồi..mau uống đi"
"Lâm Phong có phải mấy ngày hôm nay anh ăn nhầm thứ gì không"
Cô vừa nói vừa nhìn anh nuốt nước bọt
"Đừng nói nhiều lần này nếu em còn vất thuốc đi thì đừng hi vọng được về nhà"
"Anh...tôi không uống"
"Tôi hỏi lại em có uống không"
"KHÔNG..anh thích thì tự mình uống đi đừng ép tôi"
"Được"
Cô mở tròn mắt nhìn anh, anh lại định giở trò gì đây
Anh ngồi xuống kế bên cô cười nhếch miệng
"Em đừng có hối hận đấy"
"Tôi.."
Cô còn chư kịp nói đã bị anh nhét đống thuốc vào mồm, anh uống hụm nước rồi phủ xuống đôi môi căng mọng c*̉a cô, dòng nước ấm nóng chuyền từ miệng anh vào khoang miệng cô. Lần đầu tiên cô cảm thấy thuốc thật ngọt, trước khi buông đôi môi cô ra anh còn không quên đùa rỡn với nó một lúc mới chịu thả.
"Ậc...ậc"
Sao tự nhiên cô lại bị nấc chứ, cô lấy tay bịt chặt miệng nín thở, uống nước nhưng đều không có tác dụng. Anh cười gian ta
"Để tôi chữa cho em"
"Ậc..hả...ậc"
Anh nâng cằm cô lên độc chiếm đôi môi đỏ mọng c*̉a cô, nụ hôn kéo dài đến 30 giây. Quả nhiên món cháo lưỡi này rất có tác dụng đối với cô
"Lục Thiên Linh có phải em cố tình nấc để lợi dụng hôn tôi"
Mặt cô nóng ran ửng đỏ...cô lắp bắp
"Tôi.....ai cố tình chứ..........tôi bị vậy tất cả không phải tại anh sao"
Cắt đứt cuộc trò chuyện c*̉a hai người, Uyển Nhi bước vào tay cầm theo bình cháo
"Hai người có vẻ nói chuyện vui qúa nhỉ, em mang cháo tới cho Thiên Linh, anh cứ để em chăm sóc cho cô ấy giờ anh đến công ty giải quyết công việc đi, hai ngày nay anb không đến rồi"
"Ừm..vậy việc còn lại giao cho em"
Đợi bóng anh đi khuất, Uyển Nhi nhìn cô cười khinh bỉ, lúc này mới chính là con người thật c*̉a cô ta
"Lục Thiên Linh cô đừng thấy phong đối xử tốt với cô thì nghĩ là anh ấy có tình cảm với mình"
"Điều này cô không nhắc tôi c*̃ng biết"
"Nay tôi đến để đưa cho cô một món qùa"
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!Tác giả: Thiên DiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Sủng- Năm tôi 7 tuổi anh 10 tuổi,, tôi yêu thầm anh nhưng không dám nói sợ anh từ chối - Năm tôi 10 tuổi anh 13 - Tôi lấy hết can đảm tỏ tình với anh - em yêu anh, tôi đỏ mắt không dám ngước nhìn anh - anh nhìn thẳng vào tôi cười nhếch miệng " tôi không thích làm bạn với trẻ con " _cô nhóc - năm tôi 12 anh 15 - hôm đó sinh nhật anh tôi dùng toàn bộ số tiền tích kiệm của mình mua tặng anh chiếc đồng hồ - tôi cười tươi đưa cho anh hộp qùa - em tặng anh - anh liếc qua hộp qùa lạnh lùng nói " tôi không thích _tránh ra " - tôi kéo tay anh, mắt ngấn nước - anh không nhìn hất mạnh tay tôi ra, hộp qùa rơi tự do xuống đất chiếc đồng hồ lăn ra ngoài - tôi đứng bất động nhìn hộp qùa dưới đất nước mắt rơi lã chã rồi lặng lẽ nhặt chiếc đồng hồ - năm tôi 15 tuổi anh 18 - tôi quyết định tỏ tình lần cuối với anh, nếu lần này anh không đồng ý thì tôi sẽ không bao giờ làm phiền anh - lần này tôi nhìn thẳng vào mắt anh nói - anh có đồng ý làm người yêu em không??? - anh nhìn tôi không nói - tôi thất vọng… Lục Thiên Linh cô đừng trách tôi ác là do cô không tự lượng sức mình đấu với tôi.Từ Lúc cô vào viện anh luôn ở bên chăm sóc cho cô, đối xử với cô dịu dàng hơn trước"Thiên Linh...tôi cho em một phút để ngồi dậy ăn cháo""Lục Thiên Linh ai cho phép em xuống giường""Lục Thiên Linh em dám làm trái ý tôi"Vân vân và mây mây những điều khác anh theo sát cô từng tí một ngay cả lúc ngủ anh c*̃ng không tha"Đến giờ uống thuốc rồi..mau uống đi""Lâm Phong có phải mấy ngày hôm nay anh ăn nhầm thứ gì không"Cô vừa nói vừa nhìn anh nuốt nước bọt"Đừng nói nhiều lần này nếu em còn vất thuốc đi thì đừng hi vọng được về nhà""Anh...tôi không uống""Tôi hỏi lại em có uống không""KHÔNG..anh thích thì tự mình uống đi đừng ép tôi""Được"Cô mở tròn mắt nhìn anh, anh lại định giở trò gì đâyAnh ngồi xuống kế bên cô cười nhếch miệng"Em đừng có hối hận đấy""Tôi.."Cô còn chư kịp nói đã bị anh nhét đống thuốc vào mồm, anh uống hụm nước rồi phủ xuống đôi môi căng mọng c*̉a cô, dòng nước ấm nóng chuyền từ miệng anh vào khoang miệng cô. Lần đầu tiên cô cảm thấy thuốc thật ngọt, trước khi buông đôi môi cô ra anh còn không quên đùa rỡn với nó một lúc mới chịu thả."Ậc...ậc"Sao tự nhiên cô lại bị nấc chứ, cô lấy tay bịt chặt miệng nín thở, uống nước nhưng đều không có tác dụng. Anh cười gian ta"Để tôi chữa cho em""Ậc..hả...ậc"Anh nâng cằm cô lên độc chiếm đôi môi đỏ mọng c*̉a cô, nụ hôn kéo dài đến 30 giây. Quả nhiên món cháo lưỡi này rất có tác dụng đối với cô"Lục Thiên Linh có phải em cố tình nấc để lợi dụng hôn tôi"Mặt cô nóng ran ửng đỏ...cô lắp bắp"Tôi.....ai cố tình chứ..........tôi bị vậy tất cả không phải tại anh sao"Cắt đứt cuộc trò chuyện c*̉a hai người, Uyển Nhi bước vào tay cầm theo bình cháo"Hai người có vẻ nói chuyện vui qúa nhỉ, em mang cháo tới cho Thiên Linh, anh cứ để em chăm sóc cho cô ấy giờ anh đến công ty giải quyết công việc đi, hai ngày nay anb không đến rồi""Ừm..vậy việc còn lại giao cho em"Đợi bóng anh đi khuất, Uyển Nhi nhìn cô cười khinh bỉ, lúc này mới chính là con người thật c*̉a cô ta"Lục Thiên Linh cô đừng thấy phong đối xử tốt với cô thì nghĩ là anh ấy có tình cảm với mình""Điều này cô không nhắc tôi c*̃ng biết""Nay tôi đến để đưa cho cô một món qùa"