Buổi tối, thành phố C, khách sạn Imperial Palace. Một chiếc Bugatti thể thao màu trắng lướt gió như muốn phá tan màn đêm, sau đó dừng ngoài cửa khách sạn. Người hầu hai bên sớm đã cung kính chờ ở đó, thấy thế bèn tiến lên đón, “Bắc thiếu gia, ngài đã tới!” Chàng trai bên trong xe chỉ khẽ quét mắt qua đám người ấy một cái, sau đó liền đẩy cửa đi ra ngoài. Đó là một khuôn mặt anh tuấn đến nỗi khiến người ta hít thở không thông, cho dù một nửa mặt bên kia bị bóng tối che khuất, ánh đèn chỉ chiếu rọi một nửa còn lại, vẫn khiến người ta loá mắt không dám nhìn gần. “Phòng của ngài đã được an bài tốt rồi ạ!” Tiếp tân ăn nói khép nép thông báo một câu, làm tư thế mời với anh. “Ừ.” Chàng trai lạnh lùng đáp, đôi chân thon dài lập tức bước vào trong khách sạn. Trên người anh chứa một cỗ khí chất lạnh lẽo, bất cứ nơi nào anh đi qua cũng đều tựa như bị một cơn gió lạnh thổi tới, tạo thành một vùng băng tuyết giá lạnh. Anh bước vào thang máy, đi lên phòng ở tầng 15 sớm đã được chuẩn bị tốt, sau đó…
Chương 40: Kinh diễm như thế
Ông Xã Tổng Tài Bá Đạo Sủng: Bảo Bối, Tiếp TụcTác giả: Thất TịchTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngBuổi tối, thành phố C, khách sạn Imperial Palace. Một chiếc Bugatti thể thao màu trắng lướt gió như muốn phá tan màn đêm, sau đó dừng ngoài cửa khách sạn. Người hầu hai bên sớm đã cung kính chờ ở đó, thấy thế bèn tiến lên đón, “Bắc thiếu gia, ngài đã tới!” Chàng trai bên trong xe chỉ khẽ quét mắt qua đám người ấy một cái, sau đó liền đẩy cửa đi ra ngoài. Đó là một khuôn mặt anh tuấn đến nỗi khiến người ta hít thở không thông, cho dù một nửa mặt bên kia bị bóng tối che khuất, ánh đèn chỉ chiếu rọi một nửa còn lại, vẫn khiến người ta loá mắt không dám nhìn gần. “Phòng của ngài đã được an bài tốt rồi ạ!” Tiếp tân ăn nói khép nép thông báo một câu, làm tư thế mời với anh. “Ừ.” Chàng trai lạnh lùng đáp, đôi chân thon dài lập tức bước vào trong khách sạn. Trên người anh chứa một cỗ khí chất lạnh lẽo, bất cứ nơi nào anh đi qua cũng đều tựa như bị một cơn gió lạnh thổi tới, tạo thành một vùng băng tuyết giá lạnh. Anh bước vào thang máy, đi lên phòng ở tầng 15 sớm đã được chuẩn bị tốt, sau đó… Đó là một bộ lễ phục màu đen, đen thần bí, trọn bộ lễ phục không có bất kỳ trang trí dư thừa, chỉ là vạt áo dùng tua ra rủ xuống tự nhiên làm điểm xuyết, cao quý ưu nhã phảng phất giống như thiên nga đen.Phương Trì Hạ cầm lễ phục lên, lẳng lặng nhìn chăm chú, nghiêng đầu thoáng nhìn Lạc Dịch Bắc còn chưa trở lại, c** q**n áo ra quyết định mặc thử một chút.Mặc lễ phục vào, nào biết khi kéo lên lại là một sai lầm.Thời điểm kéo khóa, Phương Trì Hạ dùng lực quá lớn, một nắm tóc cũng bị kéo vào, đau đến làm cô hít khí: "A ~ "Nghiêng đầu, muốn xem xét tình huống, bất đắc dĩ bị kẹt lại giữa lưng, căn bản là cô không nhìn được.Phương Trì Hạ nhíu lông mày, tiếp tục bị khóa kéo dày vò.Hành lang ngoài phòng, Lạc Dịch Bắc đi từng bước tới bên này, vừa vào cửa thấy cô đưa lưng về phía mình cùng với một màn đấu tranh với khóa kéo, kèm theo tấm lưng trắng đẹp đến lóa mắt.Lạc Dịch Bắc lẳng lặng nhìn cô chằm chằm một lát, vài bước đi qua, đẩy tay cô ra, anh thay thế động tác."Anh trở về!", Phương Trì Hạ khẽ giật mình, có chút ngoài ý muốn khi anh vào phòng lúc này."Ừ". Lạc Dịch Bắckhẽ đáp cô một tiếng, ánh mắt chăm chú rơi vào khóa kéo trên tay.Phương Trì Hạ xoay người, tùy ý anh giúp đỡ mình, không nói tiếp.Lạc Dịch Bắc giúp cô gỡ tóc bị kẹt ra, lại không lập tức giúp cô kéo lên."Được không anh?". Phương Trì Hạ căn bản không biết phía sau là tình huống như thế nào, cũng không biết khóa kéo còn mắc kẹt không, từ đầu tới cuối ngoan ngoãn đưa lưng về phía anh, mặt cũng không chuyển qua."Còn chưa được". Lạc Dịch Bắc lẳng lặng nhìn cô, trợn mắt nói lời bịa đặt đáp, ánh mắt khẽ dò xét trên người cô.Bộ lễ phục này rất chọn người, màu đen vốn chính là màu vô cùng thần bí, mặc không hợp sẽ cho người cảm giác rất áp lực, thế nhưng mặc xong, làm người ta kinh diễm không chỉ một chút.Làn da Phương Trì Hạ rất trắng, mặc màu đen sẽ không ngăn chặn cô sáng rọi, thậm chí còn nhiều tia gợi cảm không nói nên lời.Hình ảnh trắng đen đan chéo, cảm giác trùng kích đặc biệt mãnh liệt, để cho Lạc Dịch Bắc thoáng nghĩ đến hình ảnh cô ở dưới người anh tóc dài đan chéo ở cần cổ tối hôm quaCùng lúc thị giác bị trùng kích, rung động tương tự, đồng dạng làm cho người ta nhiệt huyết sôi trào.Chỗ yết hầu Lạc Dịch Bắc bỗng nhiên hơi khô chát, tay dừng lại ở phía sau lưng cô, đột nhiên kéo khóa kéo vốn dĩ đã kéo lên gần một nửa của cô xuống.Tay anh có chút lạnh buốt, lúc hoạt động, khớp ngón tay chà nhẹ qua da thịt Phương Trì Hạ, khiến cô run rẩy.Nghiêng đầu lại vừa nhìn con mắt u ám thật đẹp giống như tròng mắt bị đốt lửa, trong nội tâm cô lộp bộp một chút."Lạc Dịch Bắc, không muốn!". Ý thức mẫn cảm biết anh đang làm cái gì, muốn chống cự, tay vừa mới nâng lên, lại bị Lạc Dịch Bắc kìm lại."Tôi còn chưa tắm rửa!". Phương Trì Hạ tìm lý do cho mình."Loại chuyện này có quan trọng không?". Con ngươi Lạc Dịch Bắc, ánh mắt trầm thấp dừng ở phần lưng của cô, tay dọc theo lưng trơn bóng chậm rãi chạy lên.Da thịt cô thật sự rất tốt, mềm mại giống như con nít, xúc cảm dưới lòng bàn tay, vượt qua tưởng tượng tốt đẹp của Lạc Dịch Bắc.Phương Trì Hạ bị anh chặn, nhất thời không biết trả lời như thế nào.Trầm mặc một hồi lâu, gian nan đáp lại một câu: "Tôi muốn tắm trước”.Cô muốn tìm lý do cho mình chuẩn bị chút thời gian, nào biết Lạc Dịch Bắc thuận miệng tiếp một câu: "Tôi dẫn cô đi!".
Đó là một bộ lễ phục màu đen, đen thần bí, trọn bộ lễ phục không có bất kỳ trang trí dư thừa, chỉ là vạt áo dùng tua ra rủ xuống tự nhiên làm điểm xuyết, cao quý ưu nhã phảng phất giống như thiên nga đen.
Phương Trì Hạ cầm lễ phục lên, lẳng lặng nhìn chăm chú, nghiêng đầu thoáng nhìn Lạc Dịch Bắc còn chưa trở lại, c** q**n áo ra quyết định mặc thử một chút.
Mặc lễ phục vào, nào biết khi kéo lên lại là một sai lầm.
Thời điểm kéo khóa, Phương Trì Hạ dùng lực quá lớn, một nắm tóc cũng bị kéo vào, đau đến làm cô hít khí: "A ~ "
Nghiêng đầu, muốn xem xét tình huống, bất đắc dĩ bị kẹt lại giữa lưng, căn bản là cô không nhìn được.
Phương Trì Hạ nhíu lông mày, tiếp tục bị khóa kéo dày vò.
Hành lang ngoài phòng, Lạc Dịch Bắc đi từng bước tới bên này, vừa vào cửa thấy cô đưa lưng về phía mình cùng với một màn đấu tranh với khóa kéo, kèm theo tấm lưng trắng đẹp đến lóa mắt.
Lạc Dịch Bắc lẳng lặng nhìn cô chằm chằm một lát, vài bước đi qua, đẩy tay cô ra, anh thay thế động tác.
"Anh trở về!", Phương Trì Hạ khẽ giật mình, có chút ngoài ý muốn khi anh vào phòng lúc này.
"Ừ". Lạc Dịch Bắckhẽ đáp cô một tiếng, ánh mắt chăm chú rơi vào khóa kéo trên tay.
Phương Trì Hạ xoay người, tùy ý anh giúp đỡ mình, không nói tiếp.
Lạc Dịch Bắc giúp cô gỡ tóc bị kẹt ra, lại không lập tức giúp cô kéo lên.
"Được không anh?". Phương Trì Hạ căn bản không biết phía sau là tình huống như thế nào, cũng không biết khóa kéo còn mắc kẹt không, từ đầu tới cuối ngoan ngoãn đưa lưng về phía anh, mặt cũng không chuyển qua.
"Còn chưa được". Lạc Dịch Bắc lẳng lặng nhìn cô, trợn mắt nói lời bịa đặt đáp, ánh mắt khẽ dò xét trên người cô.
Bộ lễ phục này rất chọn người, màu đen vốn chính là màu vô cùng thần bí, mặc không hợp sẽ cho người cảm giác rất áp lực, thế nhưng mặc xong, làm người ta kinh diễm không chỉ một chút.
Làn da Phương Trì Hạ rất trắng, mặc màu đen sẽ không ngăn chặn cô sáng rọi, thậm chí còn nhiều tia gợi cảm không nói nên lời.
Hình ảnh trắng đen đan chéo, cảm giác trùng kích đặc biệt mãnh liệt, để cho Lạc Dịch Bắc thoáng nghĩ đến hình ảnh cô ở dưới người anh tóc dài đan chéo ở cần cổ tối hôm qua
Cùng lúc thị giác bị trùng kích, rung động tương tự, đồng dạng làm cho người ta nhiệt huyết sôi trào.
Chỗ yết hầu Lạc Dịch Bắc bỗng nhiên hơi khô chát, tay dừng lại ở phía sau lưng cô, đột nhiên kéo khóa kéo vốn dĩ đã kéo lên gần một nửa của cô xuống.
Tay anh có chút lạnh buốt, lúc hoạt động, khớp ngón tay chà nhẹ qua da thịt Phương Trì Hạ, khiến cô run rẩy.
Nghiêng đầu lại vừa nhìn con mắt u ám thật đẹp giống như tròng mắt bị đốt lửa, trong nội tâm cô lộp bộp một chút.
"Lạc Dịch Bắc, không muốn!". Ý thức mẫn cảm biết anh đang làm cái gì, muốn chống cự, tay vừa mới nâng lên, lại bị Lạc Dịch Bắc kìm lại.
"Tôi còn chưa tắm rửa!". Phương Trì Hạ tìm lý do cho mình.
"Loại chuyện này có quan trọng không?". Con ngươi Lạc Dịch Bắc, ánh mắt trầm thấp dừng ở phần lưng của cô, tay dọc theo lưng trơn bóng chậm rãi chạy lên.
Da thịt cô thật sự rất tốt, mềm mại giống như con nít, xúc cảm dưới lòng bàn tay, vượt qua tưởng tượng tốt đẹp của Lạc Dịch Bắc.
Phương Trì Hạ bị anh chặn, nhất thời không biết trả lời như thế nào.
Trầm mặc một hồi lâu, gian nan đáp lại một câu: "Tôi muốn tắm trước”.
Cô muốn tìm lý do cho mình chuẩn bị chút thời gian, nào biết Lạc Dịch Bắc thuận miệng tiếp một câu: "Tôi dẫn cô đi!".
Ông Xã Tổng Tài Bá Đạo Sủng: Bảo Bối, Tiếp TụcTác giả: Thất TịchTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngBuổi tối, thành phố C, khách sạn Imperial Palace. Một chiếc Bugatti thể thao màu trắng lướt gió như muốn phá tan màn đêm, sau đó dừng ngoài cửa khách sạn. Người hầu hai bên sớm đã cung kính chờ ở đó, thấy thế bèn tiến lên đón, “Bắc thiếu gia, ngài đã tới!” Chàng trai bên trong xe chỉ khẽ quét mắt qua đám người ấy một cái, sau đó liền đẩy cửa đi ra ngoài. Đó là một khuôn mặt anh tuấn đến nỗi khiến người ta hít thở không thông, cho dù một nửa mặt bên kia bị bóng tối che khuất, ánh đèn chỉ chiếu rọi một nửa còn lại, vẫn khiến người ta loá mắt không dám nhìn gần. “Phòng của ngài đã được an bài tốt rồi ạ!” Tiếp tân ăn nói khép nép thông báo một câu, làm tư thế mời với anh. “Ừ.” Chàng trai lạnh lùng đáp, đôi chân thon dài lập tức bước vào trong khách sạn. Trên người anh chứa một cỗ khí chất lạnh lẽo, bất cứ nơi nào anh đi qua cũng đều tựa như bị một cơn gió lạnh thổi tới, tạo thành một vùng băng tuyết giá lạnh. Anh bước vào thang máy, đi lên phòng ở tầng 15 sớm đã được chuẩn bị tốt, sau đó… Đó là một bộ lễ phục màu đen, đen thần bí, trọn bộ lễ phục không có bất kỳ trang trí dư thừa, chỉ là vạt áo dùng tua ra rủ xuống tự nhiên làm điểm xuyết, cao quý ưu nhã phảng phất giống như thiên nga đen.Phương Trì Hạ cầm lễ phục lên, lẳng lặng nhìn chăm chú, nghiêng đầu thoáng nhìn Lạc Dịch Bắc còn chưa trở lại, c** q**n áo ra quyết định mặc thử một chút.Mặc lễ phục vào, nào biết khi kéo lên lại là một sai lầm.Thời điểm kéo khóa, Phương Trì Hạ dùng lực quá lớn, một nắm tóc cũng bị kéo vào, đau đến làm cô hít khí: "A ~ "Nghiêng đầu, muốn xem xét tình huống, bất đắc dĩ bị kẹt lại giữa lưng, căn bản là cô không nhìn được.Phương Trì Hạ nhíu lông mày, tiếp tục bị khóa kéo dày vò.Hành lang ngoài phòng, Lạc Dịch Bắc đi từng bước tới bên này, vừa vào cửa thấy cô đưa lưng về phía mình cùng với một màn đấu tranh với khóa kéo, kèm theo tấm lưng trắng đẹp đến lóa mắt.Lạc Dịch Bắc lẳng lặng nhìn cô chằm chằm một lát, vài bước đi qua, đẩy tay cô ra, anh thay thế động tác."Anh trở về!", Phương Trì Hạ khẽ giật mình, có chút ngoài ý muốn khi anh vào phòng lúc này."Ừ". Lạc Dịch Bắckhẽ đáp cô một tiếng, ánh mắt chăm chú rơi vào khóa kéo trên tay.Phương Trì Hạ xoay người, tùy ý anh giúp đỡ mình, không nói tiếp.Lạc Dịch Bắc giúp cô gỡ tóc bị kẹt ra, lại không lập tức giúp cô kéo lên."Được không anh?". Phương Trì Hạ căn bản không biết phía sau là tình huống như thế nào, cũng không biết khóa kéo còn mắc kẹt không, từ đầu tới cuối ngoan ngoãn đưa lưng về phía anh, mặt cũng không chuyển qua."Còn chưa được". Lạc Dịch Bắc lẳng lặng nhìn cô, trợn mắt nói lời bịa đặt đáp, ánh mắt khẽ dò xét trên người cô.Bộ lễ phục này rất chọn người, màu đen vốn chính là màu vô cùng thần bí, mặc không hợp sẽ cho người cảm giác rất áp lực, thế nhưng mặc xong, làm người ta kinh diễm không chỉ một chút.Làn da Phương Trì Hạ rất trắng, mặc màu đen sẽ không ngăn chặn cô sáng rọi, thậm chí còn nhiều tia gợi cảm không nói nên lời.Hình ảnh trắng đen đan chéo, cảm giác trùng kích đặc biệt mãnh liệt, để cho Lạc Dịch Bắc thoáng nghĩ đến hình ảnh cô ở dưới người anh tóc dài đan chéo ở cần cổ tối hôm quaCùng lúc thị giác bị trùng kích, rung động tương tự, đồng dạng làm cho người ta nhiệt huyết sôi trào.Chỗ yết hầu Lạc Dịch Bắc bỗng nhiên hơi khô chát, tay dừng lại ở phía sau lưng cô, đột nhiên kéo khóa kéo vốn dĩ đã kéo lên gần một nửa của cô xuống.Tay anh có chút lạnh buốt, lúc hoạt động, khớp ngón tay chà nhẹ qua da thịt Phương Trì Hạ, khiến cô run rẩy.Nghiêng đầu lại vừa nhìn con mắt u ám thật đẹp giống như tròng mắt bị đốt lửa, trong nội tâm cô lộp bộp một chút."Lạc Dịch Bắc, không muốn!". Ý thức mẫn cảm biết anh đang làm cái gì, muốn chống cự, tay vừa mới nâng lên, lại bị Lạc Dịch Bắc kìm lại."Tôi còn chưa tắm rửa!". Phương Trì Hạ tìm lý do cho mình."Loại chuyện này có quan trọng không?". Con ngươi Lạc Dịch Bắc, ánh mắt trầm thấp dừng ở phần lưng của cô, tay dọc theo lưng trơn bóng chậm rãi chạy lên.Da thịt cô thật sự rất tốt, mềm mại giống như con nít, xúc cảm dưới lòng bàn tay, vượt qua tưởng tượng tốt đẹp của Lạc Dịch Bắc.Phương Trì Hạ bị anh chặn, nhất thời không biết trả lời như thế nào.Trầm mặc một hồi lâu, gian nan đáp lại một câu: "Tôi muốn tắm trước”.Cô muốn tìm lý do cho mình chuẩn bị chút thời gian, nào biết Lạc Dịch Bắc thuận miệng tiếp một câu: "Tôi dẫn cô đi!".