Buổi tối, thành phố C, khách sạn Imperial Palace. Một chiếc Bugatti thể thao màu trắng lướt gió như muốn phá tan màn đêm, sau đó dừng ngoài cửa khách sạn. Người hầu hai bên sớm đã cung kính chờ ở đó, thấy thế bèn tiến lên đón, “Bắc thiếu gia, ngài đã tới!” Chàng trai bên trong xe chỉ khẽ quét mắt qua đám người ấy một cái, sau đó liền đẩy cửa đi ra ngoài. Đó là một khuôn mặt anh tuấn đến nỗi khiến người ta hít thở không thông, cho dù một nửa mặt bên kia bị bóng tối che khuất, ánh đèn chỉ chiếu rọi một nửa còn lại, vẫn khiến người ta loá mắt không dám nhìn gần. “Phòng của ngài đã được an bài tốt rồi ạ!” Tiếp tân ăn nói khép nép thông báo một câu, làm tư thế mời với anh. “Ừ.” Chàng trai lạnh lùng đáp, đôi chân thon dài lập tức bước vào trong khách sạn. Trên người anh chứa một cỗ khí chất lạnh lẽo, bất cứ nơi nào anh đi qua cũng đều tựa như bị một cơn gió lạnh thổi tới, tạo thành một vùng băng tuyết giá lạnh. Anh bước vào thang máy, đi lên phòng ở tầng 15 sớm đã được chuẩn bị tốt, sau đó…
Chương 58: Đúng là một con hồ Ly tinh
Ông Xã Tổng Tài Bá Đạo Sủng: Bảo Bối, Tiếp TụcTác giả: Thất TịchTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngBuổi tối, thành phố C, khách sạn Imperial Palace. Một chiếc Bugatti thể thao màu trắng lướt gió như muốn phá tan màn đêm, sau đó dừng ngoài cửa khách sạn. Người hầu hai bên sớm đã cung kính chờ ở đó, thấy thế bèn tiến lên đón, “Bắc thiếu gia, ngài đã tới!” Chàng trai bên trong xe chỉ khẽ quét mắt qua đám người ấy một cái, sau đó liền đẩy cửa đi ra ngoài. Đó là một khuôn mặt anh tuấn đến nỗi khiến người ta hít thở không thông, cho dù một nửa mặt bên kia bị bóng tối che khuất, ánh đèn chỉ chiếu rọi một nửa còn lại, vẫn khiến người ta loá mắt không dám nhìn gần. “Phòng của ngài đã được an bài tốt rồi ạ!” Tiếp tân ăn nói khép nép thông báo một câu, làm tư thế mời với anh. “Ừ.” Chàng trai lạnh lùng đáp, đôi chân thon dài lập tức bước vào trong khách sạn. Trên người anh chứa một cỗ khí chất lạnh lẽo, bất cứ nơi nào anh đi qua cũng đều tựa như bị một cơn gió lạnh thổi tới, tạo thành một vùng băng tuyết giá lạnh. Anh bước vào thang máy, đi lên phòng ở tầng 15 sớm đã được chuẩn bị tốt, sau đó… Động tác của cô ta vô cùng thoải mái không hề bối rối.Ánh mắt của Phương Trì Hạ theo dõi theo từng động tác của cô ta, cô ta lắc lư tay lái, khiến xe đi vào trong đám cỏ xanh.Thẳng thừng như vậy sao....Liếc sang, thì cô ta như đang vô tư ngồi nhìn trước mặt Lạc Dịch Bắc vậy.Lạc Dịch Bắc không hề cho rằng Kỷ Ngải là con gái, cô ta bổ nhào vào tay của Lạc Dịch Bắc trong chớp mắt, nhưng bị anh đẩy ra.Kỷ Ngải cũng không nản lòng, cô ta muốn tiếp tục, Lạc Dịch Bắc tối sầm mặt lại:" đã đủ chưa?"Giọng nói của anh rất lạnh nhạt, lạnh đến tận xương tuỷ.Kỷ Ngải sờ sờ mũi, rồi quay lại vị trí của mình.Phương Trì Hạ cảm thấy hơi tiếc nuối vì chỉ vì câu nói của Lạc Dịch Bắc mà hết màn hay rồi, cô ta điều chỉnh lại xe rồi tiếp tục lái.Sau khi Kỷ Ngải yên lặng, không khí trong xe cũng yên ắng không kém.Ai biết được chỉ sau vài phút, phía sau lại có tiếng động.Phương Trì Hạ nhìn qua gương thấy Kỷ Ngải chú động dựa vào vai của Lạc Dịch Bắc, một lúc sau còn chạm vào người anh, thậm chí kéo thấp cổ áo xuống.Kỷ Ngải thực sự cũng rất xinh đẹp, dù không mấy nữ tính nhưng giọng nói rất dễ thương, thế nhưng người đàn ông bên cạnh cũng không hề kích động."Dừng xe." Mặt anh ta nói không chút biểu cảm rồi tự ý mở cửa xe.Phương Trì Hạ không biết anh định làm gì, nhưng vẫn dừng xe lại."Kỹ thuật của em kém quá. " Lạc Dịch Bắc kéo cô sang ghế bên cạnh, rồi ngồi vào chỗ lái xe."Ai nói thế? Là ai ảnh hưởng đến sự phát huy của em." Phương Trì Hạ không phục đáp lại."Đây là do kĩ thuật của em, làm gì có trình độ." Lạc Dịch Bắc nhìn cô lạnh lùng đáp lại.Hai người mỗi người một câu, không ai nhường ai.Lạc Dịch Bắc và cô nói chưa đến một phút đã không giữ được tinh thần, còn hơn xả Kỷ Ngải ban nãy.Kỷ Ngải ngồi phía dưới vô cùng khó chịu.Người phụ nữ này quả là một con hồ ly tinh.Mối quan hệ giữa Lạc gia và Kỷ gia là do Lạc Hi Dung tạo nên, lạc Dịch Bắc từ nhỏ đến lớn luôn gọi Kỷ Nam Ưu là chú, đó là nguyên nhân mà Kỷ Ngải phạm lỗi thì anh ta cũng không tính toán gì.Anh ta đã vào từ rất lâu nhưng vẫn chưa ra.Phương Trì Hạ không có ai tán ngẫu, liền đi vào vườn hoa ngắm cảnh.Kỷ Ngải đứng cách vườn hoa không xa, lặng lẽ xem, đột nhiên đi sang một hướng khác.Vườn hoa của Kỷ Gia rất đẹp, mà còn rất to, giống như một trang viên.Trong vườn hoa rất yên tĩnh. Thậm chí không có một bóng người.Phương Trì Hạ không rõ đường ở đây nên cứ thế mà đi.Đi qua một con đường nhỏ, định rẽ vào phía bên hồ thì có tiếng gọi lại.Phương Trì Hạ vẫn chưa rõ được tình hình, thì bỗng có một vật khổng lồ vồ lấy cô ta.
Động tác của cô ta vô cùng thoải mái không hề bối rối.
Ánh mắt của Phương Trì Hạ theo dõi theo từng động tác của cô ta, cô ta lắc lư tay lái, khiến xe đi vào trong đám cỏ xanh.
Thẳng thừng như vậy sao....
Liếc sang, thì cô ta như đang vô tư ngồi nhìn trước mặt Lạc Dịch Bắc vậy.
Lạc Dịch Bắc không hề cho rằng Kỷ Ngải là con gái, cô ta bổ nhào vào tay của Lạc Dịch Bắc trong chớp mắt, nhưng bị anh đẩy ra.
Kỷ Ngải cũng không nản lòng, cô ta muốn tiếp tục, Lạc Dịch Bắc tối sầm mặt lại:" đã đủ chưa?"
Giọng nói của anh rất lạnh nhạt, lạnh đến tận xương tuỷ.
Kỷ Ngải sờ sờ mũi, rồi quay lại vị trí của mình.
Phương Trì Hạ cảm thấy hơi tiếc nuối vì chỉ vì câu nói của Lạc Dịch Bắc mà hết màn hay rồi, cô ta điều chỉnh lại xe rồi tiếp tục lái.
Sau khi Kỷ Ngải yên lặng, không khí trong xe cũng yên ắng không kém.
Ai biết được chỉ sau vài phút, phía sau lại có tiếng động.
Phương Trì Hạ nhìn qua gương thấy Kỷ Ngải chú động dựa vào vai của Lạc Dịch Bắc, một lúc sau còn chạm vào người anh, thậm chí kéo thấp cổ áo xuống.
Kỷ Ngải thực sự cũng rất xinh đẹp, dù không mấy nữ tính nhưng giọng nói rất dễ thương, thế nhưng người đàn ông bên cạnh cũng không hề kích động.
"Dừng xe." Mặt anh ta nói không chút biểu cảm rồi tự ý mở cửa xe.
Phương Trì Hạ không biết anh định làm gì, nhưng vẫn dừng xe lại.
"Kỹ thuật của em kém quá. " Lạc Dịch Bắc kéo cô sang ghế bên cạnh, rồi ngồi vào chỗ lái xe.
"Ai nói thế? Là ai ảnh hưởng đến sự phát huy của em." Phương Trì Hạ không phục đáp lại.
"Đây là do kĩ thuật của em, làm gì có trình độ." Lạc Dịch Bắc nhìn cô lạnh lùng đáp lại.
Hai người mỗi người một câu, không ai nhường ai.
Lạc Dịch Bắc và cô nói chưa đến một phút đã không giữ được tinh thần, còn hơn xả Kỷ Ngải ban nãy.
Kỷ Ngải ngồi phía dưới vô cùng khó chịu.
Người phụ nữ này quả là một con hồ ly tinh.
Mối quan hệ giữa Lạc gia và Kỷ gia là do Lạc Hi Dung tạo nên, lạc Dịch Bắc từ nhỏ đến lớn luôn gọi Kỷ Nam Ưu là chú, đó là nguyên nhân mà Kỷ Ngải phạm lỗi thì anh ta cũng không tính toán gì.
Anh ta đã vào từ rất lâu nhưng vẫn chưa ra.
Phương Trì Hạ không có ai tán ngẫu, liền đi vào vườn hoa ngắm cảnh.
Kỷ Ngải đứng cách vườn hoa không xa, lặng lẽ xem, đột nhiên đi sang một hướng khác.
Vườn hoa của Kỷ Gia rất đẹp, mà còn rất to, giống như một trang viên.
Trong vườn hoa rất yên tĩnh. Thậm chí không có một bóng người.
Phương Trì Hạ không rõ đường ở đây nên cứ thế mà đi.
Đi qua một con đường nhỏ, định rẽ vào phía bên hồ thì có tiếng gọi lại.
Phương Trì Hạ vẫn chưa rõ được tình hình, thì bỗng có một vật khổng lồ vồ lấy cô ta.
Ông Xã Tổng Tài Bá Đạo Sủng: Bảo Bối, Tiếp TụcTác giả: Thất TịchTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngBuổi tối, thành phố C, khách sạn Imperial Palace. Một chiếc Bugatti thể thao màu trắng lướt gió như muốn phá tan màn đêm, sau đó dừng ngoài cửa khách sạn. Người hầu hai bên sớm đã cung kính chờ ở đó, thấy thế bèn tiến lên đón, “Bắc thiếu gia, ngài đã tới!” Chàng trai bên trong xe chỉ khẽ quét mắt qua đám người ấy một cái, sau đó liền đẩy cửa đi ra ngoài. Đó là một khuôn mặt anh tuấn đến nỗi khiến người ta hít thở không thông, cho dù một nửa mặt bên kia bị bóng tối che khuất, ánh đèn chỉ chiếu rọi một nửa còn lại, vẫn khiến người ta loá mắt không dám nhìn gần. “Phòng của ngài đã được an bài tốt rồi ạ!” Tiếp tân ăn nói khép nép thông báo một câu, làm tư thế mời với anh. “Ừ.” Chàng trai lạnh lùng đáp, đôi chân thon dài lập tức bước vào trong khách sạn. Trên người anh chứa một cỗ khí chất lạnh lẽo, bất cứ nơi nào anh đi qua cũng đều tựa như bị một cơn gió lạnh thổi tới, tạo thành một vùng băng tuyết giá lạnh. Anh bước vào thang máy, đi lên phòng ở tầng 15 sớm đã được chuẩn bị tốt, sau đó… Động tác của cô ta vô cùng thoải mái không hề bối rối.Ánh mắt của Phương Trì Hạ theo dõi theo từng động tác của cô ta, cô ta lắc lư tay lái, khiến xe đi vào trong đám cỏ xanh.Thẳng thừng như vậy sao....Liếc sang, thì cô ta như đang vô tư ngồi nhìn trước mặt Lạc Dịch Bắc vậy.Lạc Dịch Bắc không hề cho rằng Kỷ Ngải là con gái, cô ta bổ nhào vào tay của Lạc Dịch Bắc trong chớp mắt, nhưng bị anh đẩy ra.Kỷ Ngải cũng không nản lòng, cô ta muốn tiếp tục, Lạc Dịch Bắc tối sầm mặt lại:" đã đủ chưa?"Giọng nói của anh rất lạnh nhạt, lạnh đến tận xương tuỷ.Kỷ Ngải sờ sờ mũi, rồi quay lại vị trí của mình.Phương Trì Hạ cảm thấy hơi tiếc nuối vì chỉ vì câu nói của Lạc Dịch Bắc mà hết màn hay rồi, cô ta điều chỉnh lại xe rồi tiếp tục lái.Sau khi Kỷ Ngải yên lặng, không khí trong xe cũng yên ắng không kém.Ai biết được chỉ sau vài phút, phía sau lại có tiếng động.Phương Trì Hạ nhìn qua gương thấy Kỷ Ngải chú động dựa vào vai của Lạc Dịch Bắc, một lúc sau còn chạm vào người anh, thậm chí kéo thấp cổ áo xuống.Kỷ Ngải thực sự cũng rất xinh đẹp, dù không mấy nữ tính nhưng giọng nói rất dễ thương, thế nhưng người đàn ông bên cạnh cũng không hề kích động."Dừng xe." Mặt anh ta nói không chút biểu cảm rồi tự ý mở cửa xe.Phương Trì Hạ không biết anh định làm gì, nhưng vẫn dừng xe lại."Kỹ thuật của em kém quá. " Lạc Dịch Bắc kéo cô sang ghế bên cạnh, rồi ngồi vào chỗ lái xe."Ai nói thế? Là ai ảnh hưởng đến sự phát huy của em." Phương Trì Hạ không phục đáp lại."Đây là do kĩ thuật của em, làm gì có trình độ." Lạc Dịch Bắc nhìn cô lạnh lùng đáp lại.Hai người mỗi người một câu, không ai nhường ai.Lạc Dịch Bắc và cô nói chưa đến một phút đã không giữ được tinh thần, còn hơn xả Kỷ Ngải ban nãy.Kỷ Ngải ngồi phía dưới vô cùng khó chịu.Người phụ nữ này quả là một con hồ ly tinh.Mối quan hệ giữa Lạc gia và Kỷ gia là do Lạc Hi Dung tạo nên, lạc Dịch Bắc từ nhỏ đến lớn luôn gọi Kỷ Nam Ưu là chú, đó là nguyên nhân mà Kỷ Ngải phạm lỗi thì anh ta cũng không tính toán gì.Anh ta đã vào từ rất lâu nhưng vẫn chưa ra.Phương Trì Hạ không có ai tán ngẫu, liền đi vào vườn hoa ngắm cảnh.Kỷ Ngải đứng cách vườn hoa không xa, lặng lẽ xem, đột nhiên đi sang một hướng khác.Vườn hoa của Kỷ Gia rất đẹp, mà còn rất to, giống như một trang viên.Trong vườn hoa rất yên tĩnh. Thậm chí không có một bóng người.Phương Trì Hạ không rõ đường ở đây nên cứ thế mà đi.Đi qua một con đường nhỏ, định rẽ vào phía bên hồ thì có tiếng gọi lại.Phương Trì Hạ vẫn chưa rõ được tình hình, thì bỗng có một vật khổng lồ vồ lấy cô ta.