Buổi tối, thành phố C, khách sạn Imperial Palace. Một chiếc Bugatti thể thao màu trắng lướt gió như muốn phá tan màn đêm, sau đó dừng ngoài cửa khách sạn. Người hầu hai bên sớm đã cung kính chờ ở đó, thấy thế bèn tiến lên đón, “Bắc thiếu gia, ngài đã tới!” Chàng trai bên trong xe chỉ khẽ quét mắt qua đám người ấy một cái, sau đó liền đẩy cửa đi ra ngoài. Đó là một khuôn mặt anh tuấn đến nỗi khiến người ta hít thở không thông, cho dù một nửa mặt bên kia bị bóng tối che khuất, ánh đèn chỉ chiếu rọi một nửa còn lại, vẫn khiến người ta loá mắt không dám nhìn gần. “Phòng của ngài đã được an bài tốt rồi ạ!” Tiếp tân ăn nói khép nép thông báo một câu, làm tư thế mời với anh. “Ừ.” Chàng trai lạnh lùng đáp, đôi chân thon dài lập tức bước vào trong khách sạn. Trên người anh chứa một cỗ khí chất lạnh lẽo, bất cứ nơi nào anh đi qua cũng đều tựa như bị một cơn gió lạnh thổi tới, tạo thành một vùng băng tuyết giá lạnh. Anh bước vào thang máy, đi lên phòng ở tầng 15 sớm đã được chuẩn bị tốt, sau đó…
Chương 89: Sáng sớm tập kích
Ông Xã Tổng Tài Bá Đạo Sủng: Bảo Bối, Tiếp TụcTác giả: Thất TịchTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngBuổi tối, thành phố C, khách sạn Imperial Palace. Một chiếc Bugatti thể thao màu trắng lướt gió như muốn phá tan màn đêm, sau đó dừng ngoài cửa khách sạn. Người hầu hai bên sớm đã cung kính chờ ở đó, thấy thế bèn tiến lên đón, “Bắc thiếu gia, ngài đã tới!” Chàng trai bên trong xe chỉ khẽ quét mắt qua đám người ấy một cái, sau đó liền đẩy cửa đi ra ngoài. Đó là một khuôn mặt anh tuấn đến nỗi khiến người ta hít thở không thông, cho dù một nửa mặt bên kia bị bóng tối che khuất, ánh đèn chỉ chiếu rọi một nửa còn lại, vẫn khiến người ta loá mắt không dám nhìn gần. “Phòng của ngài đã được an bài tốt rồi ạ!” Tiếp tân ăn nói khép nép thông báo một câu, làm tư thế mời với anh. “Ừ.” Chàng trai lạnh lùng đáp, đôi chân thon dài lập tức bước vào trong khách sạn. Trên người anh chứa một cỗ khí chất lạnh lẽo, bất cứ nơi nào anh đi qua cũng đều tựa như bị một cơn gió lạnh thổi tới, tạo thành một vùng băng tuyết giá lạnh. Anh bước vào thang máy, đi lên phòng ở tầng 15 sớm đã được chuẩn bị tốt, sau đó… Phương Trì Hạ hỏi rất cẩn thận, chăm chú quan sát nét mặt Lạc Dịch Bắc.Ai ngờ Lạc Dịch Bắc không hề suy nghĩ gì đã thốt lên hai chữ, "Không được." "Vì sao?" Phương Trì Hạ giận dữ.Lạc Dịch Bắc lạnh nhạt nhìn mặt Phương Trì Hạ, môi nhấc lên, mặt không đổi sắc nói một câu, "Em đi, chuyện mỗi đêm tính thế nào?"Phương Trì Hạ tức giận chỉ vào mặt Lạc Dịch Bắc "Lạc Dịch Bắc, anh quá vô sỉ!" khuôn mặt Phương Trì Hạ đỏ lên, rất muốn nhào qua cắn Lạc Dịch Bắc một cái.Lạc Dịch Bắc chỉ liếc Phương Trì Hạ một cái, đi vào trong phòng.Thật ra lí do Lạc Dịch Bắc nói chỉ là mượn cớ.Lạc Dịch Bắc từ chối nguyên nhân thật sự không phải vậy.SJY là ai?Phương Trì Hạ em còn nói dối anh những chuyện gì nữa?Phương Trì Hạ tức giận, thấy Lạc Dịch Bắc về phòng, nhưng không đi theo, mà đi sang phòng ngủ bên cạnh. Phương Trì Hạ khóa cửa phòngmặc kệ Lạc Dịch Bắc vẫn đang chờ cô mặc bộ đồng phục, nằm ngủ.Sáng sớm ngày hôm sau Phương Trì Hạ đã đến công ty, nên hai người vẫn không gặp mặt nhau.Phương Trì Hạ đến một lúc thì Thi Cận Dương cũng đến.Phương Trì Hạ nghĩ đến chuyện ngày hôm qua tại nhà hàng, mở miệng gọi, "Anh Thi!"Thi Cận Dương giật mình, nhìn Phương Trì Hạ tươi cười như không có chuyện gì chào hỏi mình. Thi Cận Dương đành nói: "Chào buổi sáng!"Phương Trì Hạ nhìn nhìn Thi Cận Dương, từ trong túi xách lấy ra một đống thẻ đưa cho anh ta, "Anh Thi mấy tấm thẻ này đều là thẻ khách quý phải không? Đây rõ ràng không phải là quyền lợi dành cho nhân viên của công ty Dung Hi"Phương Trì Hạ phát hiện ra việc này Thi Cận Dương cũng chẳng thấy lạ, ăn một bữa cơm hỏi giá sẽ biết thôi.Nếu như Phương Trì Hạ biết rồi, Thi Cận Dương cũng không phải giả vờ nữa, chỉ cười nói, "Mấy tấm thẻ đó là chuyện nhỏ, em cứ làm việc chăm chỉ hơn là được, không cần để ở trong lòng."Thi Cận Dương tỏ ra không sao, phảng phất giống như số tiền đó đối với anh ta mà nói không đáng kể tí nào.Thi Cận Dương nói xong cũng không cho Phương Trì Hạ cơ hội nói tiếp, đi vào phòng làm việc của mình.Phương Trì Hạ cứng ngắc nhìn mấy tấm thẻ trong tay, tay đỡ trán, không nghĩ ra lí do vì sao Thi Cận Dương đối với cô tốt như vậyHai người rõ ràng mới biết nhau vài ngày a!Phương Trì Hạ Không nghĩ mãi không ra, đành sửa sang lại đồ trên bàn, đang chuẩn bị làm việc, mấy nữ đồng nghiệp bỗng nhiên chạy vội vàng về phía này, mặt mũi rất khẩn trương còn tràn đầy xấu hổ, mắt cả đám đều nổi lên bong bóng màu hồng.Bọn họ ngồi tại vị trí của mình trong văn phòng, cầm gương nhìn trái nhìn phải, rõ ràng đã trang điểm kĩ lưỡng nhưng vẫn tiếp tục trang điểm, khuôn mặt sắp giống như diễn viên hát hí khúc.Phương Trì Hạ ngạc nhiên nhìn hành động của một đám người, thuận miệng hỏi, "Lát nữa có người nào quan trọng tới đây sao?""Lạc tổng sắp đến!" Cả đám vội vàng trang điểm không có ai trả lời, chỉ có một nữ đồng nghiệp đang đi qua thuận miệng trả lời một câu."Lạc tổng?" Phương Trì Hạ giật mình đứng lên, nhìn trên bàn làm việc, cầm đại một tập văn bản che mặt, đang định đi ra khỏi phòng làm việc.Nhưng Phương Trì Hạ còn chưa đi, Lạc Dịch Bắc đã xuất hiện ở cửa văn phòng. Thân hình cao to đứng ở cửa, lạnh nhạt nhìn khắp văn phòng.
Phương Trì Hạ hỏi rất cẩn thận, chăm chú quan sát nét mặt Lạc Dịch Bắc.
Ai ngờ Lạc Dịch Bắc không hề suy nghĩ gì đã thốt lên hai chữ, "Không được."
"Vì sao?" Phương Trì Hạ giận dữ.
Lạc Dịch Bắc lạnh nhạt nhìn mặt Phương Trì Hạ, môi nhấc lên, mặt không đổi sắc nói một câu, "Em đi, chuyện mỗi đêm tính thế nào?"
Phương Trì Hạ tức giận chỉ vào mặt Lạc Dịch Bắc "Lạc Dịch Bắc, anh quá vô sỉ!" khuôn mặt Phương Trì Hạ đỏ lên, rất muốn nhào qua cắn Lạc Dịch Bắc một cái.
Lạc Dịch Bắc chỉ liếc Phương Trì Hạ một cái, đi vào trong phòng.
Thật ra lí do Lạc Dịch Bắc nói chỉ là mượn cớ.
Lạc Dịch Bắc từ chối nguyên nhân thật sự không phải vậy.
SJY là ai?
Phương Trì Hạ em còn nói dối anh những chuyện gì nữa?
Phương Trì Hạ tức giận, thấy Lạc Dịch Bắc về phòng, nhưng không đi theo, mà đi sang phòng ngủ bên cạnh. Phương Trì Hạ khóa cửa phòng
mặc kệ Lạc Dịch Bắc vẫn đang chờ cô mặc bộ đồng phục, nằm ngủ.
Sáng sớm ngày hôm sau Phương Trì Hạ đã đến công ty, nên hai người vẫn không gặp mặt nhau.
Phương Trì Hạ đến một lúc thì Thi Cận Dương cũng đến.
Phương Trì Hạ nghĩ đến chuyện ngày hôm qua tại nhà hàng, mở miệng gọi, "Anh Thi!"
Thi Cận Dương giật mình, nhìn Phương Trì Hạ tươi cười như không có chuyện gì chào hỏi mình. Thi Cận Dương đành nói: "Chào buổi sáng!"
Phương Trì Hạ nhìn nhìn Thi Cận Dương, từ trong túi xách lấy ra một đống thẻ đưa cho anh ta, "Anh Thi mấy tấm thẻ này đều là thẻ khách quý phải không? Đây rõ ràng không phải là quyền lợi dành cho nhân viên của công ty Dung Hi"
Phương Trì Hạ phát hiện ra việc này Thi Cận Dương cũng chẳng thấy lạ, ăn một bữa cơm hỏi giá sẽ biết thôi.
Nếu như Phương Trì Hạ biết rồi, Thi Cận Dương cũng không phải giả vờ nữa, chỉ cười nói, "Mấy tấm thẻ đó là chuyện nhỏ, em cứ làm việc chăm chỉ hơn là được, không cần để ở trong lòng."
Thi Cận Dương tỏ ra không sao, phảng phất giống như số tiền đó đối với anh ta mà nói không đáng kể tí nào.
Thi Cận Dương nói xong cũng không cho Phương Trì Hạ cơ hội nói tiếp, đi vào phòng làm việc của mình.
Phương Trì Hạ cứng ngắc nhìn mấy tấm thẻ trong tay, tay đỡ trán, không nghĩ ra lí do vì sao Thi Cận Dương đối với cô tốt như vậy
Hai người rõ ràng mới biết nhau vài ngày a!
Phương Trì Hạ Không nghĩ mãi không ra, đành sửa sang lại đồ trên bàn, đang chuẩn bị làm việc, mấy nữ đồng nghiệp bỗng nhiên chạy vội vàng về phía này, mặt mũi rất khẩn trương còn tràn đầy xấu hổ, mắt cả đám đều nổi lên bong bóng màu hồng.
Bọn họ ngồi tại vị trí của mình trong văn phòng, cầm gương nhìn trái nhìn phải, rõ ràng đã trang điểm kĩ lưỡng nhưng vẫn tiếp tục trang điểm, khuôn mặt sắp giống như diễn viên hát hí khúc.
Phương Trì Hạ ngạc nhiên nhìn hành động của một đám người, thuận miệng hỏi, "Lát nữa có người nào quan trọng tới đây sao?"
"Lạc tổng sắp đến!" Cả đám vội vàng trang điểm không có ai trả lời, chỉ có một nữ đồng nghiệp đang đi qua thuận miệng trả lời một câu.
"Lạc tổng?" Phương Trì Hạ giật mình đứng lên, nhìn trên bàn làm việc, cầm đại một tập văn bản che mặt, đang định đi ra khỏi phòng làm việc.
Nhưng Phương Trì Hạ còn chưa đi, Lạc Dịch Bắc đã xuất hiện ở cửa văn phòng. Thân hình cao to đứng ở cửa, lạnh nhạt nhìn khắp văn phòng.
Ông Xã Tổng Tài Bá Đạo Sủng: Bảo Bối, Tiếp TụcTác giả: Thất TịchTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngBuổi tối, thành phố C, khách sạn Imperial Palace. Một chiếc Bugatti thể thao màu trắng lướt gió như muốn phá tan màn đêm, sau đó dừng ngoài cửa khách sạn. Người hầu hai bên sớm đã cung kính chờ ở đó, thấy thế bèn tiến lên đón, “Bắc thiếu gia, ngài đã tới!” Chàng trai bên trong xe chỉ khẽ quét mắt qua đám người ấy một cái, sau đó liền đẩy cửa đi ra ngoài. Đó là một khuôn mặt anh tuấn đến nỗi khiến người ta hít thở không thông, cho dù một nửa mặt bên kia bị bóng tối che khuất, ánh đèn chỉ chiếu rọi một nửa còn lại, vẫn khiến người ta loá mắt không dám nhìn gần. “Phòng của ngài đã được an bài tốt rồi ạ!” Tiếp tân ăn nói khép nép thông báo một câu, làm tư thế mời với anh. “Ừ.” Chàng trai lạnh lùng đáp, đôi chân thon dài lập tức bước vào trong khách sạn. Trên người anh chứa một cỗ khí chất lạnh lẽo, bất cứ nơi nào anh đi qua cũng đều tựa như bị một cơn gió lạnh thổi tới, tạo thành một vùng băng tuyết giá lạnh. Anh bước vào thang máy, đi lên phòng ở tầng 15 sớm đã được chuẩn bị tốt, sau đó… Phương Trì Hạ hỏi rất cẩn thận, chăm chú quan sát nét mặt Lạc Dịch Bắc.Ai ngờ Lạc Dịch Bắc không hề suy nghĩ gì đã thốt lên hai chữ, "Không được." "Vì sao?" Phương Trì Hạ giận dữ.Lạc Dịch Bắc lạnh nhạt nhìn mặt Phương Trì Hạ, môi nhấc lên, mặt không đổi sắc nói một câu, "Em đi, chuyện mỗi đêm tính thế nào?"Phương Trì Hạ tức giận chỉ vào mặt Lạc Dịch Bắc "Lạc Dịch Bắc, anh quá vô sỉ!" khuôn mặt Phương Trì Hạ đỏ lên, rất muốn nhào qua cắn Lạc Dịch Bắc một cái.Lạc Dịch Bắc chỉ liếc Phương Trì Hạ một cái, đi vào trong phòng.Thật ra lí do Lạc Dịch Bắc nói chỉ là mượn cớ.Lạc Dịch Bắc từ chối nguyên nhân thật sự không phải vậy.SJY là ai?Phương Trì Hạ em còn nói dối anh những chuyện gì nữa?Phương Trì Hạ tức giận, thấy Lạc Dịch Bắc về phòng, nhưng không đi theo, mà đi sang phòng ngủ bên cạnh. Phương Trì Hạ khóa cửa phòngmặc kệ Lạc Dịch Bắc vẫn đang chờ cô mặc bộ đồng phục, nằm ngủ.Sáng sớm ngày hôm sau Phương Trì Hạ đã đến công ty, nên hai người vẫn không gặp mặt nhau.Phương Trì Hạ đến một lúc thì Thi Cận Dương cũng đến.Phương Trì Hạ nghĩ đến chuyện ngày hôm qua tại nhà hàng, mở miệng gọi, "Anh Thi!"Thi Cận Dương giật mình, nhìn Phương Trì Hạ tươi cười như không có chuyện gì chào hỏi mình. Thi Cận Dương đành nói: "Chào buổi sáng!"Phương Trì Hạ nhìn nhìn Thi Cận Dương, từ trong túi xách lấy ra một đống thẻ đưa cho anh ta, "Anh Thi mấy tấm thẻ này đều là thẻ khách quý phải không? Đây rõ ràng không phải là quyền lợi dành cho nhân viên của công ty Dung Hi"Phương Trì Hạ phát hiện ra việc này Thi Cận Dương cũng chẳng thấy lạ, ăn một bữa cơm hỏi giá sẽ biết thôi.Nếu như Phương Trì Hạ biết rồi, Thi Cận Dương cũng không phải giả vờ nữa, chỉ cười nói, "Mấy tấm thẻ đó là chuyện nhỏ, em cứ làm việc chăm chỉ hơn là được, không cần để ở trong lòng."Thi Cận Dương tỏ ra không sao, phảng phất giống như số tiền đó đối với anh ta mà nói không đáng kể tí nào.Thi Cận Dương nói xong cũng không cho Phương Trì Hạ cơ hội nói tiếp, đi vào phòng làm việc của mình.Phương Trì Hạ cứng ngắc nhìn mấy tấm thẻ trong tay, tay đỡ trán, không nghĩ ra lí do vì sao Thi Cận Dương đối với cô tốt như vậyHai người rõ ràng mới biết nhau vài ngày a!Phương Trì Hạ Không nghĩ mãi không ra, đành sửa sang lại đồ trên bàn, đang chuẩn bị làm việc, mấy nữ đồng nghiệp bỗng nhiên chạy vội vàng về phía này, mặt mũi rất khẩn trương còn tràn đầy xấu hổ, mắt cả đám đều nổi lên bong bóng màu hồng.Bọn họ ngồi tại vị trí của mình trong văn phòng, cầm gương nhìn trái nhìn phải, rõ ràng đã trang điểm kĩ lưỡng nhưng vẫn tiếp tục trang điểm, khuôn mặt sắp giống như diễn viên hát hí khúc.Phương Trì Hạ ngạc nhiên nhìn hành động của một đám người, thuận miệng hỏi, "Lát nữa có người nào quan trọng tới đây sao?""Lạc tổng sắp đến!" Cả đám vội vàng trang điểm không có ai trả lời, chỉ có một nữ đồng nghiệp đang đi qua thuận miệng trả lời một câu."Lạc tổng?" Phương Trì Hạ giật mình đứng lên, nhìn trên bàn làm việc, cầm đại một tập văn bản che mặt, đang định đi ra khỏi phòng làm việc.Nhưng Phương Trì Hạ còn chưa đi, Lạc Dịch Bắc đã xuất hiện ở cửa văn phòng. Thân hình cao to đứng ở cửa, lạnh nhạt nhìn khắp văn phòng.