Buổi tối, thành phố C, khách sạn Imperial Palace. Một chiếc Bugatti thể thao màu trắng lướt gió như muốn phá tan màn đêm, sau đó dừng ngoài cửa khách sạn. Người hầu hai bên sớm đã cung kính chờ ở đó, thấy thế bèn tiến lên đón, “Bắc thiếu gia, ngài đã tới!” Chàng trai bên trong xe chỉ khẽ quét mắt qua đám người ấy một cái, sau đó liền đẩy cửa đi ra ngoài. Đó là một khuôn mặt anh tuấn đến nỗi khiến người ta hít thở không thông, cho dù một nửa mặt bên kia bị bóng tối che khuất, ánh đèn chỉ chiếu rọi một nửa còn lại, vẫn khiến người ta loá mắt không dám nhìn gần. “Phòng của ngài đã được an bài tốt rồi ạ!” Tiếp tân ăn nói khép nép thông báo một câu, làm tư thế mời với anh. “Ừ.” Chàng trai lạnh lùng đáp, đôi chân thon dài lập tức bước vào trong khách sạn. Trên người anh chứa một cỗ khí chất lạnh lẽo, bất cứ nơi nào anh đi qua cũng đều tựa như bị một cơn gió lạnh thổi tới, tạo thành một vùng băng tuyết giá lạnh. Anh bước vào thang máy, đi lên phòng ở tầng 15 sớm đã được chuẩn bị tốt, sau đó…
Chương 92: Không nghe lời đại giới
Ông Xã Tổng Tài Bá Đạo Sủng: Bảo Bối, Tiếp TụcTác giả: Thất TịchTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngBuổi tối, thành phố C, khách sạn Imperial Palace. Một chiếc Bugatti thể thao màu trắng lướt gió như muốn phá tan màn đêm, sau đó dừng ngoài cửa khách sạn. Người hầu hai bên sớm đã cung kính chờ ở đó, thấy thế bèn tiến lên đón, “Bắc thiếu gia, ngài đã tới!” Chàng trai bên trong xe chỉ khẽ quét mắt qua đám người ấy một cái, sau đó liền đẩy cửa đi ra ngoài. Đó là một khuôn mặt anh tuấn đến nỗi khiến người ta hít thở không thông, cho dù một nửa mặt bên kia bị bóng tối che khuất, ánh đèn chỉ chiếu rọi một nửa còn lại, vẫn khiến người ta loá mắt không dám nhìn gần. “Phòng của ngài đã được an bài tốt rồi ạ!” Tiếp tân ăn nói khép nép thông báo một câu, làm tư thế mời với anh. “Ừ.” Chàng trai lạnh lùng đáp, đôi chân thon dài lập tức bước vào trong khách sạn. Trên người anh chứa một cỗ khí chất lạnh lẽo, bất cứ nơi nào anh đi qua cũng đều tựa như bị một cơn gió lạnh thổi tới, tạo thành một vùng băng tuyết giá lạnh. Anh bước vào thang máy, đi lên phòng ở tầng 15 sớm đã được chuẩn bị tốt, sau đó… Anh đột ngột xuất hiện, đè lên người Phương Trì Hạ, ép chặt cô thiếu chút nữa không thở nổi.Phương Trì Hạ giãy giụa kháng nghị một chút, anh thấy cô không hợp tác sinh tức giận, chơi xấu véo cô một cái.“Lạc Dịch Bắc, anh, anh đừng như vậy, đi tắm trước đã!” Phương Trì Hạ đều đã ngủ rồi lại bị anh đánh thức, lúc này buồn ngủ cực kỳ, nâng lên cánh tay liền đẩy anh ra.Lạc Dịch Bắc vờ không nghe thấy, khuôn mặt tuấn tú áp mặt cô, cắn nhẹ vào tai trái.“Ách……” toàn thân Phương Trì Hạ cứng đờ, khuôn mặt trướng hồng, phản xạ muốn đẩy anh ra, anh lại thuận thế chế trụ cổ tay cô, hai tay bắt chéo sau lưng.“không có điều gì muốn nói với anh sao?” Ánh mắt liếc nhìn cô, bên tai cô thì thầm.Trong lòng Phương Trì Hạ “thình thịch” một chút, phản xạ cảm thấy anh ám chỉ cô xen vào chuyện của Dung Hi.Nhưng mà anh không muốn bới móc, cô cũng không muốn tự mình nhận tội.Hơn nữa, ngộ nhỡ anh cũng không biết việc này, hôm nay đi cũng chỉ là trùng hợp thì sao?Trong tình huống này,cô liều lĩnh khai ra, không nên.“Có ý gì?” Nằm dưới anh, cô làm bộ nghe không hiểu lời anh nói.“Không có gì sao, chồng mình khuya như vậy chưa về, anh còn tưởng em sẽ nhớ anh.” Anh không hay nói đùa cô như vậy, cúi người, tay s* s**ng bắt đầu c** q**n áo trên người cô……Anh nói làm như không để tâm thật, nhưng động tác hình như có chút tức giận, thô lỗ đến như là muốn đem cô nghiền nát.Phương Trì Hạ ở trong lòng ngực anh không ngừng kháng cự, liên tục đấm đánh anh rất nhiều lần.“Khốn nạn, không được như vậy……”“Lạc Dịch Bắc, anh dừng lại……”“Không được, nhẹ chút……”Trong căn phòng tôi om, Phương Trì Hạ yếu ớt, cũng không biết cách bao lâu, mới chậm rãi dừng lại cuối cùng anh cũng nằm xuống,cô mê man không biết trời nam đất bắc. Như vậy Lạc Dịch Bắc thật là đáng sợ, Phương Trì Hạ cho dù ngủ, cũng phải nghĩ cách đối phó chuyện của Dung Hi không thể cho anh biết.Hiện tại anh còn chỉ là hoài nghi, nếu ngày nào đó chân thật định rồi, cô đại khái sẽ mấy ngày không được ra khỏi phòng.Ngủ thiếp đi, ngày hôm sau lúc tỉnh lại, đầu óc Phương Trì Hạ choáng váng đến nỗi quên sạch chuyện đã xảy ra.Thay quần áo đi vào phòng tắm, nhìn mình trong gương,đêm qua rõ không ngủ đủ giấc, cô vào phòng lại lần xem Lạc Dịch Bắc dậy chưa, rồi kéo cửa phòng đi ra ngoài.Lúc xuống lầu, đã thấy Lạc Dịch Bắc đang ngồi bàn dùng bữa sáng.Thao tác thực ưu nhã, an nhàn, thậm chí còn tạn mạn“Chào!” Nhìn thấy cô, gác xuống bộ đồ ăn, anh hiếm khi chủ động nói câu này, thoáng nhìn dáng vẻ lảo đảo của cô.dáng đi Phương Trì Hạ có chút quái dị, có lẽ do di chứng tối qua anh gây ra, lúc vịn cầu thang đi xuống lầu, như vừa chạy maraton, dường như sắp ngã khụy.Không khai thật, anh không thiếu gì cách trừng phạt!Phương Trì Hạ, muốn chơi, anh chơi với em đến cùng!
Anh đột ngột xuất hiện, đè lên người Phương Trì Hạ, ép chặt cô thiếu chút nữa không thở nổi.
Phương Trì Hạ giãy giụa kháng nghị một chút, anh thấy cô không hợp tác sinh tức giận, chơi xấu véo cô một cái.
“Lạc Dịch Bắc, anh, anh đừng như vậy, đi tắm trước đã!” Phương Trì Hạ đều đã ngủ rồi lại bị anh đánh thức, lúc này buồn ngủ cực kỳ, nâng lên cánh tay liền đẩy anh ra.
Lạc Dịch Bắc vờ không nghe thấy, khuôn mặt tuấn tú áp mặt cô, cắn nhẹ vào tai trái.
“Ách……” toàn thân Phương Trì Hạ cứng đờ, khuôn mặt trướng hồng, phản xạ muốn đẩy anh ra, anh lại thuận thế chế trụ cổ tay cô, hai tay bắt chéo sau lưng.
“không có điều gì muốn nói với anh sao?” Ánh mắt liếc nhìn cô, bên tai cô thì thầm.
Trong lòng Phương Trì Hạ “thình thịch” một chút, phản xạ cảm thấy anh ám chỉ cô xen vào chuyện của Dung Hi.
Nhưng mà anh không muốn bới móc, cô cũng không muốn tự mình nhận tội.
Hơn nữa, ngộ nhỡ anh cũng không biết việc này, hôm nay đi cũng chỉ là trùng hợp thì sao?
Trong tình huống này,cô liều lĩnh khai ra, không nên.
“Có ý gì?” Nằm dưới anh, cô làm bộ nghe không hiểu lời anh nói.
“Không có gì sao, chồng mình khuya như vậy chưa về, anh còn tưởng em sẽ nhớ anh.” Anh không hay nói đùa cô như vậy, cúi người, tay s* s**ng bắt đầu c** q**n áo trên người cô……
Anh nói làm như không để tâm thật, nhưng động tác hình như có chút tức giận, thô lỗ đến như là muốn đem cô nghiền nát.
Phương Trì Hạ ở trong lòng ngực anh không ngừng kháng cự, liên tục đấm đánh anh rất nhiều lần.
“Khốn nạn, không được như vậy……”
“Lạc Dịch Bắc, anh dừng lại……”
“Không được, nhẹ chút……”
Trong căn phòng tôi om, Phương Trì Hạ yếu ớt, cũng không biết cách bao lâu, mới chậm rãi dừng lại
cuối cùng anh cũng nằm xuống,cô mê man không biết trời nam đất bắc.
Như vậy Lạc Dịch Bắc thật là đáng sợ, Phương Trì Hạ cho dù ngủ, cũng phải nghĩ cách đối phó chuyện của Dung Hi không thể cho anh biết.
Hiện tại anh còn chỉ là hoài nghi, nếu ngày nào đó chân thật định rồi, cô đại khái sẽ mấy ngày không được ra khỏi phòng.
Ngủ thiếp đi, ngày hôm sau lúc tỉnh lại, đầu óc Phương Trì Hạ choáng váng đến nỗi quên sạch chuyện đã xảy ra.
Thay quần áo đi vào phòng tắm, nhìn mình trong gương,đêm qua rõ không ngủ đủ giấc, cô vào phòng lại lần xem Lạc Dịch Bắc dậy chưa, rồi kéo cửa phòng đi ra ngoài.
Lúc xuống lầu, đã thấy Lạc Dịch Bắc đang ngồi bàn dùng bữa sáng.
Thao tác thực ưu nhã, an nhàn, thậm chí còn tạn mạn
“Chào!” Nhìn thấy cô, gác xuống bộ đồ ăn, anh hiếm khi chủ động nói câu này, thoáng nhìn dáng vẻ lảo đảo của cô.
dáng đi Phương Trì Hạ có chút quái dị, có lẽ do di chứng tối qua anh gây ra, lúc vịn cầu thang đi xuống lầu, như vừa chạy maraton, dường như sắp ngã khụy.
Không khai thật, anh không thiếu gì cách trừng phạt!
Phương Trì Hạ, muốn chơi, anh chơi với em đến cùng!
Ông Xã Tổng Tài Bá Đạo Sủng: Bảo Bối, Tiếp TụcTác giả: Thất TịchTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngBuổi tối, thành phố C, khách sạn Imperial Palace. Một chiếc Bugatti thể thao màu trắng lướt gió như muốn phá tan màn đêm, sau đó dừng ngoài cửa khách sạn. Người hầu hai bên sớm đã cung kính chờ ở đó, thấy thế bèn tiến lên đón, “Bắc thiếu gia, ngài đã tới!” Chàng trai bên trong xe chỉ khẽ quét mắt qua đám người ấy một cái, sau đó liền đẩy cửa đi ra ngoài. Đó là một khuôn mặt anh tuấn đến nỗi khiến người ta hít thở không thông, cho dù một nửa mặt bên kia bị bóng tối che khuất, ánh đèn chỉ chiếu rọi một nửa còn lại, vẫn khiến người ta loá mắt không dám nhìn gần. “Phòng của ngài đã được an bài tốt rồi ạ!” Tiếp tân ăn nói khép nép thông báo một câu, làm tư thế mời với anh. “Ừ.” Chàng trai lạnh lùng đáp, đôi chân thon dài lập tức bước vào trong khách sạn. Trên người anh chứa một cỗ khí chất lạnh lẽo, bất cứ nơi nào anh đi qua cũng đều tựa như bị một cơn gió lạnh thổi tới, tạo thành một vùng băng tuyết giá lạnh. Anh bước vào thang máy, đi lên phòng ở tầng 15 sớm đã được chuẩn bị tốt, sau đó… Anh đột ngột xuất hiện, đè lên người Phương Trì Hạ, ép chặt cô thiếu chút nữa không thở nổi.Phương Trì Hạ giãy giụa kháng nghị một chút, anh thấy cô không hợp tác sinh tức giận, chơi xấu véo cô một cái.“Lạc Dịch Bắc, anh, anh đừng như vậy, đi tắm trước đã!” Phương Trì Hạ đều đã ngủ rồi lại bị anh đánh thức, lúc này buồn ngủ cực kỳ, nâng lên cánh tay liền đẩy anh ra.Lạc Dịch Bắc vờ không nghe thấy, khuôn mặt tuấn tú áp mặt cô, cắn nhẹ vào tai trái.“Ách……” toàn thân Phương Trì Hạ cứng đờ, khuôn mặt trướng hồng, phản xạ muốn đẩy anh ra, anh lại thuận thế chế trụ cổ tay cô, hai tay bắt chéo sau lưng.“không có điều gì muốn nói với anh sao?” Ánh mắt liếc nhìn cô, bên tai cô thì thầm.Trong lòng Phương Trì Hạ “thình thịch” một chút, phản xạ cảm thấy anh ám chỉ cô xen vào chuyện của Dung Hi.Nhưng mà anh không muốn bới móc, cô cũng không muốn tự mình nhận tội.Hơn nữa, ngộ nhỡ anh cũng không biết việc này, hôm nay đi cũng chỉ là trùng hợp thì sao?Trong tình huống này,cô liều lĩnh khai ra, không nên.“Có ý gì?” Nằm dưới anh, cô làm bộ nghe không hiểu lời anh nói.“Không có gì sao, chồng mình khuya như vậy chưa về, anh còn tưởng em sẽ nhớ anh.” Anh không hay nói đùa cô như vậy, cúi người, tay s* s**ng bắt đầu c** q**n áo trên người cô……Anh nói làm như không để tâm thật, nhưng động tác hình như có chút tức giận, thô lỗ đến như là muốn đem cô nghiền nát.Phương Trì Hạ ở trong lòng ngực anh không ngừng kháng cự, liên tục đấm đánh anh rất nhiều lần.“Khốn nạn, không được như vậy……”“Lạc Dịch Bắc, anh dừng lại……”“Không được, nhẹ chút……”Trong căn phòng tôi om, Phương Trì Hạ yếu ớt, cũng không biết cách bao lâu, mới chậm rãi dừng lại cuối cùng anh cũng nằm xuống,cô mê man không biết trời nam đất bắc. Như vậy Lạc Dịch Bắc thật là đáng sợ, Phương Trì Hạ cho dù ngủ, cũng phải nghĩ cách đối phó chuyện của Dung Hi không thể cho anh biết.Hiện tại anh còn chỉ là hoài nghi, nếu ngày nào đó chân thật định rồi, cô đại khái sẽ mấy ngày không được ra khỏi phòng.Ngủ thiếp đi, ngày hôm sau lúc tỉnh lại, đầu óc Phương Trì Hạ choáng váng đến nỗi quên sạch chuyện đã xảy ra.Thay quần áo đi vào phòng tắm, nhìn mình trong gương,đêm qua rõ không ngủ đủ giấc, cô vào phòng lại lần xem Lạc Dịch Bắc dậy chưa, rồi kéo cửa phòng đi ra ngoài.Lúc xuống lầu, đã thấy Lạc Dịch Bắc đang ngồi bàn dùng bữa sáng.Thao tác thực ưu nhã, an nhàn, thậm chí còn tạn mạn“Chào!” Nhìn thấy cô, gác xuống bộ đồ ăn, anh hiếm khi chủ động nói câu này, thoáng nhìn dáng vẻ lảo đảo của cô.dáng đi Phương Trì Hạ có chút quái dị, có lẽ do di chứng tối qua anh gây ra, lúc vịn cầu thang đi xuống lầu, như vừa chạy maraton, dường như sắp ngã khụy.Không khai thật, anh không thiếu gì cách trừng phạt!Phương Trì Hạ, muốn chơi, anh chơi với em đến cùng!