Tác giả:

Buổi tối, thành phố C, khách sạn Imperial Palace. Một chiếc Bugatti thể thao màu trắng lướt gió như muốn phá tan màn đêm, sau đó dừng ngoài cửa khách sạn. Người hầu hai bên sớm đã cung kính chờ ở đó, thấy thế bèn tiến lên đón, “Bắc thiếu gia, ngài đã tới!” Chàng trai bên trong xe chỉ khẽ quét mắt qua đám người ấy một cái, sau đó liền đẩy cửa đi ra ngoài. Đó là một khuôn mặt anh tuấn đến nỗi khiến người ta hít thở không thông, cho dù một nửa mặt bên kia bị bóng tối che khuất, ánh đèn chỉ chiếu rọi một nửa còn lại, vẫn khiến người ta loá mắt không dám nhìn gần. “Phòng của ngài đã được an bài tốt rồi ạ!” Tiếp tân ăn nói khép nép thông báo một câu, làm tư thế mời với anh. “Ừ.” Chàng trai lạnh lùng đáp, đôi chân thon dài lập tức bước vào trong khách sạn. Trên người anh chứa một cỗ khí chất lạnh lẽo, bất cứ nơi nào anh đi qua cũng đều tựa như bị một cơn gió lạnh thổi tới, tạo thành một vùng băng tuyết giá lạnh. Anh bước vào thang máy, đi lên phòng ở tầng 15 sớm đã được chuẩn bị tốt, sau đó…

Chương 398: Trai đơn gái chiếc

Ông Xã Tổng Tài Bá Đạo Sủng: Bảo Bối, Tiếp TụcTác giả: Thất TịchTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngBuổi tối, thành phố C, khách sạn Imperial Palace. Một chiếc Bugatti thể thao màu trắng lướt gió như muốn phá tan màn đêm, sau đó dừng ngoài cửa khách sạn. Người hầu hai bên sớm đã cung kính chờ ở đó, thấy thế bèn tiến lên đón, “Bắc thiếu gia, ngài đã tới!” Chàng trai bên trong xe chỉ khẽ quét mắt qua đám người ấy một cái, sau đó liền đẩy cửa đi ra ngoài. Đó là một khuôn mặt anh tuấn đến nỗi khiến người ta hít thở không thông, cho dù một nửa mặt bên kia bị bóng tối che khuất, ánh đèn chỉ chiếu rọi một nửa còn lại, vẫn khiến người ta loá mắt không dám nhìn gần. “Phòng của ngài đã được an bài tốt rồi ạ!” Tiếp tân ăn nói khép nép thông báo một câu, làm tư thế mời với anh. “Ừ.” Chàng trai lạnh lùng đáp, đôi chân thon dài lập tức bước vào trong khách sạn. Trên người anh chứa một cỗ khí chất lạnh lẽo, bất cứ nơi nào anh đi qua cũng đều tựa như bị một cơn gió lạnh thổi tới, tạo thành một vùng băng tuyết giá lạnh. Anh bước vào thang máy, đi lên phòng ở tầng 15 sớm đã được chuẩn bị tốt, sau đó… Tiểu Tả muốn anh lập tức phải đi. Sa Dệt Tinh, vợ chồng Lạc Hi Thần cùng với rất nhiều người cũng đều phải trở về nhà.Đoàn người đi rồi, biệt thự cũng chỉ dư lại Tô Nhiễm và Lạc Dịch Bắc.Trai đơn gái chiếc, hiện tại lại là hơn nửa đêm, thật sự tình huống nguy hiểm nha!Lạc Dịch Bắc cảm thấy cậu nói có điểm kỳ quái, bất động thanh sắc mà nhìn cậu, âm thầm phỏng đoán ý tứ.Tiểu Tả không giống tiểu hài tử bình thường, cậu rất thông minh, lời nói này, không phải là một câu nói ngây thơ.Trong nhà có chuyện tốt?Lạc Dịch Bắc như phản xạ có điều kiện mà liền nghĩ tới Phương Trì Hạ.Tiểu Tả trừng mắt một chút, cũng mặc kệ Tô Nhiễm còn ở cách đó không xa, lôi Lạc Dịch Bắc đi ra khỏi biệt thự.“Anh trở về sẽ biết! Vừa lúc anh hai để xe ở gần đây, chúng ta cùng nhau đi!”Thời gian không còn sớm, Lạc Dịch Bắc vốn cũng đang tính rời đi.Hiện tại Tiểu Tả như vậy, anh cũng không cự tuyệt.Hai người một trước một sau đi tới, sắp đi ra khỏi biệt thự thì Tô Nhiễm thình lình kêu anh lại: “Dịch Bắc, anh cũng muốn đi rồi sao?”Lạc Dịch Bắc ngưng bước, nghiêng đầu nhìn cô ta một cái, nhàn nhạt trả lời: “Không còn sớm, cô cũng sớm nghỉ ngơi đi!”Nói xong, tiếp tục bước ra, chuẩn bị ra khỏi thì Tô Nhiễm lại gọi anh: “Ở lại, chúng ta bồi nhau, có thể chứ?”Cô ta nói thật sự chậm, như là sợ anh cự tuyệt, đáy mắt tràn đầy chờ mong.Lạc Dịch Bắc nghiêng đầu, chuẩn bị nói cái gì đó. Tiểu Tả nhanh miệng nói trước anh: “Tô tỷ tỷ, như thế không phải là không thích hợp sao?”Cậu ý tứ rất đơn giản, hai người không phải quan hệ tình lữ cái gì, kêu một người nam nhân lưu lại như vậy, một đứa trẻ bảy tuổi còn nhận thấy là không thích hợp vậy Tô Nhiễm còn không biết sao?Tiểu Tả kỳ thật là châm chọc Tô Nhiễm, bất quá, câu kế tiếp chưa kịp nói ra.“Nghỉ ngơi sớm một chút.” Lạc Dịch Bắc nhìn cô ta một cái, mang theo Tiểu Tả không quay đầu lại mà đi rồi.Rời khỏi biệt thự Tô gia. Lên xe, anh không cùng vợ chồng Lạc Hi Thần đến Lạc gia mà trực tiếp về chính biệt thư của anh và Phương Trì Hạ.Trong biệt thự, ánh đèn vẫn mông lung như cũVào phòng, phòng khách thực an tĩnh, Phương Trì Hạ không có ở đây.Tầm mắt anh liếc cả căn phòng một cái, song vào nhà ăn nhận thấy trên bàn ăn có dấu tích của mấy ngọn nến, một lọ hoa được cắm đầy hoa hồng.Lạc Dịch Bắc ngẩn ra, nhìn chằm chằm bàn ăn một hồi lâu song hướng lên lầu mà đi.Thời điểm trở về trong phòng, Phương Trì Hạ đã ngủ rồi.Thân thể cô cuộn tròn giống như một đứa trẻ, một người, một mèo, tư thế ngủ cực kỳ giống nhau.Lạc Dịch Bắc bất động thanh sắc mà nhìn chằm chằm cô một lát, kéo chăn, hai tay đem cô ôm trụ.

Tiểu Tả muốn anh lập tức phải đi. Sa Dệt Tinh, vợ chồng Lạc Hi Thần cùng với rất nhiều người cũng đều phải trở về nhà.

Đoàn người đi rồi, biệt thự cũng chỉ dư lại Tô Nhiễm và Lạc Dịch Bắc.

Trai đơn gái chiếc, hiện tại lại là hơn nửa đêm, thật sự tình huống nguy hiểm nha!

Lạc Dịch Bắc cảm thấy cậu nói có điểm kỳ quái, bất động thanh sắc mà nhìn cậu, âm thầm phỏng đoán ý tứ.

Tiểu Tả không giống tiểu hài tử bình thường, cậu rất thông minh, lời nói này, không phải là một câu nói ngây thơ.

Trong nhà có chuyện tốt?

Lạc Dịch Bắc như phản xạ có điều kiện mà liền nghĩ tới Phương Trì Hạ.

Tiểu Tả trừng mắt một chút, cũng mặc kệ Tô Nhiễm còn ở cách đó không xa, lôi Lạc Dịch Bắc đi ra khỏi biệt thự.

“Anh trở về sẽ biết! Vừa lúc anh hai để xe ở gần đây, chúng ta cùng nhau đi!”

Thời gian không còn sớm, Lạc Dịch Bắc vốn cũng đang tính rời đi.

Hiện tại Tiểu Tả như vậy, anh cũng không cự tuyệt.

Hai người một trước một sau đi tới, sắp đi ra khỏi biệt thự thì Tô Nhiễm thình lình kêu anh lại: “Dịch Bắc, anh cũng muốn đi rồi sao?”

Lạc Dịch Bắc ngưng bước, nghiêng đầu nhìn cô ta một cái, nhàn nhạt trả lời: “Không còn sớm, cô cũng sớm nghỉ ngơi đi!”

Nói xong, tiếp tục bước ra, chuẩn bị ra khỏi thì Tô Nhiễm lại gọi anh: “Ở lại, chúng ta bồi nhau, có thể chứ?”

Cô ta nói thật sự chậm, như là sợ anh cự tuyệt, đáy mắt tràn đầy chờ mong.

Lạc Dịch Bắc nghiêng đầu, chuẩn bị nói cái gì đó. Tiểu Tả nhanh miệng nói trước anh: “Tô tỷ tỷ, như thế không phải là không thích hợp sao?”

Cậu ý tứ rất đơn giản, hai người không phải quan hệ tình lữ cái gì, kêu một người nam nhân lưu lại như vậy, một đứa trẻ bảy tuổi còn nhận thấy là không thích hợp vậy Tô Nhiễm còn không biết sao?

Tiểu Tả kỳ thật là châm chọc Tô Nhiễm, bất quá, câu kế tiếp chưa kịp nói ra.

“Nghỉ ngơi sớm một chút.” Lạc Dịch Bắc nhìn cô ta một cái, mang theo Tiểu Tả không quay đầu lại mà đi rồi.

Rời khỏi biệt thự Tô gia. Lên xe, anh không cùng vợ chồng Lạc Hi Thần đến Lạc gia mà trực tiếp về chính biệt thư của anh và Phương Trì Hạ.

Trong biệt thự, ánh đèn vẫn mông lung như cũ

Vào phòng, phòng khách thực an tĩnh, Phương Trì Hạ không có ở đây.

Tầm mắt anh liếc cả căn phòng một cái, song vào nhà ăn nhận thấy trên bàn ăn có dấu tích của mấy ngọn nến, một lọ hoa được cắm đầy hoa hồng.

Lạc Dịch Bắc ngẩn ra, nhìn chằm chằm bàn ăn một hồi lâu song hướng lên lầu mà đi.

Thời điểm trở về trong phòng, Phương Trì Hạ đã ngủ rồi.

Thân thể cô cuộn tròn giống như một đứa trẻ, một người, một mèo, tư thế ngủ cực kỳ giống nhau.

Lạc Dịch Bắc bất động thanh sắc mà nhìn chằm chằm cô một lát, kéo chăn, hai tay đem cô ôm trụ.

Ông Xã Tổng Tài Bá Đạo Sủng: Bảo Bối, Tiếp TụcTác giả: Thất TịchTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngBuổi tối, thành phố C, khách sạn Imperial Palace. Một chiếc Bugatti thể thao màu trắng lướt gió như muốn phá tan màn đêm, sau đó dừng ngoài cửa khách sạn. Người hầu hai bên sớm đã cung kính chờ ở đó, thấy thế bèn tiến lên đón, “Bắc thiếu gia, ngài đã tới!” Chàng trai bên trong xe chỉ khẽ quét mắt qua đám người ấy một cái, sau đó liền đẩy cửa đi ra ngoài. Đó là một khuôn mặt anh tuấn đến nỗi khiến người ta hít thở không thông, cho dù một nửa mặt bên kia bị bóng tối che khuất, ánh đèn chỉ chiếu rọi một nửa còn lại, vẫn khiến người ta loá mắt không dám nhìn gần. “Phòng của ngài đã được an bài tốt rồi ạ!” Tiếp tân ăn nói khép nép thông báo một câu, làm tư thế mời với anh. “Ừ.” Chàng trai lạnh lùng đáp, đôi chân thon dài lập tức bước vào trong khách sạn. Trên người anh chứa một cỗ khí chất lạnh lẽo, bất cứ nơi nào anh đi qua cũng đều tựa như bị một cơn gió lạnh thổi tới, tạo thành một vùng băng tuyết giá lạnh. Anh bước vào thang máy, đi lên phòng ở tầng 15 sớm đã được chuẩn bị tốt, sau đó… Tiểu Tả muốn anh lập tức phải đi. Sa Dệt Tinh, vợ chồng Lạc Hi Thần cùng với rất nhiều người cũng đều phải trở về nhà.Đoàn người đi rồi, biệt thự cũng chỉ dư lại Tô Nhiễm và Lạc Dịch Bắc.Trai đơn gái chiếc, hiện tại lại là hơn nửa đêm, thật sự tình huống nguy hiểm nha!Lạc Dịch Bắc cảm thấy cậu nói có điểm kỳ quái, bất động thanh sắc mà nhìn cậu, âm thầm phỏng đoán ý tứ.Tiểu Tả không giống tiểu hài tử bình thường, cậu rất thông minh, lời nói này, không phải là một câu nói ngây thơ.Trong nhà có chuyện tốt?Lạc Dịch Bắc như phản xạ có điều kiện mà liền nghĩ tới Phương Trì Hạ.Tiểu Tả trừng mắt một chút, cũng mặc kệ Tô Nhiễm còn ở cách đó không xa, lôi Lạc Dịch Bắc đi ra khỏi biệt thự.“Anh trở về sẽ biết! Vừa lúc anh hai để xe ở gần đây, chúng ta cùng nhau đi!”Thời gian không còn sớm, Lạc Dịch Bắc vốn cũng đang tính rời đi.Hiện tại Tiểu Tả như vậy, anh cũng không cự tuyệt.Hai người một trước một sau đi tới, sắp đi ra khỏi biệt thự thì Tô Nhiễm thình lình kêu anh lại: “Dịch Bắc, anh cũng muốn đi rồi sao?”Lạc Dịch Bắc ngưng bước, nghiêng đầu nhìn cô ta một cái, nhàn nhạt trả lời: “Không còn sớm, cô cũng sớm nghỉ ngơi đi!”Nói xong, tiếp tục bước ra, chuẩn bị ra khỏi thì Tô Nhiễm lại gọi anh: “Ở lại, chúng ta bồi nhau, có thể chứ?”Cô ta nói thật sự chậm, như là sợ anh cự tuyệt, đáy mắt tràn đầy chờ mong.Lạc Dịch Bắc nghiêng đầu, chuẩn bị nói cái gì đó. Tiểu Tả nhanh miệng nói trước anh: “Tô tỷ tỷ, như thế không phải là không thích hợp sao?”Cậu ý tứ rất đơn giản, hai người không phải quan hệ tình lữ cái gì, kêu một người nam nhân lưu lại như vậy, một đứa trẻ bảy tuổi còn nhận thấy là không thích hợp vậy Tô Nhiễm còn không biết sao?Tiểu Tả kỳ thật là châm chọc Tô Nhiễm, bất quá, câu kế tiếp chưa kịp nói ra.“Nghỉ ngơi sớm một chút.” Lạc Dịch Bắc nhìn cô ta một cái, mang theo Tiểu Tả không quay đầu lại mà đi rồi.Rời khỏi biệt thự Tô gia. Lên xe, anh không cùng vợ chồng Lạc Hi Thần đến Lạc gia mà trực tiếp về chính biệt thư của anh và Phương Trì Hạ.Trong biệt thự, ánh đèn vẫn mông lung như cũVào phòng, phòng khách thực an tĩnh, Phương Trì Hạ không có ở đây.Tầm mắt anh liếc cả căn phòng một cái, song vào nhà ăn nhận thấy trên bàn ăn có dấu tích của mấy ngọn nến, một lọ hoa được cắm đầy hoa hồng.Lạc Dịch Bắc ngẩn ra, nhìn chằm chằm bàn ăn một hồi lâu song hướng lên lầu mà đi.Thời điểm trở về trong phòng, Phương Trì Hạ đã ngủ rồi.Thân thể cô cuộn tròn giống như một đứa trẻ, một người, một mèo, tư thế ngủ cực kỳ giống nhau.Lạc Dịch Bắc bất động thanh sắc mà nhìn chằm chằm cô một lát, kéo chăn, hai tay đem cô ôm trụ.

Chương 398: Trai đơn gái chiếc