Buổi tối, thành phố C, khách sạn Imperial Palace. Một chiếc Bugatti thể thao màu trắng lướt gió như muốn phá tan màn đêm, sau đó dừng ngoài cửa khách sạn. Người hầu hai bên sớm đã cung kính chờ ở đó, thấy thế bèn tiến lên đón, “Bắc thiếu gia, ngài đã tới!” Chàng trai bên trong xe chỉ khẽ quét mắt qua đám người ấy một cái, sau đó liền đẩy cửa đi ra ngoài. Đó là một khuôn mặt anh tuấn đến nỗi khiến người ta hít thở không thông, cho dù một nửa mặt bên kia bị bóng tối che khuất, ánh đèn chỉ chiếu rọi một nửa còn lại, vẫn khiến người ta loá mắt không dám nhìn gần. “Phòng của ngài đã được an bài tốt rồi ạ!” Tiếp tân ăn nói khép nép thông báo một câu, làm tư thế mời với anh. “Ừ.” Chàng trai lạnh lùng đáp, đôi chân thon dài lập tức bước vào trong khách sạn. Trên người anh chứa một cỗ khí chất lạnh lẽo, bất cứ nơi nào anh đi qua cũng đều tựa như bị một cơn gió lạnh thổi tới, tạo thành một vùng băng tuyết giá lạnh. Anh bước vào thang máy, đi lên phòng ở tầng 15 sớm đã được chuẩn bị tốt, sau đó…
Chương 435: Gặp Tô Nhiễm ở Lạc gia
Ông Xã Tổng Tài Bá Đạo Sủng: Bảo Bối, Tiếp TụcTác giả: Thất TịchTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngBuổi tối, thành phố C, khách sạn Imperial Palace. Một chiếc Bugatti thể thao màu trắng lướt gió như muốn phá tan màn đêm, sau đó dừng ngoài cửa khách sạn. Người hầu hai bên sớm đã cung kính chờ ở đó, thấy thế bèn tiến lên đón, “Bắc thiếu gia, ngài đã tới!” Chàng trai bên trong xe chỉ khẽ quét mắt qua đám người ấy một cái, sau đó liền đẩy cửa đi ra ngoài. Đó là một khuôn mặt anh tuấn đến nỗi khiến người ta hít thở không thông, cho dù một nửa mặt bên kia bị bóng tối che khuất, ánh đèn chỉ chiếu rọi một nửa còn lại, vẫn khiến người ta loá mắt không dám nhìn gần. “Phòng của ngài đã được an bài tốt rồi ạ!” Tiếp tân ăn nói khép nép thông báo một câu, làm tư thế mời với anh. “Ừ.” Chàng trai lạnh lùng đáp, đôi chân thon dài lập tức bước vào trong khách sạn. Trên người anh chứa một cỗ khí chất lạnh lẽo, bất cứ nơi nào anh đi qua cũng đều tựa như bị một cơn gió lạnh thổi tới, tạo thành một vùng băng tuyết giá lạnh. Anh bước vào thang máy, đi lên phòng ở tầng 15 sớm đã được chuẩn bị tốt, sau đó… “Chuyện xưa của chị sao?” Phương Trì Hạ chua xót cười cười, có điểm tự giễu.Cô có thể có cái chuyện xưa gì?Kí ức khi còn nhỏ chỉ là sự trống rỗng, cái gì cũng không nhớ rõ, lúc lớn hơn một chút thì cô đang ở cô nhi viện cũng không có gì đặc biệt.Lúc sau vào Phương gia, trên cơ bản đều phải đấu đá với anh chị em, có cái gì hay để nói?“Ba mẹ chị đâu?” Tiểu Tả thuận miệng hỏi.“Không nhớ rõ.” Phương Trì Hạ thản nhiên trả lời, kéo chăn lên để bé nằm xuống: “Đi ngủ sớm một chút, nếu không sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển.”“Em ngủ thì chị sẽ không đi?” Tiểu Tả rất cẩn thận hỏi.“Sẽ không.” Phương Trì Hạ nhìn thời gian trên di động, cho bé một đáp án khẳng định.Lúc này đã trễ rồi, một mình cô trở về giữa đêm hôm cũng không an toàn.Tiểu Tả rất vừa lòng, an tâm đi ngủ.Phương Trì Hạ ở trong phòng với bé trong chốc lát, chờ đến khi bé ngủ say liền đi ra ngoài.Vừa muốn về phòng mình liền nghe thấy tiếng người hầu ở dưới lầu: “Thiếu gia, ngài đã trở lại!”Tiếng bước chân quen thuộc theo sát phía sau vang lên.Đồng thời còn có một tiếng bước chân khác mềm nhẹ hơn.Phương Trì Hạ ngẩn ra, bước chân tức khắc ngừng lại.“Tô Nhiễm tiểu thư đã ăn tối chưa? Tôi chuẩn bị giúp cô nhé.” Giọng của người hầu lại vang lên một lần nữa.“Cám ơn dì Trần.” Tô Nhiễm rõ ràng rất quen thuộc với nơi này, thậm chí còn không cần giới thiệu cũng có thể nói chuẩn xác tên của người hầu.Phương Trì Hạ ngơ ngẩn đứng tại chỗ, cả người hoàn toàn cứng đờ.Đã trễ thế này mà cô ta còn tới đây!Tiếng nói chuyện ở dưới lầu vẫn còn tiếp túc, Tô Nhiễm trò chuyện với người hầu một lát, lúc sau giống như là đã đi đến nhà ăn.Trước khi Lạc Dịch Bắc đi ra ngoài đã dùng cơm, cũng không ở lại dưới lầu mà cất bước đi lên tầng trên.Vừa bước lên hành lang đã thình lình nhìn thấy Phương Trì Hạ.Từ sau khi hai người họ trở về Phương Trì Hạ vẫn luôn đứng ở nơi này, đôi mắt nhìn chằm chằm anh, ánh mắt có chút lạnh nhạt, có chút ảm đạm, giống như còn có chút châm chọc.Lạc Dịch Bắc rõ ràng không đoán được sẽ nhìn thấy cô ở đây, ngơ ngẩn nhìn chằm chằm cô một hồi lâu, nhìn ánh mắt phức tạp của cô lại nhìn thoáng qua dưới lầu, nhất thời không biết nên nói như thế nào.Môi giật giật, cuối cùng chỉ gian nan mà nói một câu: “Em tới rồi à.”Phương Trì Hạ không để ý đến anh, xoay người đi vào phòng của mình.Cửa phòng phịch một tiếng bị đóng lại, sau đó không nghe thấy tiếng động nào nữa.Lạc Dịch Bắc có chút đau đầu xoa xoa huyệt Thái Dương, mũi chân hung hăng đạp góc tường, bước nhanh đi về phía phòng mình.Tắm rửa một cái, lúc thay quần áo đi xuống dưới lầu thì Tô Nhiễm vẫn còn đang ăn cơm.“Muốn nếm thử không?” Giơ cái thìa trong tay, cô cười tiếp đón anh.“Không.” Lạc Dịch Bắc nhàn nhạt cự tuyệt.Anh đứng trên cầu thang cũng không định đi xuống, chỉ nhìn chằm chằm cô ta.Sau khi anh đi đón Tô Nhiễm thì định đưa cô ta trở về, kết quả xe chạy được nửa đường thì Tô Nhiễm đề nghị đến Lạc gia chính thức chào hỏi một lần.Lạc Dịch Bắc nghĩ đến sau khi cô ta về nước thì cũng chưa đến nhà ngồi lần nào, hơn nữa lúc này cũng đã trễ liền không cự tuyệt.Vốn dĩ anh chỉ định đưa cô ta đến Lạc gia rồi quay về nhà với Phương Trì Hạ, không nghĩ tới Phương Trì Hạ cũng đến đây lại còn bị cô gặp phải!Lạc Dịch Bắc có cảm giác có lý mà không thể nói rõ.
“Chuyện xưa của chị sao?” Phương Trì Hạ chua xót cười cười, có điểm tự giễu.
Cô có thể có cái chuyện xưa gì?
Kí ức khi còn nhỏ chỉ là sự trống rỗng, cái gì cũng không nhớ rõ, lúc lớn hơn một chút thì cô đang ở cô nhi viện cũng không có gì đặc biệt.
Lúc sau vào Phương gia, trên cơ bản đều phải đấu đá với anh chị em, có cái gì hay để nói?
“Ba mẹ chị đâu?” Tiểu Tả thuận miệng hỏi.
“Không nhớ rõ.” Phương Trì Hạ thản nhiên trả lời, kéo chăn lên để bé nằm xuống: “Đi ngủ sớm một chút, nếu không sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển.”
“Em ngủ thì chị sẽ không đi?” Tiểu Tả rất cẩn thận hỏi.
“Sẽ không.” Phương Trì Hạ nhìn thời gian trên di động, cho bé một đáp án khẳng định.
Lúc này đã trễ rồi, một mình cô trở về giữa đêm hôm cũng không an toàn.
Tiểu Tả rất vừa lòng, an tâm đi ngủ.
Phương Trì Hạ ở trong phòng với bé trong chốc lát, chờ đến khi bé ngủ say liền đi ra ngoài.
Vừa muốn về phòng mình liền nghe thấy tiếng người hầu ở dưới lầu: “Thiếu gia, ngài đã trở lại!”
Tiếng bước chân quen thuộc theo sát phía sau vang lên.
Đồng thời còn có một tiếng bước chân khác mềm nhẹ hơn.
Phương Trì Hạ ngẩn ra, bước chân tức khắc ngừng lại.
“Tô Nhiễm tiểu thư đã ăn tối chưa? Tôi chuẩn bị giúp cô nhé.” Giọng của người hầu lại vang lên một lần nữa.
“Cám ơn dì Trần.” Tô Nhiễm rõ ràng rất quen thuộc với nơi này, thậm chí còn không cần giới thiệu cũng có thể nói chuẩn xác tên của người hầu.
Phương Trì Hạ ngơ ngẩn đứng tại chỗ, cả người hoàn toàn cứng đờ.
Đã trễ thế này mà cô ta còn tới đây!
Tiếng nói chuyện ở dưới lầu vẫn còn tiếp túc, Tô Nhiễm trò chuyện với người hầu một lát, lúc sau giống như là đã đi đến nhà ăn.
Trước khi Lạc Dịch Bắc đi ra ngoài đã dùng cơm, cũng không ở lại dưới lầu mà cất bước đi lên tầng trên.
Vừa bước lên hành lang đã thình lình nhìn thấy Phương Trì Hạ.
Từ sau khi hai người họ trở về Phương Trì Hạ vẫn luôn đứng ở nơi này, đôi mắt nhìn chằm chằm anh, ánh mắt có chút lạnh nhạt, có chút ảm đạm, giống như còn có chút châm chọc.
Lạc Dịch Bắc rõ ràng không đoán được sẽ nhìn thấy cô ở đây, ngơ ngẩn nhìn chằm chằm cô một hồi lâu, nhìn ánh mắt phức tạp của cô lại nhìn thoáng qua dưới lầu, nhất thời không biết nên nói như thế nào.
Môi giật giật, cuối cùng chỉ gian nan mà nói một câu: “Em tới rồi à.”
Phương Trì Hạ không để ý đến anh, xoay người đi vào phòng của mình.
Cửa phòng phịch một tiếng bị đóng lại, sau đó không nghe thấy tiếng động nào nữa.
Lạc Dịch Bắc có chút đau đầu xoa xoa huyệt Thái Dương, mũi chân hung hăng đạp góc tường, bước nhanh đi về phía phòng mình.
Tắm rửa một cái, lúc thay quần áo đi xuống dưới lầu thì Tô Nhiễm vẫn còn đang ăn cơm.
“Muốn nếm thử không?” Giơ cái thìa trong tay, cô cười tiếp đón anh.
“Không.” Lạc Dịch Bắc nhàn nhạt cự tuyệt.
Anh đứng trên cầu thang cũng không định đi xuống, chỉ nhìn chằm chằm cô ta.
Sau khi anh đi đón Tô Nhiễm thì định đưa cô ta trở về, kết quả xe chạy được nửa đường thì Tô Nhiễm đề nghị đến Lạc gia chính thức chào hỏi một lần.
Lạc Dịch Bắc nghĩ đến sau khi cô ta về nước thì cũng chưa đến nhà ngồi lần nào, hơn nữa lúc này cũng đã trễ liền không cự tuyệt.
Vốn dĩ anh chỉ định đưa cô ta đến Lạc gia rồi quay về nhà với Phương Trì Hạ, không nghĩ tới Phương Trì Hạ cũng đến đây lại còn bị cô gặp phải!
Lạc Dịch Bắc có cảm giác có lý mà không thể nói rõ.
Ông Xã Tổng Tài Bá Đạo Sủng: Bảo Bối, Tiếp TụcTác giả: Thất TịchTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngBuổi tối, thành phố C, khách sạn Imperial Palace. Một chiếc Bugatti thể thao màu trắng lướt gió như muốn phá tan màn đêm, sau đó dừng ngoài cửa khách sạn. Người hầu hai bên sớm đã cung kính chờ ở đó, thấy thế bèn tiến lên đón, “Bắc thiếu gia, ngài đã tới!” Chàng trai bên trong xe chỉ khẽ quét mắt qua đám người ấy một cái, sau đó liền đẩy cửa đi ra ngoài. Đó là một khuôn mặt anh tuấn đến nỗi khiến người ta hít thở không thông, cho dù một nửa mặt bên kia bị bóng tối che khuất, ánh đèn chỉ chiếu rọi một nửa còn lại, vẫn khiến người ta loá mắt không dám nhìn gần. “Phòng của ngài đã được an bài tốt rồi ạ!” Tiếp tân ăn nói khép nép thông báo một câu, làm tư thế mời với anh. “Ừ.” Chàng trai lạnh lùng đáp, đôi chân thon dài lập tức bước vào trong khách sạn. Trên người anh chứa một cỗ khí chất lạnh lẽo, bất cứ nơi nào anh đi qua cũng đều tựa như bị một cơn gió lạnh thổi tới, tạo thành một vùng băng tuyết giá lạnh. Anh bước vào thang máy, đi lên phòng ở tầng 15 sớm đã được chuẩn bị tốt, sau đó… “Chuyện xưa của chị sao?” Phương Trì Hạ chua xót cười cười, có điểm tự giễu.Cô có thể có cái chuyện xưa gì?Kí ức khi còn nhỏ chỉ là sự trống rỗng, cái gì cũng không nhớ rõ, lúc lớn hơn một chút thì cô đang ở cô nhi viện cũng không có gì đặc biệt.Lúc sau vào Phương gia, trên cơ bản đều phải đấu đá với anh chị em, có cái gì hay để nói?“Ba mẹ chị đâu?” Tiểu Tả thuận miệng hỏi.“Không nhớ rõ.” Phương Trì Hạ thản nhiên trả lời, kéo chăn lên để bé nằm xuống: “Đi ngủ sớm một chút, nếu không sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển.”“Em ngủ thì chị sẽ không đi?” Tiểu Tả rất cẩn thận hỏi.“Sẽ không.” Phương Trì Hạ nhìn thời gian trên di động, cho bé một đáp án khẳng định.Lúc này đã trễ rồi, một mình cô trở về giữa đêm hôm cũng không an toàn.Tiểu Tả rất vừa lòng, an tâm đi ngủ.Phương Trì Hạ ở trong phòng với bé trong chốc lát, chờ đến khi bé ngủ say liền đi ra ngoài.Vừa muốn về phòng mình liền nghe thấy tiếng người hầu ở dưới lầu: “Thiếu gia, ngài đã trở lại!”Tiếng bước chân quen thuộc theo sát phía sau vang lên.Đồng thời còn có một tiếng bước chân khác mềm nhẹ hơn.Phương Trì Hạ ngẩn ra, bước chân tức khắc ngừng lại.“Tô Nhiễm tiểu thư đã ăn tối chưa? Tôi chuẩn bị giúp cô nhé.” Giọng của người hầu lại vang lên một lần nữa.“Cám ơn dì Trần.” Tô Nhiễm rõ ràng rất quen thuộc với nơi này, thậm chí còn không cần giới thiệu cũng có thể nói chuẩn xác tên của người hầu.Phương Trì Hạ ngơ ngẩn đứng tại chỗ, cả người hoàn toàn cứng đờ.Đã trễ thế này mà cô ta còn tới đây!Tiếng nói chuyện ở dưới lầu vẫn còn tiếp túc, Tô Nhiễm trò chuyện với người hầu một lát, lúc sau giống như là đã đi đến nhà ăn.Trước khi Lạc Dịch Bắc đi ra ngoài đã dùng cơm, cũng không ở lại dưới lầu mà cất bước đi lên tầng trên.Vừa bước lên hành lang đã thình lình nhìn thấy Phương Trì Hạ.Từ sau khi hai người họ trở về Phương Trì Hạ vẫn luôn đứng ở nơi này, đôi mắt nhìn chằm chằm anh, ánh mắt có chút lạnh nhạt, có chút ảm đạm, giống như còn có chút châm chọc.Lạc Dịch Bắc rõ ràng không đoán được sẽ nhìn thấy cô ở đây, ngơ ngẩn nhìn chằm chằm cô một hồi lâu, nhìn ánh mắt phức tạp của cô lại nhìn thoáng qua dưới lầu, nhất thời không biết nên nói như thế nào.Môi giật giật, cuối cùng chỉ gian nan mà nói một câu: “Em tới rồi à.”Phương Trì Hạ không để ý đến anh, xoay người đi vào phòng của mình.Cửa phòng phịch một tiếng bị đóng lại, sau đó không nghe thấy tiếng động nào nữa.Lạc Dịch Bắc có chút đau đầu xoa xoa huyệt Thái Dương, mũi chân hung hăng đạp góc tường, bước nhanh đi về phía phòng mình.Tắm rửa một cái, lúc thay quần áo đi xuống dưới lầu thì Tô Nhiễm vẫn còn đang ăn cơm.“Muốn nếm thử không?” Giơ cái thìa trong tay, cô cười tiếp đón anh.“Không.” Lạc Dịch Bắc nhàn nhạt cự tuyệt.Anh đứng trên cầu thang cũng không định đi xuống, chỉ nhìn chằm chằm cô ta.Sau khi anh đi đón Tô Nhiễm thì định đưa cô ta trở về, kết quả xe chạy được nửa đường thì Tô Nhiễm đề nghị đến Lạc gia chính thức chào hỏi một lần.Lạc Dịch Bắc nghĩ đến sau khi cô ta về nước thì cũng chưa đến nhà ngồi lần nào, hơn nữa lúc này cũng đã trễ liền không cự tuyệt.Vốn dĩ anh chỉ định đưa cô ta đến Lạc gia rồi quay về nhà với Phương Trì Hạ, không nghĩ tới Phương Trì Hạ cũng đến đây lại còn bị cô gặp phải!Lạc Dịch Bắc có cảm giác có lý mà không thể nói rõ.