Buổi tối, thành phố C, khách sạn Imperial Palace. Một chiếc Bugatti thể thao màu trắng lướt gió như muốn phá tan màn đêm, sau đó dừng ngoài cửa khách sạn. Người hầu hai bên sớm đã cung kính chờ ở đó, thấy thế bèn tiến lên đón, “Bắc thiếu gia, ngài đã tới!” Chàng trai bên trong xe chỉ khẽ quét mắt qua đám người ấy một cái, sau đó liền đẩy cửa đi ra ngoài. Đó là một khuôn mặt anh tuấn đến nỗi khiến người ta hít thở không thông, cho dù một nửa mặt bên kia bị bóng tối che khuất, ánh đèn chỉ chiếu rọi một nửa còn lại, vẫn khiến người ta loá mắt không dám nhìn gần. “Phòng của ngài đã được an bài tốt rồi ạ!” Tiếp tân ăn nói khép nép thông báo một câu, làm tư thế mời với anh. “Ừ.” Chàng trai lạnh lùng đáp, đôi chân thon dài lập tức bước vào trong khách sạn. Trên người anh chứa một cỗ khí chất lạnh lẽo, bất cứ nơi nào anh đi qua cũng đều tựa như bị một cơn gió lạnh thổi tới, tạo thành một vùng băng tuyết giá lạnh. Anh bước vào thang máy, đi lên phòng ở tầng 15 sớm đã được chuẩn bị tốt, sau đó…
Chương 463: Đồng tâm khóa, khóa đồng tâm
Ông Xã Tổng Tài Bá Đạo Sủng: Bảo Bối, Tiếp TụcTác giả: Thất TịchTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngBuổi tối, thành phố C, khách sạn Imperial Palace. Một chiếc Bugatti thể thao màu trắng lướt gió như muốn phá tan màn đêm, sau đó dừng ngoài cửa khách sạn. Người hầu hai bên sớm đã cung kính chờ ở đó, thấy thế bèn tiến lên đón, “Bắc thiếu gia, ngài đã tới!” Chàng trai bên trong xe chỉ khẽ quét mắt qua đám người ấy một cái, sau đó liền đẩy cửa đi ra ngoài. Đó là một khuôn mặt anh tuấn đến nỗi khiến người ta hít thở không thông, cho dù một nửa mặt bên kia bị bóng tối che khuất, ánh đèn chỉ chiếu rọi một nửa còn lại, vẫn khiến người ta loá mắt không dám nhìn gần. “Phòng của ngài đã được an bài tốt rồi ạ!” Tiếp tân ăn nói khép nép thông báo một câu, làm tư thế mời với anh. “Ừ.” Chàng trai lạnh lùng đáp, đôi chân thon dài lập tức bước vào trong khách sạn. Trên người anh chứa một cỗ khí chất lạnh lẽo, bất cứ nơi nào anh đi qua cũng đều tựa như bị một cơn gió lạnh thổi tới, tạo thành một vùng băng tuyết giá lạnh. Anh bước vào thang máy, đi lên phòng ở tầng 15 sớm đã được chuẩn bị tốt, sau đó… Phương Trì Hạ ở lại trong biệt thư một đêm, hôm sau tỉnh lại, quản gia trực tiếp đưa cô đến sân bay.Cô liền bay về nước, cũng không ở lại Bắc Ireland chút nào.Chủ nhân của biệt thự từ đầu đến cuối cô cũng không thấy được mặt mũi của hắn.Sau khi trở về cũng không quay lại biệt thự của Lạc Dịch Bắc, cũng không quay về chung cư của mình ma quay về kí túc xá ở trương học.Đồng Nhan thấy cô thế này liền thấy không đúng, nhưng mà nói chuyện với Phương Trì Hạ liền không phát hiên được cô có vấn đề gì.Lạc Dịch Bắc ở bắc Irenland đợi co vài ngày, đến một cú điện thoại cũng không đợi được, liền quyết định về nước.Hắn từ trước đến nay không phải là người săn sóc, vậy mà khi đi qua một con đường ở Băc Ireland lại thấy dưng lai trước một cửa hàng mua quà tặng.Là một lắc chân vô cùng xinh đẹp, trên còn khảm kim cương nhỏ, còn có hai hình trái tim, người bán hàng giới thiệu nó là khóa đồng tâm.Đồng tâm khóa, tâm hai người hợp lại làm một.Da Phương Trì Hạ rất trắng, chân lại rất nhỏ, Lạc Dịch Bắc vừa nhìn thấy lắc chân đã cảm thấy cô mang lên sẽ vô cùng xinh đẹp.Đây là nguyên nhân hắn mua lắc chân.Đem quà tặng lên máy bay đi qua hành trình hơn mười tiếng đồng hồ, trở lại chung cư của cô thì không thấy ai, sau đó hắn lại về biệt thự cũng không thấy cô.Lạc Dịch Bắc nhíu mày lại, gọi điện thoại cho cô. Điện thoại vang lên không biết bao nhiêu lần cô mới nge máy, giọng nói còn rất lãnh đạm “Có việc gì sao?”Cô như vậy khiến cho Lạc Dịch Bắc nhíu mày chặt hơn.“Đang ở đâu?”“Ở trường học, mấy ngày nay có nhiều việc..”“RA ngoài!” Lạc Dịch Bắc cắt đứt lời cô nói, giọng nói lạnh lùng.Phương Trì Hạ sững sờ chốc lát không phản ứng lại kịp.Ra ngoài?“Ra ngoài, anh ở ngoài trườn học đợi em.” Thanh âm Lạc Dịch Bắc lại vang lên một lần nữa.Phương Trì Hạ lại khẽ giật mình.Hắn trở về rồi?Theo như lúc trước hắn nói còn muốn ở đó ngây ngốc vài ngày mà bây giờ đã trở về nên cô có chút không ngờ đến.Lại nghĩ đến chuyện ngày hôm đó, cô cho là hắn quay về để giải thích.Đêm đó tâm trạn của cô khi thấy một màn như vậy là bình thường, tâm trạng bất ổn quay người rời đi.Nhưng mà tỉnh táo lại, trong lòng cô lại nguyện ý tin tưởng Lạc Dịch Bắc.Thái độ bình thường của hắn đối với Tô Nhiễm cô không phải là không biết.Phương Trì Hạ do dự một chút vẫn đi ra ngoài.Lúc đi đến cửa trường học xe của Lạc Dịch Bắc ở bên ngoài cũng không biết bao lâu.Vẫn là chiếc Lamborrghini như cũ, vừa xuất hiện khiến cho mọi người thất sắc.Phương Trì Hạ vài bước đi qua, mở cửa lê xe, Lạc Dịch Bắc liền lái xe rời đi, trực tiếp chở cô đi chung cư ở gần đó.Phương Trì Hạ vào nhà bất động thanh sắc nhìn hắn.Cô đang đơi hắn giải thích nhưng ai ngờ LẠc Dịch Bắc lại như không xảy ra chuyện, gọi đồ ăn bên ngoài dùng bữa tối với cô sau đó liền vào phongf tắm.Hắn từ đầu đến cuối cũng không nói chuyện đêm đó, buổi tối ôm cô ngủ như bình thường, tay còn làm chuyện xấu.
Phương Trì Hạ ở lại trong biệt thư một đêm, hôm sau tỉnh lại, quản gia trực tiếp đưa cô đến sân bay.
Cô liền bay về nước, cũng không ở lại Bắc Ireland chút nào.
Chủ nhân của biệt thự từ đầu đến cuối cô cũng không thấy được mặt mũi của hắn.
Sau khi trở về cũng không quay lại biệt thự của Lạc Dịch Bắc, cũng không quay về chung cư của mình ma quay về kí túc xá ở trương học.
Đồng Nhan thấy cô thế này liền thấy không đúng, nhưng mà nói chuyện với Phương Trì Hạ liền không phát hiên được cô có vấn đề gì.
Lạc Dịch Bắc ở bắc Irenland đợi co vài ngày, đến một cú điện thoại cũng không đợi được, liền quyết định về nước.
Hắn từ trước đến nay không phải là người săn sóc, vậy mà khi đi qua một con đường ở Băc Ireland lại thấy dưng lai trước một cửa hàng mua quà tặng.
Là một lắc chân vô cùng xinh đẹp, trên còn khảm kim cương nhỏ, còn có hai hình trái tim, người bán hàng giới thiệu nó là khóa đồng tâm.
Đồng tâm khóa, tâm hai người hợp lại làm một.
Da Phương Trì Hạ rất trắng, chân lại rất nhỏ, Lạc Dịch Bắc vừa nhìn thấy lắc chân đã cảm thấy cô mang lên sẽ vô cùng xinh đẹp.
Đây là nguyên nhân hắn mua lắc chân.
Đem quà tặng lên máy bay đi qua hành trình hơn mười tiếng đồng hồ, trở lại chung cư của cô thì không thấy ai, sau đó hắn lại về biệt thự cũng không thấy cô.
Lạc Dịch Bắc nhíu mày lại, gọi điện thoại cho cô.
Điện thoại vang lên không biết bao nhiêu lần cô mới nge máy, giọng nói còn rất lãnh đạm “Có việc gì sao?”
Cô như vậy khiến cho Lạc Dịch Bắc nhíu mày chặt hơn.
“Đang ở đâu?”
“Ở trường học, mấy ngày nay có nhiều việc..”
“RA ngoài!” Lạc Dịch Bắc cắt đứt lời cô nói, giọng nói lạnh lùng.
Phương Trì Hạ sững sờ chốc lát không phản ứng lại kịp.
Ra ngoài?
“Ra ngoài, anh ở ngoài trườn học đợi em.” Thanh âm Lạc Dịch Bắc lại vang lên một lần nữa.
Phương Trì Hạ lại khẽ giật mình.
Hắn trở về rồi?
Theo như lúc trước hắn nói còn muốn ở đó ngây ngốc vài ngày mà bây giờ đã trở về nên cô có chút không ngờ đến.
Lại nghĩ đến chuyện ngày hôm đó, cô cho là hắn quay về để giải thích.
Đêm đó tâm trạn của cô khi thấy một màn như vậy là bình thường, tâm trạng bất ổn quay người rời đi.
Nhưng mà tỉnh táo lại, trong lòng cô lại nguyện ý tin tưởng Lạc Dịch Bắc.
Thái độ bình thường của hắn đối với Tô Nhiễm cô không phải là không biết.
Phương Trì Hạ do dự một chút vẫn đi ra ngoài.
Lúc đi đến cửa trường học xe của Lạc Dịch Bắc ở bên ngoài cũng không biết bao lâu.
Vẫn là chiếc Lamborrghini như cũ, vừa xuất hiện khiến cho mọi người thất sắc.
Phương Trì Hạ vài bước đi qua, mở cửa lê xe, Lạc Dịch Bắc liền lái xe rời đi, trực tiếp chở cô đi chung cư ở gần đó.
Phương Trì Hạ vào nhà bất động thanh sắc nhìn hắn.
Cô đang đơi hắn giải thích nhưng ai ngờ LẠc Dịch Bắc lại như không xảy ra chuyện, gọi đồ ăn bên ngoài dùng bữa tối với cô sau đó liền vào phongf tắm.
Hắn từ đầu đến cuối cũng không nói chuyện đêm đó, buổi tối ôm cô ngủ như bình thường, tay còn làm chuyện xấu.
Ông Xã Tổng Tài Bá Đạo Sủng: Bảo Bối, Tiếp TụcTác giả: Thất TịchTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngBuổi tối, thành phố C, khách sạn Imperial Palace. Một chiếc Bugatti thể thao màu trắng lướt gió như muốn phá tan màn đêm, sau đó dừng ngoài cửa khách sạn. Người hầu hai bên sớm đã cung kính chờ ở đó, thấy thế bèn tiến lên đón, “Bắc thiếu gia, ngài đã tới!” Chàng trai bên trong xe chỉ khẽ quét mắt qua đám người ấy một cái, sau đó liền đẩy cửa đi ra ngoài. Đó là một khuôn mặt anh tuấn đến nỗi khiến người ta hít thở không thông, cho dù một nửa mặt bên kia bị bóng tối che khuất, ánh đèn chỉ chiếu rọi một nửa còn lại, vẫn khiến người ta loá mắt không dám nhìn gần. “Phòng của ngài đã được an bài tốt rồi ạ!” Tiếp tân ăn nói khép nép thông báo một câu, làm tư thế mời với anh. “Ừ.” Chàng trai lạnh lùng đáp, đôi chân thon dài lập tức bước vào trong khách sạn. Trên người anh chứa một cỗ khí chất lạnh lẽo, bất cứ nơi nào anh đi qua cũng đều tựa như bị một cơn gió lạnh thổi tới, tạo thành một vùng băng tuyết giá lạnh. Anh bước vào thang máy, đi lên phòng ở tầng 15 sớm đã được chuẩn bị tốt, sau đó… Phương Trì Hạ ở lại trong biệt thư một đêm, hôm sau tỉnh lại, quản gia trực tiếp đưa cô đến sân bay.Cô liền bay về nước, cũng không ở lại Bắc Ireland chút nào.Chủ nhân của biệt thự từ đầu đến cuối cô cũng không thấy được mặt mũi của hắn.Sau khi trở về cũng không quay lại biệt thự của Lạc Dịch Bắc, cũng không quay về chung cư của mình ma quay về kí túc xá ở trương học.Đồng Nhan thấy cô thế này liền thấy không đúng, nhưng mà nói chuyện với Phương Trì Hạ liền không phát hiên được cô có vấn đề gì.Lạc Dịch Bắc ở bắc Irenland đợi co vài ngày, đến một cú điện thoại cũng không đợi được, liền quyết định về nước.Hắn từ trước đến nay không phải là người săn sóc, vậy mà khi đi qua một con đường ở Băc Ireland lại thấy dưng lai trước một cửa hàng mua quà tặng.Là một lắc chân vô cùng xinh đẹp, trên còn khảm kim cương nhỏ, còn có hai hình trái tim, người bán hàng giới thiệu nó là khóa đồng tâm.Đồng tâm khóa, tâm hai người hợp lại làm một.Da Phương Trì Hạ rất trắng, chân lại rất nhỏ, Lạc Dịch Bắc vừa nhìn thấy lắc chân đã cảm thấy cô mang lên sẽ vô cùng xinh đẹp.Đây là nguyên nhân hắn mua lắc chân.Đem quà tặng lên máy bay đi qua hành trình hơn mười tiếng đồng hồ, trở lại chung cư của cô thì không thấy ai, sau đó hắn lại về biệt thự cũng không thấy cô.Lạc Dịch Bắc nhíu mày lại, gọi điện thoại cho cô. Điện thoại vang lên không biết bao nhiêu lần cô mới nge máy, giọng nói còn rất lãnh đạm “Có việc gì sao?”Cô như vậy khiến cho Lạc Dịch Bắc nhíu mày chặt hơn.“Đang ở đâu?”“Ở trường học, mấy ngày nay có nhiều việc..”“RA ngoài!” Lạc Dịch Bắc cắt đứt lời cô nói, giọng nói lạnh lùng.Phương Trì Hạ sững sờ chốc lát không phản ứng lại kịp.Ra ngoài?“Ra ngoài, anh ở ngoài trườn học đợi em.” Thanh âm Lạc Dịch Bắc lại vang lên một lần nữa.Phương Trì Hạ lại khẽ giật mình.Hắn trở về rồi?Theo như lúc trước hắn nói còn muốn ở đó ngây ngốc vài ngày mà bây giờ đã trở về nên cô có chút không ngờ đến.Lại nghĩ đến chuyện ngày hôm đó, cô cho là hắn quay về để giải thích.Đêm đó tâm trạn của cô khi thấy một màn như vậy là bình thường, tâm trạng bất ổn quay người rời đi.Nhưng mà tỉnh táo lại, trong lòng cô lại nguyện ý tin tưởng Lạc Dịch Bắc.Thái độ bình thường của hắn đối với Tô Nhiễm cô không phải là không biết.Phương Trì Hạ do dự một chút vẫn đi ra ngoài.Lúc đi đến cửa trường học xe của Lạc Dịch Bắc ở bên ngoài cũng không biết bao lâu.Vẫn là chiếc Lamborrghini như cũ, vừa xuất hiện khiến cho mọi người thất sắc.Phương Trì Hạ vài bước đi qua, mở cửa lê xe, Lạc Dịch Bắc liền lái xe rời đi, trực tiếp chở cô đi chung cư ở gần đó.Phương Trì Hạ vào nhà bất động thanh sắc nhìn hắn.Cô đang đơi hắn giải thích nhưng ai ngờ LẠc Dịch Bắc lại như không xảy ra chuyện, gọi đồ ăn bên ngoài dùng bữa tối với cô sau đó liền vào phongf tắm.Hắn từ đầu đến cuối cũng không nói chuyện đêm đó, buổi tối ôm cô ngủ như bình thường, tay còn làm chuyện xấu.