Buổi tối, thành phố C, khách sạn Imperial Palace. Một chiếc Bugatti thể thao màu trắng lướt gió như muốn phá tan màn đêm, sau đó dừng ngoài cửa khách sạn. Người hầu hai bên sớm đã cung kính chờ ở đó, thấy thế bèn tiến lên đón, “Bắc thiếu gia, ngài đã tới!” Chàng trai bên trong xe chỉ khẽ quét mắt qua đám người ấy một cái, sau đó liền đẩy cửa đi ra ngoài. Đó là một khuôn mặt anh tuấn đến nỗi khiến người ta hít thở không thông, cho dù một nửa mặt bên kia bị bóng tối che khuất, ánh đèn chỉ chiếu rọi một nửa còn lại, vẫn khiến người ta loá mắt không dám nhìn gần. “Phòng của ngài đã được an bài tốt rồi ạ!” Tiếp tân ăn nói khép nép thông báo một câu, làm tư thế mời với anh. “Ừ.” Chàng trai lạnh lùng đáp, đôi chân thon dài lập tức bước vào trong khách sạn. Trên người anh chứa một cỗ khí chất lạnh lẽo, bất cứ nơi nào anh đi qua cũng đều tựa như bị một cơn gió lạnh thổi tới, tạo thành một vùng băng tuyết giá lạnh. Anh bước vào thang máy, đi lên phòng ở tầng 15 sớm đã được chuẩn bị tốt, sau đó…
Chương 465: Có cái gì mà anh không thể đụng vào
Ông Xã Tổng Tài Bá Đạo Sủng: Bảo Bối, Tiếp TụcTác giả: Thất TịchTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngBuổi tối, thành phố C, khách sạn Imperial Palace. Một chiếc Bugatti thể thao màu trắng lướt gió như muốn phá tan màn đêm, sau đó dừng ngoài cửa khách sạn. Người hầu hai bên sớm đã cung kính chờ ở đó, thấy thế bèn tiến lên đón, “Bắc thiếu gia, ngài đã tới!” Chàng trai bên trong xe chỉ khẽ quét mắt qua đám người ấy một cái, sau đó liền đẩy cửa đi ra ngoài. Đó là một khuôn mặt anh tuấn đến nỗi khiến người ta hít thở không thông, cho dù một nửa mặt bên kia bị bóng tối che khuất, ánh đèn chỉ chiếu rọi một nửa còn lại, vẫn khiến người ta loá mắt không dám nhìn gần. “Phòng của ngài đã được an bài tốt rồi ạ!” Tiếp tân ăn nói khép nép thông báo một câu, làm tư thế mời với anh. “Ừ.” Chàng trai lạnh lùng đáp, đôi chân thon dài lập tức bước vào trong khách sạn. Trên người anh chứa một cỗ khí chất lạnh lẽo, bất cứ nơi nào anh đi qua cũng đều tựa như bị một cơn gió lạnh thổi tới, tạo thành một vùng băng tuyết giá lạnh. Anh bước vào thang máy, đi lên phòng ở tầng 15 sớm đã được chuẩn bị tốt, sau đó… Cô chưa bao giờ làm phiền đến hắn, khi hắn cần yên tĩnh hay không cần yên tĩnh cô đều tránh xa hắn.Tức giận cũng không làm khó, tính cách thật tốt không bao giờ om sòm!Trước kia Lạc Dịch Bắc cảm thấy kiểu phụ nữ như vậy sẽ bớt được rất nhiều việc, ít nhất sẽ không khiến cho người ta thấy phiền toái.Nhưng mà nhìn tính tình cô lúc nào cũng không nóng không lạnh như vậy lại khiến chi hắn căm tức.Thấy cô vẫn không có phản ứng như cũ, hắn xốc chăn lên, vài bước đi qua.“Đừng có được một tấc lại tiến thêm một thước!” Đi đế sô pha, Lạc Dịch Bắc xoay người muốn ôm cô lên giường, ai ngờ Phương Trì Hạ lại đẩy tay hắn ra “Đừng đụng vào em!”“Có cái gì mà không thể đụng vào?” Lạc Dịch Bắc ép cô vào ghế sô pha, cả người đè lên, chẳng nhũng không buông cô ra mà còn khiến cho hai người gần sát nhau hơn.Hắn từ đầu đến cuối đều vẻ mặt lãnh ngạo, kiểu người của tôi, tôi muốn đụng thế nào liền đụng.Phương Trì Hạ phẫn nộ nghĩ đến hắn cùng Tô Nhiễm làm chuyện gì đó, lúc sắc mặt Lạc Dịch Bắc đen sì liền giơ tay lên, tát qua mặt hắn.Động tác của cô rất nhanh nhưng động tác của LẠc Dịch Bắc còn nhanh hơn, lúc cô sắp đụng mặt hắn, hắn liền nắm tay cô ép ra sau.Khóe mắt nhìn tay cô, hắn hình như rất kinh ngạc.Từ khi hai người kết hôn đến nay, Phương Trì Hạ cho hắn cảm giác, ngoan ngoãn, ôn nhu, như con cừu nhỏ muốn làm gì thì làm, cho dù ngẫu nhiên có giương oai nhưng cũng chỉ cãi lại hắn một chút nào có hành động như vậy? Lạc Dịch BẮc bỗng nhiên ý thưc được vấn đề nghiêm trọng.Ít nhất theo hắn, nếu chuyện không phải thật sự nghiêm trọng cô sẽ không dám hành động như vậy với hắn.Nhìn chằm chăm tay cô sau đó hắn dời mắt nhìn qua mặt cô “Xảy ra chuyện gì?”“Em cô tình gây sự đấy!” ÁNh mắt Phương Trì Hạ ảm đạm, tự giễu một câu, rút tay về, quay người không nhìn hắn, lại bị LẠc Dịch Bắc giữ mặt lại.Giữ tay cô, ánh mắt hắn xoắn lấy mắt cô, nói “ Nói rõ ràng, rồi muốn gây sự thế nào anh đều tùy ý em!”Hắn cũng không nói gì về hành vi vừa rồi của cô, giọng điệu còn mang theo dung túng.Hắn như vậy khiến cho Phương Trì Hạ kinh ngạc.Lẳng lặng nhìn hắn, trầm mặc hồi lâu mới nói “Mấy ngày hôm trước em đi Bắc Ireland tìm anh.”Lạc Dịch Bắc khẽ giật mình, trong đầu tự động nhơ lại chuyện xảy ra trong mấy ngày qua, ánh mắt trầm xuống.Hắn là người khôn khéo, Phương Trì Hạ vừa nói một chút hắn liền hiểu rõ đầu đuôi mọi chuyện.Cô đi tìm hắn nhưng không gọi hắn là bởi vì có chuyện.Mà nguyên nhân hắn có thể nghĩ đến là có quan hệ với Tô Nhiễm.Vừa vặn ngày đó hắn đang tắm liền nge được tiếng đập cửa.LẠc Dịch Bắc liền bừng tĩnh.Phương Trì Hạ nhìn hắn chỉ có trầm mặc cũng không giải thích, ánh mắt liền ảm đạm.Đứng lên muốn rời khỏi ghế salon, LẠc Dịch Bắc lại kìm ta cô trở lại ngồi trên ghế so lon.Hắn cũng không giải thích chỉ chân thành hỏi, “Nếu như anh nói anh và Tô Nhiễm không có gì, em có tin tưởng không?”Ánh mắt hắn rất sáng, con ngươi trong sáng, để cô có thể nhìn rõ chình mình từ trong mắt hắn.
Cô chưa bao giờ làm phiền đến hắn, khi hắn cần yên tĩnh hay không cần yên tĩnh cô đều tránh xa hắn.
Tức giận cũng không làm khó, tính cách thật tốt không bao giờ om sòm!
Trước kia Lạc Dịch Bắc cảm thấy kiểu phụ nữ như vậy sẽ bớt được rất nhiều việc, ít nhất sẽ không khiến cho người ta thấy phiền toái.
Nhưng mà nhìn tính tình cô lúc nào cũng không nóng không lạnh như vậy lại khiến chi hắn căm tức.
Thấy cô vẫn không có phản ứng như cũ, hắn xốc chăn lên, vài bước đi qua.
“Đừng có được một tấc lại tiến thêm một thước!” Đi đế sô pha, Lạc Dịch Bắc xoay người muốn ôm cô lên giường, ai ngờ Phương Trì Hạ lại đẩy tay hắn ra “Đừng đụng vào em!”
“Có cái gì mà không thể đụng vào?” Lạc Dịch Bắc ép cô vào ghế sô pha, cả người đè lên, chẳng nhũng không buông cô ra mà còn khiến cho hai người gần sát nhau hơn.
Hắn từ đầu đến cuối đều vẻ mặt lãnh ngạo, kiểu người của tôi, tôi muốn đụng thế nào liền đụng.
Phương Trì Hạ phẫn nộ nghĩ đến hắn cùng Tô Nhiễm làm chuyện gì đó, lúc sắc mặt Lạc Dịch Bắc đen sì liền giơ tay lên, tát qua mặt hắn.
Động tác của cô rất nhanh nhưng động tác của LẠc Dịch Bắc còn nhanh hơn, lúc cô sắp đụng mặt hắn, hắn liền nắm tay cô ép ra sau.
Khóe mắt nhìn tay cô, hắn hình như rất kinh ngạc.
Từ khi hai người kết hôn đến nay, Phương Trì Hạ cho hắn cảm giác, ngoan ngoãn, ôn nhu, như con cừu nhỏ muốn làm gì thì làm, cho dù ngẫu nhiên có giương oai nhưng cũng chỉ cãi lại hắn một chút nào có hành động như vậy?
Lạc Dịch BẮc bỗng nhiên ý thưc được vấn đề nghiêm trọng.
Ít nhất theo hắn, nếu chuyện không phải thật sự nghiêm trọng cô sẽ không dám hành động như vậy với hắn.
Nhìn chằm chăm tay cô sau đó hắn dời mắt nhìn qua mặt cô “Xảy ra chuyện gì?”
“Em cô tình gây sự đấy!” ÁNh mắt Phương Trì Hạ ảm đạm, tự giễu một câu, rút tay về, quay người không nhìn hắn, lại bị LẠc Dịch Bắc giữ mặt lại.
Giữ tay cô, ánh mắt hắn xoắn lấy mắt cô, nói “ Nói rõ ràng, rồi muốn gây sự thế nào anh đều tùy ý em!”
Hắn cũng không nói gì về hành vi vừa rồi của cô, giọng điệu còn mang theo dung túng.
Hắn như vậy khiến cho Phương Trì Hạ kinh ngạc.
Lẳng lặng nhìn hắn, trầm mặc hồi lâu mới nói “Mấy ngày hôm trước em đi Bắc Ireland tìm anh.”
Lạc Dịch Bắc khẽ giật mình, trong đầu tự động nhơ lại chuyện xảy ra trong mấy ngày qua, ánh mắt trầm xuống.
Hắn là người khôn khéo, Phương Trì Hạ vừa nói một chút hắn liền hiểu rõ đầu đuôi mọi chuyện.
Cô đi tìm hắn nhưng không gọi hắn là bởi vì có chuyện.
Mà nguyên nhân hắn có thể nghĩ đến là có quan hệ với Tô Nhiễm.
Vừa vặn ngày đó hắn đang tắm liền nge được tiếng đập cửa.
LẠc Dịch Bắc liền bừng tĩnh.
Phương Trì Hạ nhìn hắn chỉ có trầm mặc cũng không giải thích, ánh mắt liền ảm đạm.
Đứng lên muốn rời khỏi ghế salon, LẠc Dịch Bắc lại kìm ta cô trở lại ngồi trên ghế so lon.
Hắn cũng không giải thích chỉ chân thành hỏi, “Nếu như anh nói anh và Tô Nhiễm không có gì, em có tin tưởng không?”
Ánh mắt hắn rất sáng, con ngươi trong sáng, để cô có thể nhìn rõ chình mình từ trong mắt hắn.
Ông Xã Tổng Tài Bá Đạo Sủng: Bảo Bối, Tiếp TụcTác giả: Thất TịchTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngBuổi tối, thành phố C, khách sạn Imperial Palace. Một chiếc Bugatti thể thao màu trắng lướt gió như muốn phá tan màn đêm, sau đó dừng ngoài cửa khách sạn. Người hầu hai bên sớm đã cung kính chờ ở đó, thấy thế bèn tiến lên đón, “Bắc thiếu gia, ngài đã tới!” Chàng trai bên trong xe chỉ khẽ quét mắt qua đám người ấy một cái, sau đó liền đẩy cửa đi ra ngoài. Đó là một khuôn mặt anh tuấn đến nỗi khiến người ta hít thở không thông, cho dù một nửa mặt bên kia bị bóng tối che khuất, ánh đèn chỉ chiếu rọi một nửa còn lại, vẫn khiến người ta loá mắt không dám nhìn gần. “Phòng của ngài đã được an bài tốt rồi ạ!” Tiếp tân ăn nói khép nép thông báo một câu, làm tư thế mời với anh. “Ừ.” Chàng trai lạnh lùng đáp, đôi chân thon dài lập tức bước vào trong khách sạn. Trên người anh chứa một cỗ khí chất lạnh lẽo, bất cứ nơi nào anh đi qua cũng đều tựa như bị một cơn gió lạnh thổi tới, tạo thành một vùng băng tuyết giá lạnh. Anh bước vào thang máy, đi lên phòng ở tầng 15 sớm đã được chuẩn bị tốt, sau đó… Cô chưa bao giờ làm phiền đến hắn, khi hắn cần yên tĩnh hay không cần yên tĩnh cô đều tránh xa hắn.Tức giận cũng không làm khó, tính cách thật tốt không bao giờ om sòm!Trước kia Lạc Dịch Bắc cảm thấy kiểu phụ nữ như vậy sẽ bớt được rất nhiều việc, ít nhất sẽ không khiến cho người ta thấy phiền toái.Nhưng mà nhìn tính tình cô lúc nào cũng không nóng không lạnh như vậy lại khiến chi hắn căm tức.Thấy cô vẫn không có phản ứng như cũ, hắn xốc chăn lên, vài bước đi qua.“Đừng có được một tấc lại tiến thêm một thước!” Đi đế sô pha, Lạc Dịch Bắc xoay người muốn ôm cô lên giường, ai ngờ Phương Trì Hạ lại đẩy tay hắn ra “Đừng đụng vào em!”“Có cái gì mà không thể đụng vào?” Lạc Dịch Bắc ép cô vào ghế sô pha, cả người đè lên, chẳng nhũng không buông cô ra mà còn khiến cho hai người gần sát nhau hơn.Hắn từ đầu đến cuối đều vẻ mặt lãnh ngạo, kiểu người của tôi, tôi muốn đụng thế nào liền đụng.Phương Trì Hạ phẫn nộ nghĩ đến hắn cùng Tô Nhiễm làm chuyện gì đó, lúc sắc mặt Lạc Dịch Bắc đen sì liền giơ tay lên, tát qua mặt hắn.Động tác của cô rất nhanh nhưng động tác của LẠc Dịch Bắc còn nhanh hơn, lúc cô sắp đụng mặt hắn, hắn liền nắm tay cô ép ra sau.Khóe mắt nhìn tay cô, hắn hình như rất kinh ngạc.Từ khi hai người kết hôn đến nay, Phương Trì Hạ cho hắn cảm giác, ngoan ngoãn, ôn nhu, như con cừu nhỏ muốn làm gì thì làm, cho dù ngẫu nhiên có giương oai nhưng cũng chỉ cãi lại hắn một chút nào có hành động như vậy? Lạc Dịch BẮc bỗng nhiên ý thưc được vấn đề nghiêm trọng.Ít nhất theo hắn, nếu chuyện không phải thật sự nghiêm trọng cô sẽ không dám hành động như vậy với hắn.Nhìn chằm chăm tay cô sau đó hắn dời mắt nhìn qua mặt cô “Xảy ra chuyện gì?”“Em cô tình gây sự đấy!” ÁNh mắt Phương Trì Hạ ảm đạm, tự giễu một câu, rút tay về, quay người không nhìn hắn, lại bị LẠc Dịch Bắc giữ mặt lại.Giữ tay cô, ánh mắt hắn xoắn lấy mắt cô, nói “ Nói rõ ràng, rồi muốn gây sự thế nào anh đều tùy ý em!”Hắn cũng không nói gì về hành vi vừa rồi của cô, giọng điệu còn mang theo dung túng.Hắn như vậy khiến cho Phương Trì Hạ kinh ngạc.Lẳng lặng nhìn hắn, trầm mặc hồi lâu mới nói “Mấy ngày hôm trước em đi Bắc Ireland tìm anh.”Lạc Dịch Bắc khẽ giật mình, trong đầu tự động nhơ lại chuyện xảy ra trong mấy ngày qua, ánh mắt trầm xuống.Hắn là người khôn khéo, Phương Trì Hạ vừa nói một chút hắn liền hiểu rõ đầu đuôi mọi chuyện.Cô đi tìm hắn nhưng không gọi hắn là bởi vì có chuyện.Mà nguyên nhân hắn có thể nghĩ đến là có quan hệ với Tô Nhiễm.Vừa vặn ngày đó hắn đang tắm liền nge được tiếng đập cửa.LẠc Dịch Bắc liền bừng tĩnh.Phương Trì Hạ nhìn hắn chỉ có trầm mặc cũng không giải thích, ánh mắt liền ảm đạm.Đứng lên muốn rời khỏi ghế salon, LẠc Dịch Bắc lại kìm ta cô trở lại ngồi trên ghế so lon.Hắn cũng không giải thích chỉ chân thành hỏi, “Nếu như anh nói anh và Tô Nhiễm không có gì, em có tin tưởng không?”Ánh mắt hắn rất sáng, con ngươi trong sáng, để cô có thể nhìn rõ chình mình từ trong mắt hắn.