Tác giả:

Trong một căn phòng đơn sơ cũ kỹ, trên một cái giường mộc mạc có một cô gái... à Không là một cô bé...đang nằm. Một cô bé chưa tròn tám tuổi, trên người đầy vết bầm tím do bị đánh đã lâu nhưng không được xử lý đúng cách. Cô bé trên giường từ từ mờ mờ ảo ảo mở mắt nhìn ngắm xung quanh. "Đây là đâu?" Cô bé từ từ ngồi dậy"Á, đau quá đi!" Đưa tay sờ khắp người mình cảm thấy chỗ nào cũng đau nhức"Sao... sao ngực mình chạy đâu mất rồi?" Cô nhìn xuống phía ngực, dù cô chưa tròn mười sáu tuổi nhưng ngực của cô phát triển hơn những người bạn cùng lứa tuổi, bây giờ lại chạy mất tiêu. Cô nhìn kỹ lại tay chân và khắp người mình một lượt"Sao... sao nhỏ xíu vậy nè?" Cô chạy lại một chiếc gương cũ kỹ trong phòng đứng nhìn. "Đây...đây chẳng phải là dáng vẻ lúc nhỏ của nàng sao? Nhưng tóc tự nhiên của nàng là màu vàng tại sao lại biến thành màu đen. Cô bé từ từ bước lại cái giường mộc mạc ngồi xuống, tiếp sau đó một tràn ký ức hiện về trong đầu cô bé. "Đây...đây...!" Nàng xuyên không rồi?!?! Lại còn…

Chương 11: Máu bầm tích tụ!

Nhân Nhi Tiểu Vương Phi!Tác giả: AngelyTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một căn phòng đơn sơ cũ kỹ, trên một cái giường mộc mạc có một cô gái... à Không là một cô bé...đang nằm. Một cô bé chưa tròn tám tuổi, trên người đầy vết bầm tím do bị đánh đã lâu nhưng không được xử lý đúng cách. Cô bé trên giường từ từ mờ mờ ảo ảo mở mắt nhìn ngắm xung quanh. "Đây là đâu?" Cô bé từ từ ngồi dậy"Á, đau quá đi!" Đưa tay sờ khắp người mình cảm thấy chỗ nào cũng đau nhức"Sao... sao ngực mình chạy đâu mất rồi?" Cô nhìn xuống phía ngực, dù cô chưa tròn mười sáu tuổi nhưng ngực của cô phát triển hơn những người bạn cùng lứa tuổi, bây giờ lại chạy mất tiêu. Cô nhìn kỹ lại tay chân và khắp người mình một lượt"Sao... sao nhỏ xíu vậy nè?" Cô chạy lại một chiếc gương cũ kỹ trong phòng đứng nhìn. "Đây...đây chẳng phải là dáng vẻ lúc nhỏ của nàng sao? Nhưng tóc tự nhiên của nàng là màu vàng tại sao lại biến thành màu đen. Cô bé từ từ bước lại cái giường mộc mạc ngồi xuống, tiếp sau đó một tràn ký ức hiện về trong đầu cô bé. "Đây...đây...!" Nàng xuyên không rồi?!?! Lại còn… Bên trong Phong Vũ Viện, mọi người ngồi an vị trên ghế. Nhị phu nhân trên mặt không còn giọt máu lo lắng sợ hãi đến trà cũng uống không vào.Bên trong phòng ngủ của Thượng Quan Kỳ Phong!Thượng Quan Kỳ Phong ở bên trong phòng ngủ lo lắng nhìn gương mặt tiều tụy của tiểu muội hắn đang nhắm mắt nằm trên giường của hắn đang được đại phu chẩn bệnh."Thượng Tướng Quân..." Đại phu đã chẩn bệnh xong cho Băng Nguyệt định báo cáo nhưng Thượng Quan Kỳ Phong giơ tay lên ý bảo hắn khoan hãy nói.Thượng Quan Kỳ Phong bước tới giường chỉnh chăn ngay ngắn đắp lên cho Băng Nguyệt sau đó bước ra ngoài, đại phu dọn xong cũng bước theo hắn ra ngoài."Được rồi, nói đi!" Khi ra tới phòng khách củpa viện, Thượng Quan Kỳ Phong quay lại hỏi đại phu. Lúc nãy ở trong phòng hắn sợ làm ồn ảnh hưởng đến Băng Nguyệt nghỉ ngơi nên mới không cho đại phu mở miệng."Vâng! Tiểu thư đây là thường xuyễn bị đánh vết thương lại không xử lý bên trong tích tụ rất nhiều máu bầm. Vả lại không được ăn uống đầy đủ nên hiện giờ thân thể rất suy yếu cần được bồi bổ rất nhiều và phải xử dụng thuốc để tiêu tan máu bầm trong cơ thể." Đại phu trả lời."Đoàng!" Thượng Quan Kỳ Phong tức giận một chưởng hướng tới cái bàn làm nó vô tội chịu oan, gãy nát chất đống."Phong Nhi, không được vô lễ!" Đại Tướng Quân Thượng Quan Vô Kỵ ôn nhu nói, mặc dù ông cũng rất tức giận nhưng nhớ đến bên cạnh còn có lục vương gia nên chắp quyền hướng hắn tạ lỗi"Vương gia, Phong Nhi nóng giận hồ đồ nên vô lễ. Mong vương gia tha lỗi!""Có lẽ là Thượng Tướng Quân lo lắng thôi, chuyện nhà của Đại Tướng Quân bổn vương không tiện xen vào." Gia Khánh vẫn lạnh lùng nói."Tạ vương gia tha cho tội l* m*ng của thần!" Thượng Quan Kỳ Phong chắp quyền hướng Gia Khánh tạ lễ.

Bên trong Phong Vũ Viện, mọi người ngồi an vị trên ghế. Nhị phu nhân trên mặt không còn giọt máu lo lắng sợ hãi đến trà cũng uống không vào.

Bên trong phòng ngủ của Thượng Quan Kỳ Phong!

Thượng Quan Kỳ Phong ở bên trong phòng ngủ lo lắng nhìn gương mặt tiều tụy của tiểu muội hắn đang nhắm mắt nằm trên giường của hắn đang được đại phu chẩn bệnh.

"Thượng Tướng Quân..." Đại phu đã chẩn bệnh xong cho Băng Nguyệt định báo cáo nhưng Thượng Quan Kỳ Phong giơ tay lên ý bảo hắn khoan hãy nói.

Thượng Quan Kỳ Phong bước tới giường chỉnh chăn ngay ngắn đắp lên cho Băng Nguyệt sau đó bước ra ngoài, đại phu dọn xong cũng bước theo hắn ra ngoài.

"Được rồi, nói đi!" Khi ra tới phòng khách củpa viện, Thượng Quan Kỳ Phong quay lại hỏi đại phu. Lúc nãy ở trong phòng hắn sợ làm ồn ảnh hưởng đến Băng Nguyệt nghỉ ngơi nên mới không cho đại phu mở miệng.

"Vâng! Tiểu thư đây là thường xuyễn bị đánh vết thương lại không xử lý bên trong tích tụ rất nhiều máu bầm. Vả lại không được ăn uống đầy đủ nên hiện giờ thân thể rất suy yếu cần được bồi bổ rất nhiều và phải xử dụng thuốc để tiêu tan máu bầm trong cơ thể." Đại phu trả lời.

"Đoàng!" Thượng Quan Kỳ Phong tức giận một chưởng hướng tới cái bàn làm nó vô tội chịu oan, gãy nát chất đống.

"Phong Nhi, không được vô lễ!" Đại Tướng Quân Thượng Quan Vô Kỵ ôn nhu nói, mặc dù ông cũng rất tức giận nhưng nhớ đến bên cạnh còn có lục vương gia nên chắp quyền hướng hắn tạ lỗi"Vương gia, Phong Nhi nóng giận hồ đồ nên vô lễ. Mong vương gia tha lỗi!"

"Có lẽ là Thượng Tướng Quân lo lắng thôi, chuyện nhà của Đại Tướng Quân bổn vương không tiện xen vào." Gia Khánh vẫn lạnh lùng nói.

"Tạ vương gia tha cho tội l* m*ng của thần!" Thượng Quan Kỳ Phong chắp quyền hướng Gia Khánh tạ lễ.

Nhân Nhi Tiểu Vương Phi!Tác giả: AngelyTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một căn phòng đơn sơ cũ kỹ, trên một cái giường mộc mạc có một cô gái... à Không là một cô bé...đang nằm. Một cô bé chưa tròn tám tuổi, trên người đầy vết bầm tím do bị đánh đã lâu nhưng không được xử lý đúng cách. Cô bé trên giường từ từ mờ mờ ảo ảo mở mắt nhìn ngắm xung quanh. "Đây là đâu?" Cô bé từ từ ngồi dậy"Á, đau quá đi!" Đưa tay sờ khắp người mình cảm thấy chỗ nào cũng đau nhức"Sao... sao ngực mình chạy đâu mất rồi?" Cô nhìn xuống phía ngực, dù cô chưa tròn mười sáu tuổi nhưng ngực của cô phát triển hơn những người bạn cùng lứa tuổi, bây giờ lại chạy mất tiêu. Cô nhìn kỹ lại tay chân và khắp người mình một lượt"Sao... sao nhỏ xíu vậy nè?" Cô chạy lại một chiếc gương cũ kỹ trong phòng đứng nhìn. "Đây...đây chẳng phải là dáng vẻ lúc nhỏ của nàng sao? Nhưng tóc tự nhiên của nàng là màu vàng tại sao lại biến thành màu đen. Cô bé từ từ bước lại cái giường mộc mạc ngồi xuống, tiếp sau đó một tràn ký ức hiện về trong đầu cô bé. "Đây...đây...!" Nàng xuyên không rồi?!?! Lại còn… Bên trong Phong Vũ Viện, mọi người ngồi an vị trên ghế. Nhị phu nhân trên mặt không còn giọt máu lo lắng sợ hãi đến trà cũng uống không vào.Bên trong phòng ngủ của Thượng Quan Kỳ Phong!Thượng Quan Kỳ Phong ở bên trong phòng ngủ lo lắng nhìn gương mặt tiều tụy của tiểu muội hắn đang nhắm mắt nằm trên giường của hắn đang được đại phu chẩn bệnh."Thượng Tướng Quân..." Đại phu đã chẩn bệnh xong cho Băng Nguyệt định báo cáo nhưng Thượng Quan Kỳ Phong giơ tay lên ý bảo hắn khoan hãy nói.Thượng Quan Kỳ Phong bước tới giường chỉnh chăn ngay ngắn đắp lên cho Băng Nguyệt sau đó bước ra ngoài, đại phu dọn xong cũng bước theo hắn ra ngoài."Được rồi, nói đi!" Khi ra tới phòng khách củpa viện, Thượng Quan Kỳ Phong quay lại hỏi đại phu. Lúc nãy ở trong phòng hắn sợ làm ồn ảnh hưởng đến Băng Nguyệt nghỉ ngơi nên mới không cho đại phu mở miệng."Vâng! Tiểu thư đây là thường xuyễn bị đánh vết thương lại không xử lý bên trong tích tụ rất nhiều máu bầm. Vả lại không được ăn uống đầy đủ nên hiện giờ thân thể rất suy yếu cần được bồi bổ rất nhiều và phải xử dụng thuốc để tiêu tan máu bầm trong cơ thể." Đại phu trả lời."Đoàng!" Thượng Quan Kỳ Phong tức giận một chưởng hướng tới cái bàn làm nó vô tội chịu oan, gãy nát chất đống."Phong Nhi, không được vô lễ!" Đại Tướng Quân Thượng Quan Vô Kỵ ôn nhu nói, mặc dù ông cũng rất tức giận nhưng nhớ đến bên cạnh còn có lục vương gia nên chắp quyền hướng hắn tạ lỗi"Vương gia, Phong Nhi nóng giận hồ đồ nên vô lễ. Mong vương gia tha lỗi!""Có lẽ là Thượng Tướng Quân lo lắng thôi, chuyện nhà của Đại Tướng Quân bổn vương không tiện xen vào." Gia Khánh vẫn lạnh lùng nói."Tạ vương gia tha cho tội l* m*ng của thần!" Thượng Quan Kỳ Phong chắp quyền hướng Gia Khánh tạ lễ.

Chương 11: Máu bầm tích tụ!