Trong một căn phòng đơn sơ cũ kỹ, trên một cái giường mộc mạc có một cô gái... à Không là một cô bé...đang nằm. Một cô bé chưa tròn tám tuổi, trên người đầy vết bầm tím do bị đánh đã lâu nhưng không được xử lý đúng cách. Cô bé trên giường từ từ mờ mờ ảo ảo mở mắt nhìn ngắm xung quanh. "Đây là đâu?" Cô bé từ từ ngồi dậy"Á, đau quá đi!" Đưa tay sờ khắp người mình cảm thấy chỗ nào cũng đau nhức"Sao... sao ngực mình chạy đâu mất rồi?" Cô nhìn xuống phía ngực, dù cô chưa tròn mười sáu tuổi nhưng ngực của cô phát triển hơn những người bạn cùng lứa tuổi, bây giờ lại chạy mất tiêu. Cô nhìn kỹ lại tay chân và khắp người mình một lượt"Sao... sao nhỏ xíu vậy nè?" Cô chạy lại một chiếc gương cũ kỹ trong phòng đứng nhìn. "Đây...đây chẳng phải là dáng vẻ lúc nhỏ của nàng sao? Nhưng tóc tự nhiên của nàng là màu vàng tại sao lại biến thành màu đen. Cô bé từ từ bước lại cái giường mộc mạc ngồi xuống, tiếp sau đó một tràn ký ức hiện về trong đầu cô bé. "Đây...đây...!" Nàng xuyên không rồi?!?! Lại còn…
Chương 14: Mượn rượu giải sầu :
Nhân Nhi Tiểu Vương Phi!Tác giả: AngelyTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một căn phòng đơn sơ cũ kỹ, trên một cái giường mộc mạc có một cô gái... à Không là một cô bé...đang nằm. Một cô bé chưa tròn tám tuổi, trên người đầy vết bầm tím do bị đánh đã lâu nhưng không được xử lý đúng cách. Cô bé trên giường từ từ mờ mờ ảo ảo mở mắt nhìn ngắm xung quanh. "Đây là đâu?" Cô bé từ từ ngồi dậy"Á, đau quá đi!" Đưa tay sờ khắp người mình cảm thấy chỗ nào cũng đau nhức"Sao... sao ngực mình chạy đâu mất rồi?" Cô nhìn xuống phía ngực, dù cô chưa tròn mười sáu tuổi nhưng ngực của cô phát triển hơn những người bạn cùng lứa tuổi, bây giờ lại chạy mất tiêu. Cô nhìn kỹ lại tay chân và khắp người mình một lượt"Sao... sao nhỏ xíu vậy nè?" Cô chạy lại một chiếc gương cũ kỹ trong phòng đứng nhìn. "Đây...đây chẳng phải là dáng vẻ lúc nhỏ của nàng sao? Nhưng tóc tự nhiên của nàng là màu vàng tại sao lại biến thành màu đen. Cô bé từ từ bước lại cái giường mộc mạc ngồi xuống, tiếp sau đó một tràn ký ức hiện về trong đầu cô bé. "Đây...đây...!" Nàng xuyên không rồi?!?! Lại còn… Buổi tối, Lung Hoa Viện!Băng Nguyệt ngồi trên ghế đá ngoài sân viện đàn cây đàn ghita màu hồng.Tiếng nhạc vi vu du dương trong gió, âm luật cao bổng tưng bừng tràn đầy sức sống.Ngón tay trắng tròn nhỏ nhắn linh hoạt như đang tung tăng nhảy múa trên từng dây đàn."Hay lắm!"😃1 bóng người trên cây nhảy xuống cắt ngang khúc nhạc Băng Nguyệt đang đàn."Anh là ai?"😮Băng Nguyệt ngựng đàn nhìn nam tử vừa đáp xuống."Đàn tiếp đi!"😃Nguyên lai người này là lục vương gia Công Tôn Gia Khánh, trong người đã có mùi rượu."Nếu anh muốn nghe đàn tại sao lúc nãy không ngồi trên đó thêm chút nữa để ta đàn cho hết bản rồi hãy nhảy xuống. Mà anh là ai vậy?"😐Băng Nguyệt vẫn ngồi đó ngước mặt lên hỏi Gia Khánh."Cô nói xem!"☺Gia Khánh rất tự nhiên ngồi xuống."Anh! Ta nhớ rồi, anh là khách của cha và đại ca ta lúc sáng!"😄Băng Nguyệt chỉ tay về Gia Khánh nói."Nha đầu! Mùi hương trên người cô rất thơm, ta rất thích!"😃Gia Khánh nói."Đại thúc! Anh say lắm rồi đó, về nhà ngủ đi!"😐😐Băng Nguyệt nhìn cây đàn nói."Đại thúc? Cô gọi ta sao?"😠Gia Khánh không vui. Lần đầu tiên có người gọi hắn là đại thúc. Mặc dù trước mặt chỉ là tiểu nha đầu nhưng gọi đại thúc có hồi quá rồi, hắn so với đại ca nàng còn nhỏ tuổi hơn mà dám gọi hẳn là đại thúc."Ở đây ngoài đại thúc anh ra thì còn có người khác để nói chuyện sao?"😊Băng Nguyệt cười tươi."Nha đầu, ta không phải đại thúc!"😡Lại gọi hắn là đại thúc, nha đầu này."Vậy đại thúc không phải đại thúc, ta phải gọi đại thúc anh là gì?"😆Băng Nguyệt mở miệnv cười nói, cố tình chọc ghẹo Gia Kháh bằng giọng nói trong trẻo ấm áp."Nha đầu, cô đang đối đầu với ta sao?"😠Nha đầu không biết sống chết."Vậy đại thúc không cho ta gọi đại thúc là đại thúc, nhưng đại thúc không cho ta biết tên gọi của đại thúc là gì thì ta biết gọi đại thúc anh là gì?"😋😝😜😉Giọng nói ấm áp trong trẻo của Băng Nguyệt càng nói càng cao hứng. Chọc anh tức chết luôn hìhì😜!"Gia Khánh!"😤Nha đầu đáng ghét cố tình chọc ghẹo hắn, một câu nói mà cố tình gọi tới sáu tiếng đại thúc."Uy! Thì ra là Gia Khánh đại thúc!"😜😆😊Băng Nguyệt nở nụ cười tươi."Nha đầu, nếu còn dám gọi đại thúc ta sẽ hôn cô!"😙Gia Khánh ngà ngà say uy h**p như đùa."Uy! Dám uy h**p người khác, người xấu!"🙊Băng Nguyệt che miệng lại."Nha đầu, có rượu không?"😌Gia Khánh nhìn Băng Nguyệt hỏi."Có thì sao? Anh say rồi, về nhà ngủ đi!"😣Băng Nguyệt xua tay nói."Ta không say! Nha đầu, cô mang rượu ra đây uống với ta!"😐Gia Khánh nói như ra lệnh."Không!"😡Băng Nguyệt cự tuyệt."Xem như cô làm bạn rượu với ta đi.😐Gia Khánh nghiên túc nhì Băng Nguyệt nói."Anh có chuyện buồn sao mà đòi uống rượu!"😮Băng Nguyệt nhìn Gia Khánh hỏi."..."😐😐😐Gia Khánh không trả lời nhìn lên bầu trời.Băng Nguyệt thấy Gia Khánh không trả lời liền đứng dậy bỏ cây đàn ghita lên bàn đá bước vào phòng. Một lúc sau bước ra, trên tay cầm chai rượu vang nho và hai cái ly.
Buổi tối, Lung Hoa Viện!
Băng Nguyệt ngồi trên ghế đá ngoài sân viện đàn cây đàn ghita màu hồng.
Tiếng nhạc vi vu du dương trong gió, âm luật cao bổng tưng bừng tràn đầy sức sống.
Ngón tay trắng tròn nhỏ nhắn linh hoạt như đang tung tăng nhảy múa trên từng dây đàn.
"Hay lắm!"😃1 bóng người trên cây nhảy xuống cắt ngang khúc nhạc Băng Nguyệt đang đàn.
"Anh là ai?"😮Băng Nguyệt ngựng đàn nhìn nam tử vừa đáp xuống.
"Đàn tiếp đi!"😃Nguyên lai người này là lục vương gia Công Tôn Gia Khánh, trong người đã có mùi rượu.
"Nếu anh muốn nghe đàn tại sao lúc nãy không ngồi trên đó thêm chút nữa để ta đàn cho hết bản rồi hãy nhảy xuống. Mà anh là ai vậy?"😐Băng Nguyệt vẫn ngồi đó ngước mặt lên hỏi Gia Khánh.
"Cô nói xem!"☺Gia Khánh rất tự nhiên ngồi xuống.
"Anh! Ta nhớ rồi, anh là khách của cha và đại ca ta lúc sáng!"😄Băng Nguyệt chỉ tay về Gia Khánh nói.
"Nha đầu! Mùi hương trên người cô rất thơm, ta rất thích!"😃Gia Khánh nói.
"Đại thúc! Anh say lắm rồi đó, về nhà ngủ đi!"😐😐Băng Nguyệt nhìn cây đàn nói.
"Đại thúc? Cô gọi ta sao?"😠Gia Khánh không vui. Lần đầu tiên có người gọi hắn là đại thúc. Mặc dù trước mặt chỉ là tiểu nha đầu nhưng gọi đại thúc có hồi quá rồi, hắn so với đại ca nàng còn nhỏ tuổi hơn mà dám gọi hẳn là đại thúc.
"Ở đây ngoài đại thúc anh ra thì còn có người khác để nói chuyện sao?"😊Băng Nguyệt cười tươi.
"Nha đầu, ta không phải đại thúc!"😡Lại gọi hắn là đại thúc, nha đầu này.
"Vậy đại thúc không phải đại thúc, ta phải gọi đại thúc anh là gì?"😆Băng Nguyệt mở miệnv cười nói, cố tình chọc ghẹo Gia Kháh bằng giọng nói trong trẻo ấm áp.
"Nha đầu, cô đang đối đầu với ta sao?"😠Nha đầu không biết sống chết.
"Vậy đại thúc không cho ta gọi đại thúc là đại thúc, nhưng đại thúc không cho ta biết tên gọi của đại thúc là gì thì ta biết gọi đại thúc anh là gì?"😋😝😜😉Giọng nói ấm áp trong trẻo của Băng Nguyệt càng nói càng cao hứng. Chọc anh tức chết luôn hìhì😜!
"Gia Khánh!"😤Nha đầu đáng ghét cố tình chọc ghẹo hắn, một câu nói mà cố tình gọi tới sáu tiếng đại thúc.
"Uy! Thì ra là Gia Khánh đại thúc!"😜😆😊Băng Nguyệt nở nụ cười tươi.
"Nha đầu, nếu còn dám gọi đại thúc ta sẽ hôn cô!"😙Gia Khánh ngà ngà say uy h**p như đùa.
"Uy! Dám uy h**p người khác, người xấu!"🙊Băng Nguyệt che miệng lại.
"Nha đầu, có rượu không?"😌Gia Khánh nhìn Băng Nguyệt hỏi.
"Có thì sao? Anh say rồi, về nhà ngủ đi!"😣Băng Nguyệt xua tay nói.
"Ta không say! Nha đầu, cô mang rượu ra đây uống với ta!"😐Gia Khánh nói như ra lệnh.
"Không!"😡Băng Nguyệt cự tuyệt.
"Xem như cô làm bạn rượu với ta đi.😐Gia Khánh nghiên túc nhì Băng Nguyệt nói.
"Anh có chuyện buồn sao mà đòi uống rượu!"😮Băng Nguyệt nhìn Gia Khánh hỏi.
"..."😐😐😐Gia Khánh không trả lời nhìn lên bầu trời.
Băng Nguyệt thấy Gia Khánh không trả lời liền đứng dậy bỏ cây đàn ghita lên bàn đá bước vào phòng. Một lúc sau bước ra, trên tay cầm chai rượu vang nho và hai cái ly.
Nhân Nhi Tiểu Vương Phi!Tác giả: AngelyTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một căn phòng đơn sơ cũ kỹ, trên một cái giường mộc mạc có một cô gái... à Không là một cô bé...đang nằm. Một cô bé chưa tròn tám tuổi, trên người đầy vết bầm tím do bị đánh đã lâu nhưng không được xử lý đúng cách. Cô bé trên giường từ từ mờ mờ ảo ảo mở mắt nhìn ngắm xung quanh. "Đây là đâu?" Cô bé từ từ ngồi dậy"Á, đau quá đi!" Đưa tay sờ khắp người mình cảm thấy chỗ nào cũng đau nhức"Sao... sao ngực mình chạy đâu mất rồi?" Cô nhìn xuống phía ngực, dù cô chưa tròn mười sáu tuổi nhưng ngực của cô phát triển hơn những người bạn cùng lứa tuổi, bây giờ lại chạy mất tiêu. Cô nhìn kỹ lại tay chân và khắp người mình một lượt"Sao... sao nhỏ xíu vậy nè?" Cô chạy lại một chiếc gương cũ kỹ trong phòng đứng nhìn. "Đây...đây chẳng phải là dáng vẻ lúc nhỏ của nàng sao? Nhưng tóc tự nhiên của nàng là màu vàng tại sao lại biến thành màu đen. Cô bé từ từ bước lại cái giường mộc mạc ngồi xuống, tiếp sau đó một tràn ký ức hiện về trong đầu cô bé. "Đây...đây...!" Nàng xuyên không rồi?!?! Lại còn… Buổi tối, Lung Hoa Viện!Băng Nguyệt ngồi trên ghế đá ngoài sân viện đàn cây đàn ghita màu hồng.Tiếng nhạc vi vu du dương trong gió, âm luật cao bổng tưng bừng tràn đầy sức sống.Ngón tay trắng tròn nhỏ nhắn linh hoạt như đang tung tăng nhảy múa trên từng dây đàn."Hay lắm!"😃1 bóng người trên cây nhảy xuống cắt ngang khúc nhạc Băng Nguyệt đang đàn."Anh là ai?"😮Băng Nguyệt ngựng đàn nhìn nam tử vừa đáp xuống."Đàn tiếp đi!"😃Nguyên lai người này là lục vương gia Công Tôn Gia Khánh, trong người đã có mùi rượu."Nếu anh muốn nghe đàn tại sao lúc nãy không ngồi trên đó thêm chút nữa để ta đàn cho hết bản rồi hãy nhảy xuống. Mà anh là ai vậy?"😐Băng Nguyệt vẫn ngồi đó ngước mặt lên hỏi Gia Khánh."Cô nói xem!"☺Gia Khánh rất tự nhiên ngồi xuống."Anh! Ta nhớ rồi, anh là khách của cha và đại ca ta lúc sáng!"😄Băng Nguyệt chỉ tay về Gia Khánh nói."Nha đầu! Mùi hương trên người cô rất thơm, ta rất thích!"😃Gia Khánh nói."Đại thúc! Anh say lắm rồi đó, về nhà ngủ đi!"😐😐Băng Nguyệt nhìn cây đàn nói."Đại thúc? Cô gọi ta sao?"😠Gia Khánh không vui. Lần đầu tiên có người gọi hắn là đại thúc. Mặc dù trước mặt chỉ là tiểu nha đầu nhưng gọi đại thúc có hồi quá rồi, hắn so với đại ca nàng còn nhỏ tuổi hơn mà dám gọi hẳn là đại thúc."Ở đây ngoài đại thúc anh ra thì còn có người khác để nói chuyện sao?"😊Băng Nguyệt cười tươi."Nha đầu, ta không phải đại thúc!"😡Lại gọi hắn là đại thúc, nha đầu này."Vậy đại thúc không phải đại thúc, ta phải gọi đại thúc anh là gì?"😆Băng Nguyệt mở miệnv cười nói, cố tình chọc ghẹo Gia Kháh bằng giọng nói trong trẻo ấm áp."Nha đầu, cô đang đối đầu với ta sao?"😠Nha đầu không biết sống chết."Vậy đại thúc không cho ta gọi đại thúc là đại thúc, nhưng đại thúc không cho ta biết tên gọi của đại thúc là gì thì ta biết gọi đại thúc anh là gì?"😋😝😜😉Giọng nói ấm áp trong trẻo của Băng Nguyệt càng nói càng cao hứng. Chọc anh tức chết luôn hìhì😜!"Gia Khánh!"😤Nha đầu đáng ghét cố tình chọc ghẹo hắn, một câu nói mà cố tình gọi tới sáu tiếng đại thúc."Uy! Thì ra là Gia Khánh đại thúc!"😜😆😊Băng Nguyệt nở nụ cười tươi."Nha đầu, nếu còn dám gọi đại thúc ta sẽ hôn cô!"😙Gia Khánh ngà ngà say uy h**p như đùa."Uy! Dám uy h**p người khác, người xấu!"🙊Băng Nguyệt che miệng lại."Nha đầu, có rượu không?"😌Gia Khánh nhìn Băng Nguyệt hỏi."Có thì sao? Anh say rồi, về nhà ngủ đi!"😣Băng Nguyệt xua tay nói."Ta không say! Nha đầu, cô mang rượu ra đây uống với ta!"😐Gia Khánh nói như ra lệnh."Không!"😡Băng Nguyệt cự tuyệt."Xem như cô làm bạn rượu với ta đi.😐Gia Khánh nghiên túc nhì Băng Nguyệt nói."Anh có chuyện buồn sao mà đòi uống rượu!"😮Băng Nguyệt nhìn Gia Khánh hỏi."..."😐😐😐Gia Khánh không trả lời nhìn lên bầu trời.Băng Nguyệt thấy Gia Khánh không trả lời liền đứng dậy bỏ cây đàn ghita lên bàn đá bước vào phòng. Một lúc sau bước ra, trên tay cầm chai rượu vang nho và hai cái ly.