Tháng tư ở Xuân Thành, cũng như tên của thành phố này vậy, xuân về hoa nở. Ánh mặt trời chiếu rọi vườn hoa của biệt thự Lâm Hồ. Đây cũng là nhà cũ của nhà họ Úy, nay đã qua bốn đời. Nhà họ Uý vẫn thịnh vượng không suy. Người làm ăn chú ý đến phong thuỷ, nên cũng có chút xíu mê tín, huống chi là nhà họ Uý xem ngôi nhà cũ này như bảo địa. Khi tổ phụ Úy Quang Triệu còn sống, đã bỏ ra số tiền khổng lồ mấy trăm vạn để tu sửa ngôi nhà cũ này thêm một lần nữa. Khi ấy mấy trăm vạn kia là giá trên trời. Đến khi rơi vào tay của Úy Hùng Khiêm, kinh doanh ngày càng phát triển, lại tốn thêm ngàn vạn nữa để sửa lại ngôi nhà cũ này. Nhị phu nhân thích phong cách Châu Âu sang trọng, Tam phu nhân lại xem trọng vẻ cổ điển ưu nhã, đại phu nhân thì ngược lại, bà không có bất kỳ ý kiến gì. Vì vậy mà ngôi nhà cũ này được sửa đổi liên tục, sửa đi sửa lại. Cuối cùng, cách bài trí bên trong ngôi nhà dựa theo sở thích của ba vị phu nhân mà tạo thành một biệt viện hệt như cung đình cổ xưa. Duy chỉ có một ngôi…
Chương 61: Có lẽ cũng có
Hào Môn Màu Đen: Gả Nhầm Ông Trùm Máu LạnhTác giả: Thác Bạt Thuỵ ThuỵTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTháng tư ở Xuân Thành, cũng như tên của thành phố này vậy, xuân về hoa nở. Ánh mặt trời chiếu rọi vườn hoa của biệt thự Lâm Hồ. Đây cũng là nhà cũ của nhà họ Úy, nay đã qua bốn đời. Nhà họ Uý vẫn thịnh vượng không suy. Người làm ăn chú ý đến phong thuỷ, nên cũng có chút xíu mê tín, huống chi là nhà họ Uý xem ngôi nhà cũ này như bảo địa. Khi tổ phụ Úy Quang Triệu còn sống, đã bỏ ra số tiền khổng lồ mấy trăm vạn để tu sửa ngôi nhà cũ này thêm một lần nữa. Khi ấy mấy trăm vạn kia là giá trên trời. Đến khi rơi vào tay của Úy Hùng Khiêm, kinh doanh ngày càng phát triển, lại tốn thêm ngàn vạn nữa để sửa lại ngôi nhà cũ này. Nhị phu nhân thích phong cách Châu Âu sang trọng, Tam phu nhân lại xem trọng vẻ cổ điển ưu nhã, đại phu nhân thì ngược lại, bà không có bất kỳ ý kiến gì. Vì vậy mà ngôi nhà cũ này được sửa đổi liên tục, sửa đi sửa lại. Cuối cùng, cách bài trí bên trong ngôi nhà dựa theo sở thích của ba vị phu nhân mà tạo thành một biệt viện hệt như cung đình cổ xưa. Duy chỉ có một ngôi… Editor: vanthanh2k8Rời khỏi phòng Lôi Thiệu Hành, Viên Viên vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm“ Hồi hộp ghê! Hải Lam, may mà còn có cậu!”Úy Hải Lam theo đường đi lúc đến trở về, cả người càng thêm trầm tĩnh. Cô không dám coi thường ánh mắt của Lôi Thiệu Hành khi nãy, thậm chí là phát hiện rõ ràng, loại ánh mắt lanh lẽo đó, trong quá khứ đã từng thấy qua một lần, lúc đó người không rét mà run. Đột nhiên Úy Hải Lam có dự cảm xấu,giống như sắp xảy ra chuyện gì đó.Viên Viên vừa đi vừa nói chuyện, không phát hiện Úy Hải Lam bên cạnh có cái gì đó không đúng. Đúng lúc đến khúc cua của hành lang, có mấy cô gái trẻ xinh đẹp dưới sự hướng dẫn của quản lý lần lượt đi qua họ.Viên Viên lặng lẽ nhìn theo một chút, khoác vai Úy Hải Lam nhỏ giọng nói“ Tớ còn tưởng rằng Lôi tiên sinh cũng khác người khác, không có tìm đàn bà, xem ra là chúng ta đi quá sớm. Nhìn mấy cô gái vừa rồi xem, nhất định là vào phòng Lôi tiên sinh, rốt cục đàn ông ai cũng như nhau cả.”Hai cô gái về tới phòng, Từ Minh Lãng lên tiếng hỏi tình hình, Viên Viên nhanh chóng tường thuật lại chi tiết sự việc. Cuối cùng, không quên nhìn Từ Minh Lãng bằng ánh mắt phẫn hận rồi nói“ Quạ trong thiên hạ đều đen cả, chẳng có con nào trắng “"Cậu đừng có một gậy tre quật ngã cả thuyền, bọn tớ đều là nam nhân thủ thân như ngọc đấy. Mới vừa rồi thì có mấy cô gái đi vào đây, bọn tớ đã trực tiếp tiễn bọn họ đi nha. Du An còn tốt hơn, mỗi người tất cả đều cho một ít tiền, để bọn họ hôm nay có thể nghỉ ngơi." Từ Minh Lãng cười sang sảng nói.Viên Viên cãi lại "Đó là bởi vì ngày hôm nay hai bọn tớ đều ở đây, nếu là không ở đây, các cậu liệu có an phận như vậy không?"Úy Hải Lam im lặng mà nhìn về th*m d* An, lại thấy cậu cũng đang nhìn cô mỉm cười.th*m d* An mặc dù được sinh ra trong gia đình giàu có, từ nhỏ sống an nhàn sung sướng nhưng không phải là loại công tử nhà giàu đào hoa ăn chơi, cậu đối đãi với người khác ôn hòa, không có bản tính cao cao tại thượng tự cho mình là hơn người, cũng không lấy những thứ mình có đi nói cho mọi người quanh mình biết, nên cậu sẽ không bao giờ xem thươngf nghề nghiệp của những cô gái vừa rồi. Dĩ nhiên, điều này cũng vì nghĩ cho người khác, mọi chuyện đều có giới hạn của nó.Từ Minh Lãng cùng làm bạn bè, quen thân với th*m d* An, có lẽ chỉ vì chút ưu điểm này.Đêm nay, bốn người chơi không khuya lắm, chưa tới 10 giờ đã đứng dậy ra về.…th*m d* An đưa Úy Hải Lam về nhà, trước khi đi có nói“ Lam, cậu không giận tớ là tốt lắm rồi “Úy Hải Lam chợt nhớ tới 3 năm trước đây cậu ta nói cho cô chuyện phải đi Mỹ du học, hình như cũng có nói một câu tương tự vậy,cậu hỏi cô có tức giận không. Lần này, Úy Hải Lam vẫn như lần đó, nhẹ nhàng lắc đầu một cái, kiên quyết một câu nói ‘ không có, thật không có giận’. Từng chút dắt xe đạp đi về phía Cẩn Viên, Úy Hải Lam quay đầu lại nhìn, th*m d* An vẫn chưa hề đi.Mà th*m d* An đang ngồi ở trong xe, trên khuôn mặt hiện lên nụ cười ngượng ngùng, dưới ánh trăng e lệ đáng yêu.Lúc này, Úy Hải Lam nghĩ, thiên hạ có lẽ có một con quạ màu trắng đấy.…Úy Hải Lam dựng xe đạp, chân chuẩn bị bước vào Cẩn Viên, Úy Mặc Doanh đang theo sát phía sau.Úy Mặc Doanh có uống rượu, trên người toàn nồng đậm mùi rượu, váy ôm bó sát cơ thể, bước chân hơi loạng choạng, hình như là uống say.“ Chị cả “ Úy Hải Lam hô một tiếng, lại tiếp tục đi tiếp“ Ơ, người vừa nãy đưa em về chính là th*m d* An phải không?” Úy Mặc Doanh khẽ cười một tiếng, chậm rãi đi đến bên Úy Hải Lam, thân mật nắm chắc đầu vai cô, kề miệng vào tai nói “ Quên nói cho em biết một chuyện, thật ra thì năm đó em tổ chức tiệc chọn chồng, chị có nói cho th*m d* An …”“ Ha ha ha, kết quả, cậu ta trốn đi …”
Editor: vanthanh2k8
Rời khỏi phòng Lôi Thiệu Hành, Viên Viên vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm
“ Hồi hộp ghê! Hải Lam, may mà còn có cậu!”
Úy Hải Lam theo đường đi lúc đến trở về, cả người càng thêm trầm tĩnh. Cô không dám coi thường ánh mắt của Lôi Thiệu Hành khi nãy, thậm chí là phát hiện rõ ràng, loại ánh mắt lanh lẽo đó, trong quá khứ đã từng thấy qua một lần, lúc đó người không rét mà run. Đột nhiên Úy Hải Lam có dự cảm xấu,giống như sắp xảy ra chuyện gì đó.
Viên Viên vừa đi vừa nói chuyện, không phát hiện Úy Hải Lam bên cạnh có cái gì đó không đúng. Đúng lúc đến khúc cua của hành lang, có mấy cô gái trẻ xinh đẹp dưới sự hướng dẫn của quản lý lần lượt đi qua họ.
Viên Viên lặng lẽ nhìn theo một chút, khoác vai Úy Hải Lam nhỏ giọng nói
“ Tớ còn tưởng rằng Lôi tiên sinh cũng khác người khác, không có tìm đàn bà, xem ra là chúng ta đi quá sớm. Nhìn mấy cô gái vừa rồi xem, nhất định là vào phòng Lôi tiên sinh, rốt cục đàn ông ai cũng như nhau cả.”
Hai cô gái về tới phòng, Từ Minh Lãng lên tiếng hỏi tình hình, Viên Viên nhanh chóng tường thuật lại chi tiết sự việc. Cuối cùng, không quên nhìn Từ Minh Lãng bằng ánh mắt phẫn hận rồi nói
“ Quạ trong thiên hạ đều đen cả, chẳng có con nào trắng “
"Cậu đừng có một gậy tre quật ngã cả thuyền, bọn tớ đều là nam nhân thủ thân như ngọc đấy. Mới vừa rồi thì có mấy cô gái đi vào đây, bọn tớ đã trực tiếp tiễn bọn họ đi nha. Du An còn tốt hơn, mỗi người tất cả đều cho một ít tiền, để bọn họ hôm nay có thể nghỉ ngơi." Từ Minh Lãng cười sang sảng nói.
Viên Viên cãi lại "Đó là bởi vì ngày hôm nay hai bọn tớ đều ở đây, nếu là không ở đây, các cậu liệu có an phận như vậy không?"
Úy Hải Lam im lặng mà nhìn về th*m d* An, lại thấy cậu cũng đang nhìn cô mỉm cười.
th*m d* An mặc dù được sinh ra trong gia đình giàu có, từ nhỏ sống an nhàn sung sướng nhưng không phải là loại công tử nhà giàu đào hoa ăn chơi, cậu đối đãi với người khác ôn hòa, không có bản tính cao cao tại thượng tự cho mình là hơn người, cũng không lấy những thứ mình có đi nói cho mọi người quanh mình biết, nên cậu sẽ không bao giờ xem thươngf nghề nghiệp của những cô gái vừa rồi. Dĩ nhiên, điều này cũng vì nghĩ cho người khác, mọi chuyện đều có giới hạn của nó.
Từ Minh Lãng cùng làm bạn bè, quen thân với th*m d* An, có lẽ chỉ vì chút ưu điểm này.
Đêm nay, bốn người chơi không khuya lắm, chưa tới 10 giờ đã đứng dậy ra về.
…
th*m d* An đưa Úy Hải Lam về nhà, trước khi đi có nói
“ Lam, cậu không giận tớ là tốt lắm rồi “
Úy Hải Lam chợt nhớ tới 3 năm trước đây cậu ta nói cho cô chuyện phải đi Mỹ du học, hình như cũng có nói một câu tương tự vậy,cậu hỏi cô có tức giận không. Lần này, Úy Hải Lam vẫn như lần đó, nhẹ nhàng lắc đầu một cái, kiên quyết một câu nói ‘ không có, thật không có giận’. Từng chút dắt xe đạp đi về phía Cẩn Viên, Úy Hải Lam quay đầu lại nhìn, th*m d* An vẫn chưa hề đi.
Mà th*m d* An đang ngồi ở trong xe, trên khuôn mặt hiện lên nụ cười ngượng ngùng, dưới ánh trăng e lệ đáng yêu.
Lúc này, Úy Hải Lam nghĩ, thiên hạ có lẽ có một con quạ màu trắng đấy.
…
Úy Hải Lam dựng xe đạp, chân chuẩn bị bước vào Cẩn Viên, Úy Mặc Doanh đang theo sát phía sau.
Úy Mặc Doanh có uống rượu, trên người toàn nồng đậm mùi rượu, váy ôm bó sát cơ thể, bước chân hơi loạng choạng, hình như là uống say.
“ Chị cả “ Úy Hải Lam hô một tiếng, lại tiếp tục đi tiếp
“ Ơ, người vừa nãy đưa em về chính là th*m d* An phải không?” Úy Mặc Doanh khẽ cười một tiếng, chậm rãi đi đến bên Úy Hải Lam, thân mật nắm chắc đầu vai cô, kề miệng vào tai nói “ Quên nói cho em biết một chuyện, thật ra thì năm đó em tổ chức tiệc chọn chồng, chị có nói cho th*m d* An …”
“ Ha ha ha, kết quả, cậu ta trốn đi …”
Hào Môn Màu Đen: Gả Nhầm Ông Trùm Máu LạnhTác giả: Thác Bạt Thuỵ ThuỵTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTháng tư ở Xuân Thành, cũng như tên của thành phố này vậy, xuân về hoa nở. Ánh mặt trời chiếu rọi vườn hoa của biệt thự Lâm Hồ. Đây cũng là nhà cũ của nhà họ Úy, nay đã qua bốn đời. Nhà họ Uý vẫn thịnh vượng không suy. Người làm ăn chú ý đến phong thuỷ, nên cũng có chút xíu mê tín, huống chi là nhà họ Uý xem ngôi nhà cũ này như bảo địa. Khi tổ phụ Úy Quang Triệu còn sống, đã bỏ ra số tiền khổng lồ mấy trăm vạn để tu sửa ngôi nhà cũ này thêm một lần nữa. Khi ấy mấy trăm vạn kia là giá trên trời. Đến khi rơi vào tay của Úy Hùng Khiêm, kinh doanh ngày càng phát triển, lại tốn thêm ngàn vạn nữa để sửa lại ngôi nhà cũ này. Nhị phu nhân thích phong cách Châu Âu sang trọng, Tam phu nhân lại xem trọng vẻ cổ điển ưu nhã, đại phu nhân thì ngược lại, bà không có bất kỳ ý kiến gì. Vì vậy mà ngôi nhà cũ này được sửa đổi liên tục, sửa đi sửa lại. Cuối cùng, cách bài trí bên trong ngôi nhà dựa theo sở thích của ba vị phu nhân mà tạo thành một biệt viện hệt như cung đình cổ xưa. Duy chỉ có một ngôi… Editor: vanthanh2k8Rời khỏi phòng Lôi Thiệu Hành, Viên Viên vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm“ Hồi hộp ghê! Hải Lam, may mà còn có cậu!”Úy Hải Lam theo đường đi lúc đến trở về, cả người càng thêm trầm tĩnh. Cô không dám coi thường ánh mắt của Lôi Thiệu Hành khi nãy, thậm chí là phát hiện rõ ràng, loại ánh mắt lanh lẽo đó, trong quá khứ đã từng thấy qua một lần, lúc đó người không rét mà run. Đột nhiên Úy Hải Lam có dự cảm xấu,giống như sắp xảy ra chuyện gì đó.Viên Viên vừa đi vừa nói chuyện, không phát hiện Úy Hải Lam bên cạnh có cái gì đó không đúng. Đúng lúc đến khúc cua của hành lang, có mấy cô gái trẻ xinh đẹp dưới sự hướng dẫn của quản lý lần lượt đi qua họ.Viên Viên lặng lẽ nhìn theo một chút, khoác vai Úy Hải Lam nhỏ giọng nói“ Tớ còn tưởng rằng Lôi tiên sinh cũng khác người khác, không có tìm đàn bà, xem ra là chúng ta đi quá sớm. Nhìn mấy cô gái vừa rồi xem, nhất định là vào phòng Lôi tiên sinh, rốt cục đàn ông ai cũng như nhau cả.”Hai cô gái về tới phòng, Từ Minh Lãng lên tiếng hỏi tình hình, Viên Viên nhanh chóng tường thuật lại chi tiết sự việc. Cuối cùng, không quên nhìn Từ Minh Lãng bằng ánh mắt phẫn hận rồi nói“ Quạ trong thiên hạ đều đen cả, chẳng có con nào trắng “"Cậu đừng có một gậy tre quật ngã cả thuyền, bọn tớ đều là nam nhân thủ thân như ngọc đấy. Mới vừa rồi thì có mấy cô gái đi vào đây, bọn tớ đã trực tiếp tiễn bọn họ đi nha. Du An còn tốt hơn, mỗi người tất cả đều cho một ít tiền, để bọn họ hôm nay có thể nghỉ ngơi." Từ Minh Lãng cười sang sảng nói.Viên Viên cãi lại "Đó là bởi vì ngày hôm nay hai bọn tớ đều ở đây, nếu là không ở đây, các cậu liệu có an phận như vậy không?"Úy Hải Lam im lặng mà nhìn về th*m d* An, lại thấy cậu cũng đang nhìn cô mỉm cười.th*m d* An mặc dù được sinh ra trong gia đình giàu có, từ nhỏ sống an nhàn sung sướng nhưng không phải là loại công tử nhà giàu đào hoa ăn chơi, cậu đối đãi với người khác ôn hòa, không có bản tính cao cao tại thượng tự cho mình là hơn người, cũng không lấy những thứ mình có đi nói cho mọi người quanh mình biết, nên cậu sẽ không bao giờ xem thươngf nghề nghiệp của những cô gái vừa rồi. Dĩ nhiên, điều này cũng vì nghĩ cho người khác, mọi chuyện đều có giới hạn của nó.Từ Minh Lãng cùng làm bạn bè, quen thân với th*m d* An, có lẽ chỉ vì chút ưu điểm này.Đêm nay, bốn người chơi không khuya lắm, chưa tới 10 giờ đã đứng dậy ra về.…th*m d* An đưa Úy Hải Lam về nhà, trước khi đi có nói“ Lam, cậu không giận tớ là tốt lắm rồi “Úy Hải Lam chợt nhớ tới 3 năm trước đây cậu ta nói cho cô chuyện phải đi Mỹ du học, hình như cũng có nói một câu tương tự vậy,cậu hỏi cô có tức giận không. Lần này, Úy Hải Lam vẫn như lần đó, nhẹ nhàng lắc đầu một cái, kiên quyết một câu nói ‘ không có, thật không có giận’. Từng chút dắt xe đạp đi về phía Cẩn Viên, Úy Hải Lam quay đầu lại nhìn, th*m d* An vẫn chưa hề đi.Mà th*m d* An đang ngồi ở trong xe, trên khuôn mặt hiện lên nụ cười ngượng ngùng, dưới ánh trăng e lệ đáng yêu.Lúc này, Úy Hải Lam nghĩ, thiên hạ có lẽ có một con quạ màu trắng đấy.…Úy Hải Lam dựng xe đạp, chân chuẩn bị bước vào Cẩn Viên, Úy Mặc Doanh đang theo sát phía sau.Úy Mặc Doanh có uống rượu, trên người toàn nồng đậm mùi rượu, váy ôm bó sát cơ thể, bước chân hơi loạng choạng, hình như là uống say.“ Chị cả “ Úy Hải Lam hô một tiếng, lại tiếp tục đi tiếp“ Ơ, người vừa nãy đưa em về chính là th*m d* An phải không?” Úy Mặc Doanh khẽ cười một tiếng, chậm rãi đi đến bên Úy Hải Lam, thân mật nắm chắc đầu vai cô, kề miệng vào tai nói “ Quên nói cho em biết một chuyện, thật ra thì năm đó em tổ chức tiệc chọn chồng, chị có nói cho th*m d* An …”“ Ha ha ha, kết quả, cậu ta trốn đi …”