Tác giả:

Đó là một đêm mưa giông.... Trong một căn biệt thự liên tiếp những tiếng động chém giết, tiếng nổ súng và tiếng kêu cứu la hét thất thanh, ở một góc nào đó trong căn biệt thự đó thì lại có một thiên thần đang sắp chào đời.. Ở dưới tầng hầm của căn biệt thự đó, nó được coi là căn cứ bí mật của gia đình thì ở bên ngoài, mặc kệ mọi thứ đang hỗn độn bên ngoài, có một người phụ nữ đang quằn quại trong cơn đau từng giây, từng phút. Bên cạnh bà có một người đàn bà trung tuổi đang hấp hối và rất khẩn trương luôn miệng động viên bà.. Sau một đêm, một thiên thần nhỏ đã ra đời nhưng lập tức bị chìm vào giấc ngủ, một đêm chết chóc. Sau đêm đó, không biết lý do gì mà người mẹ đã quyết định sẽ giao cô nàng thiên thần ấy cho trại trẻ mồ côi. Và không lâu sau có một cặp vợ chồng đến nhận bé con ấy. Cô bé dù vẫn rất còn nhỏ nhưng với cặp mắt to tròn, làn môi chúm chím cộng với cái làn da trắng sữa đã khiến người đối diện phải rung động, và họ biết cô bé này khi lớn sẽ sở hữu một nhan sắc mà bất cứ kẻ…

Chương 44: Bắt cóc sao ?

Tiểu Nha Đầu! Anh Yêu EmTác giả: SinCuteeTruyện Ngôn TìnhĐó là một đêm mưa giông.... Trong một căn biệt thự liên tiếp những tiếng động chém giết, tiếng nổ súng và tiếng kêu cứu la hét thất thanh, ở một góc nào đó trong căn biệt thự đó thì lại có một thiên thần đang sắp chào đời.. Ở dưới tầng hầm của căn biệt thự đó, nó được coi là căn cứ bí mật của gia đình thì ở bên ngoài, mặc kệ mọi thứ đang hỗn độn bên ngoài, có một người phụ nữ đang quằn quại trong cơn đau từng giây, từng phút. Bên cạnh bà có một người đàn bà trung tuổi đang hấp hối và rất khẩn trương luôn miệng động viên bà.. Sau một đêm, một thiên thần nhỏ đã ra đời nhưng lập tức bị chìm vào giấc ngủ, một đêm chết chóc. Sau đêm đó, không biết lý do gì mà người mẹ đã quyết định sẽ giao cô nàng thiên thần ấy cho trại trẻ mồ côi. Và không lâu sau có một cặp vợ chồng đến nhận bé con ấy. Cô bé dù vẫn rất còn nhỏ nhưng với cặp mắt to tròn, làn môi chúm chím cộng với cái làn da trắng sữa đã khiến người đối diện phải rung động, và họ biết cô bé này khi lớn sẽ sở hữu một nhan sắc mà bất cứ kẻ… Lâm Ngọc Nghĩ được một hầu gái trong căn nhà nhận ra có động tĩnh lạ nên xem xét, không ngờ lại thấy một cảnh tượng vô cùng chói mắt, liền vội vàng gọi xe cấp cứu và thức tỉnh đại thiếu gia đang thẫn thờ đang bên cạnh..Lâm Minh Phong vẫn chưa thoát khỏi cái hình ảnh đó, đó dường như là luồng kí ức ám ảnh, cứ tua đi tua lại trong đầu anh, tâm can anh trào ra một cảm giác sợ hãi, chua xót nếu một ngày không còn thấy cô nữa...Anh cứ đờ đẫn đứng ở trước cửa phòng cấp cứu, thân thể lả đi như người mất hồn, khóe mắt cứ liên tục đỏ hoe, chiếc áo vest đen thế mà lại thẫm đậm màu sẫm của máu, mà máu lại là của em gái anh, cũng là người con gái anh thương nhất![...]Hồi sau, có một nam nhân hấp tấp chạy đến, đầu tóc rồi bù, quần áo xốc xếch, nhìn thế nào cũng giống một người đàn ông bê tha, nếu như không có gương mặt đẹp tựa điêu khắc kia thì ai tin kia là một tổng tài cao ngạo Khắc Trọng Kỳ mà người ta thường tôn kính..Với những người khác ở đây biết đến thân phận của anh mà nói, thực sự là có chút mất tôn nghiêm.Anh hớt ha hớt hải chạy đến, thậm chí trán còn đổ một tầng mồ hôi hột, vội vàng lay mạnh vai Lâm minh Phong, hỏi: " - Nghi Nghi làm sao, làm sao chứ?"Tôn nghiêm là cái con mẹ gì, anh còn quan tâm à?Lâm Minh Phong ngơ ngác nhìn vào phòng cấp cứu, mặt vẫn trắng bệch, dáng vẻ vô cùng đau lòng..Con ngươi Khắc Trọng Kỳ nheo lại, luồng bất an từ trong tâm can anh quấn chặt lấy đầu óc anh...Không sao đâu! Nghi Nghi sẽ ổn mà, phải không? Đèn phòng cấp cứu đột nhiên tắt ngóm, Khắc Trọng Kỳ cùng Lâm Minh Phong như nín thở chờ bác sĩ bước ra, vẻ hi vọng trên mặt càng đậm...Lâu quá..Lâu thật lâu!..Thoát cái đã 5 phút mà chưa có ai đi ra, Khắc Trọng Kỳ là người sốt ruột đẩy cửa đi vào..Thoáng cái anh đã mất đi lí trí, chạy xung quanh phòng cấp cứu, người đâu?Cảnh trong phòng làm anh trợn tròn mắt, bác sĩ nằm hôn mê, người trên giường thì không thấy đâu..Bắt cóc sao? 

Lâm Ngọc Nghĩ được một hầu gái trong căn nhà nhận ra có động tĩnh lạ nên xem xét, không ngờ lại thấy một cảnh tượng vô cùng chói mắt, liền vội vàng gọi xe cấp cứu và thức tỉnh đại thiếu gia đang thẫn thờ đang bên cạnh..

Lâm Minh Phong vẫn chưa thoát khỏi cái hình ảnh đó, đó dường như là luồng kí ức ám ảnh, cứ tua đi tua lại trong đầu anh, tâm can anh trào ra một cảm giác sợ hãi, chua xót nếu một ngày không còn thấy cô nữa...

Anh cứ đờ đẫn đứng ở trước cửa phòng cấp cứu, thân thể lả đi như người mất hồn, khóe mắt cứ liên tục đỏ hoe, chiếc áo vest đen thế mà lại thẫm đậm màu sẫm của máu, mà máu lại là của em gái anh, cũng là người con gái anh thương nhất!

[...]

Hồi sau, có một nam nhân hấp tấp chạy đến, đầu tóc rồi bù, quần áo xốc xếch, nhìn thế nào cũng giống một người đàn ông bê tha, nếu như không có gương mặt đẹp tựa điêu khắc kia thì ai tin kia là một tổng tài cao ngạo Khắc Trọng Kỳ mà người ta thường tôn kính..

Với những người khác ở đây biết đến thân phận của anh mà nói, thực sự là có chút mất tôn nghiêm.

Anh hớt ha hớt hải chạy đến, thậm chí trán còn đổ một tầng mồ hôi hột, vội vàng lay mạnh vai Lâm minh Phong, hỏi: 

" - Nghi Nghi làm sao, làm sao chứ?"

Tôn nghiêm là cái con mẹ gì, anh còn quan tâm à?

Lâm Minh Phong ngơ ngác nhìn vào phòng cấp cứu, mặt vẫn trắng bệch, dáng vẻ vô cùng đau lòng..

Con ngươi Khắc Trọng Kỳ nheo lại, luồng bất an từ trong tâm can anh quấn chặt lấy đầu óc anh...

Không sao đâu! Nghi Nghi sẽ ổn mà, phải không? 

Đèn phòng cấp cứu đột nhiên tắt ngóm, Khắc Trọng Kỳ cùng Lâm Minh Phong như nín thở chờ bác sĩ bước ra, vẻ hi vọng trên mặt càng đậm...

Lâu quá..

Lâu thật lâu!..

Thoát cái đã 5 phút mà chưa có ai đi ra, Khắc Trọng Kỳ là người sốt ruột đẩy cửa đi vào..

Thoáng cái anh đã mất đi lí trí, chạy xung quanh phòng cấp cứu, người đâu?

Cảnh trong phòng làm anh trợn tròn mắt, bác sĩ nằm hôn mê, người trên giường thì không thấy đâu..

Bắt cóc sao? 

Tiểu Nha Đầu! Anh Yêu EmTác giả: SinCuteeTruyện Ngôn TìnhĐó là một đêm mưa giông.... Trong một căn biệt thự liên tiếp những tiếng động chém giết, tiếng nổ súng và tiếng kêu cứu la hét thất thanh, ở một góc nào đó trong căn biệt thự đó thì lại có một thiên thần đang sắp chào đời.. Ở dưới tầng hầm của căn biệt thự đó, nó được coi là căn cứ bí mật của gia đình thì ở bên ngoài, mặc kệ mọi thứ đang hỗn độn bên ngoài, có một người phụ nữ đang quằn quại trong cơn đau từng giây, từng phút. Bên cạnh bà có một người đàn bà trung tuổi đang hấp hối và rất khẩn trương luôn miệng động viên bà.. Sau một đêm, một thiên thần nhỏ đã ra đời nhưng lập tức bị chìm vào giấc ngủ, một đêm chết chóc. Sau đêm đó, không biết lý do gì mà người mẹ đã quyết định sẽ giao cô nàng thiên thần ấy cho trại trẻ mồ côi. Và không lâu sau có một cặp vợ chồng đến nhận bé con ấy. Cô bé dù vẫn rất còn nhỏ nhưng với cặp mắt to tròn, làn môi chúm chím cộng với cái làn da trắng sữa đã khiến người đối diện phải rung động, và họ biết cô bé này khi lớn sẽ sở hữu một nhan sắc mà bất cứ kẻ… Lâm Ngọc Nghĩ được một hầu gái trong căn nhà nhận ra có động tĩnh lạ nên xem xét, không ngờ lại thấy một cảnh tượng vô cùng chói mắt, liền vội vàng gọi xe cấp cứu và thức tỉnh đại thiếu gia đang thẫn thờ đang bên cạnh..Lâm Minh Phong vẫn chưa thoát khỏi cái hình ảnh đó, đó dường như là luồng kí ức ám ảnh, cứ tua đi tua lại trong đầu anh, tâm can anh trào ra một cảm giác sợ hãi, chua xót nếu một ngày không còn thấy cô nữa...Anh cứ đờ đẫn đứng ở trước cửa phòng cấp cứu, thân thể lả đi như người mất hồn, khóe mắt cứ liên tục đỏ hoe, chiếc áo vest đen thế mà lại thẫm đậm màu sẫm của máu, mà máu lại là của em gái anh, cũng là người con gái anh thương nhất![...]Hồi sau, có một nam nhân hấp tấp chạy đến, đầu tóc rồi bù, quần áo xốc xếch, nhìn thế nào cũng giống một người đàn ông bê tha, nếu như không có gương mặt đẹp tựa điêu khắc kia thì ai tin kia là một tổng tài cao ngạo Khắc Trọng Kỳ mà người ta thường tôn kính..Với những người khác ở đây biết đến thân phận của anh mà nói, thực sự là có chút mất tôn nghiêm.Anh hớt ha hớt hải chạy đến, thậm chí trán còn đổ một tầng mồ hôi hột, vội vàng lay mạnh vai Lâm minh Phong, hỏi: " - Nghi Nghi làm sao, làm sao chứ?"Tôn nghiêm là cái con mẹ gì, anh còn quan tâm à?Lâm Minh Phong ngơ ngác nhìn vào phòng cấp cứu, mặt vẫn trắng bệch, dáng vẻ vô cùng đau lòng..Con ngươi Khắc Trọng Kỳ nheo lại, luồng bất an từ trong tâm can anh quấn chặt lấy đầu óc anh...Không sao đâu! Nghi Nghi sẽ ổn mà, phải không? Đèn phòng cấp cứu đột nhiên tắt ngóm, Khắc Trọng Kỳ cùng Lâm Minh Phong như nín thở chờ bác sĩ bước ra, vẻ hi vọng trên mặt càng đậm...Lâu quá..Lâu thật lâu!..Thoát cái đã 5 phút mà chưa có ai đi ra, Khắc Trọng Kỳ là người sốt ruột đẩy cửa đi vào..Thoáng cái anh đã mất đi lí trí, chạy xung quanh phòng cấp cứu, người đâu?Cảnh trong phòng làm anh trợn tròn mắt, bác sĩ nằm hôn mê, người trên giường thì không thấy đâu..Bắt cóc sao? 

Chương 44: Bắt cóc sao ?