1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…
Chương 233: Quả thực đáng xấu hổ!
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: May“Vậy anh cũng không thể mua hết quần áo nha!” Lạc Ương Ương cảm thấy cô sắp không thể câu thông với Phong Thánh, “Hơn nữa, tôi cũng không có rất thích quần áo nơi này.”Mua hết sẽ là bao nhiêu tiền?Lại nói mua nhiều như vậy cô cũng mặc không hết, có tiền cũng không phải xài như vậy.“Không thích?” Ánh mắt Phong Thánh nghiêm túc dò hỏi.“Không thích!” Lạc Ương Ương lắc đầu lắc đến kiên định.Cô cho rằng, chỉ cần cô nói không thích, Phong Thánh liền sẽ không lãng phí tiền mua những quần áo này.Lúc này, cửa hàng trưởng chà thẻ xong, tất cung tất kính trả thẻ đen lai jcho Phong Thánh, cũng nói: “Phong tiên sinh, xin hỏi những quần áo này phải đưa đến nơi nào?”Lạc Ương Ương hi vọng nhìn Phong Thánh, hy vọng anh sẽ nói, anh không mua những quần áo này.Nhưng cô trăm triệu không nghĩ tới chính là, Phong Thánh vừa mở miệng, lạnh nhạt nói: “Thùng rác dưới lầu.”Lạc Ương Ương nghiêm trọng hoài nghi lỗ tai cô xảy ra vấn đề, khuôn mặt tươi cười của cửa hàng trưởng cũng là cứng đờ, không dám tin tưởng truy hỏi: “Cái, cái gì?”“Thùng rác dưới lầu!” Phong Thánh giống như không kiên nhẫn, bàn tay to bắt một cái, nắm Lạc Ương Ương xoay người liền đi.“Sao anh muốn ném quần áo?” Lạc Ương Ương cường ngạnh kéo Phong Thánh, không muốn để anh ném xuống một câu kinh người như vậy liền rời khỏi.Tiêu tiền như nước chảy cũng không phải xài như vậy, nhiều quần áo đắt như vậy, ném bỏ thì rất đáng tiếc.Nhưng mà, Lạc Ương Ương không muốn đi hơn nữa, ở một khắc Phong Thánh cường thết nắm chặt lấy cổ tay cô, cũng không muốn đợi nữa.Chớp mắt cô đã bị dắt ra cửa hàng độc quyền.Vưu Vưu trợn mắt há hốc mồm nhìn chằm chằm Phong Thánh nói đi là đi, cô cảm thấy thế giới quan của mình đang sụp đổ từng chút.Đây là kẻ có tiền tiêu phí?Quá TM không phải người!Quả thực đáng xấu hổ!
Editor: May
“Vậy anh cũng không thể mua hết quần áo nha!” Lạc Ương Ương cảm thấy cô sắp không thể câu thông với Phong Thánh, “Hơn nữa, tôi cũng không có rất thích quần áo nơi này.”
Mua hết sẽ là bao nhiêu tiền?
Lại nói mua nhiều như vậy cô cũng mặc không hết, có tiền cũng không phải xài như vậy.
“Không thích?” Ánh mắt Phong Thánh nghiêm túc dò hỏi.
“Không thích!” Lạc Ương Ương lắc đầu lắc đến kiên định.
Cô cho rằng, chỉ cần cô nói không thích, Phong Thánh liền sẽ không lãng phí tiền mua những quần áo này.
Lúc này, cửa hàng trưởng chà thẻ xong, tất cung tất kính trả thẻ đen lai jcho Phong Thánh, cũng nói: “Phong tiên sinh, xin hỏi những quần áo này phải đưa đến nơi nào?”
Lạc Ương Ương hi vọng nhìn Phong Thánh, hy vọng anh sẽ nói, anh không mua những quần áo này.
Nhưng cô trăm triệu không nghĩ tới chính là, Phong Thánh vừa mở miệng, lạnh nhạt nói: “Thùng rác dưới lầu.”
Lạc Ương Ương nghiêm trọng hoài nghi lỗ tai cô xảy ra vấn đề, khuôn mặt tươi cười của cửa hàng trưởng cũng là cứng đờ, không dám tin tưởng truy hỏi: “Cái, cái gì?”
“Thùng rác dưới lầu!” Phong Thánh giống như không kiên nhẫn, bàn tay to bắt một cái, nắm Lạc Ương Ương xoay người liền đi.
“Sao anh muốn ném quần áo?” Lạc Ương Ương cường ngạnh kéo Phong Thánh, không muốn để anh ném xuống một câu kinh người như vậy liền rời khỏi.
Tiêu tiền như nước chảy cũng không phải xài như vậy, nhiều quần áo đắt như vậy, ném bỏ thì rất đáng tiếc.
Nhưng mà, Lạc Ương Ương không muốn đi hơn nữa, ở một khắc Phong Thánh cường thết nắm chặt lấy cổ tay cô, cũng không muốn đợi nữa.
Chớp mắt cô đã bị dắt ra cửa hàng độc quyền.
Vưu Vưu trợn mắt há hốc mồm nhìn chằm chằm Phong Thánh nói đi là đi, cô cảm thấy thế giới quan của mình đang sụp đổ từng chút.
Đây là kẻ có tiền tiêu phí?
Quá TM không phải người!
Quả thực đáng xấu hổ!
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: May“Vậy anh cũng không thể mua hết quần áo nha!” Lạc Ương Ương cảm thấy cô sắp không thể câu thông với Phong Thánh, “Hơn nữa, tôi cũng không có rất thích quần áo nơi này.”Mua hết sẽ là bao nhiêu tiền?Lại nói mua nhiều như vậy cô cũng mặc không hết, có tiền cũng không phải xài như vậy.“Không thích?” Ánh mắt Phong Thánh nghiêm túc dò hỏi.“Không thích!” Lạc Ương Ương lắc đầu lắc đến kiên định.Cô cho rằng, chỉ cần cô nói không thích, Phong Thánh liền sẽ không lãng phí tiền mua những quần áo này.Lúc này, cửa hàng trưởng chà thẻ xong, tất cung tất kính trả thẻ đen lai jcho Phong Thánh, cũng nói: “Phong tiên sinh, xin hỏi những quần áo này phải đưa đến nơi nào?”Lạc Ương Ương hi vọng nhìn Phong Thánh, hy vọng anh sẽ nói, anh không mua những quần áo này.Nhưng cô trăm triệu không nghĩ tới chính là, Phong Thánh vừa mở miệng, lạnh nhạt nói: “Thùng rác dưới lầu.”Lạc Ương Ương nghiêm trọng hoài nghi lỗ tai cô xảy ra vấn đề, khuôn mặt tươi cười của cửa hàng trưởng cũng là cứng đờ, không dám tin tưởng truy hỏi: “Cái, cái gì?”“Thùng rác dưới lầu!” Phong Thánh giống như không kiên nhẫn, bàn tay to bắt một cái, nắm Lạc Ương Ương xoay người liền đi.“Sao anh muốn ném quần áo?” Lạc Ương Ương cường ngạnh kéo Phong Thánh, không muốn để anh ném xuống một câu kinh người như vậy liền rời khỏi.Tiêu tiền như nước chảy cũng không phải xài như vậy, nhiều quần áo đắt như vậy, ném bỏ thì rất đáng tiếc.Nhưng mà, Lạc Ương Ương không muốn đi hơn nữa, ở một khắc Phong Thánh cường thết nắm chặt lấy cổ tay cô, cũng không muốn đợi nữa.Chớp mắt cô đã bị dắt ra cửa hàng độc quyền.Vưu Vưu trợn mắt há hốc mồm nhìn chằm chằm Phong Thánh nói đi là đi, cô cảm thấy thế giới quan của mình đang sụp đổ từng chút.Đây là kẻ có tiền tiêu phí?Quá TM không phải người!Quả thực đáng xấu hổ!