Tác giả:

1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…

Chương 257: Quá vô sỉ!

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayĐầu óc Lạc Ương Ương giống như bị người ném vào một chuỗi pháo, ‘ ầm ’ một tiếng liền nổ mạnh.“Mơ tưởng!” Cô đột nhiên hất bàn tay to Phong Thánh cọ xát trên cánh môi cô ra.Phong Thánh…… Anh…… Cũng quá vô sỉ!Lại có thể muốn cô dùng miệng giúp anh……Di…… Lạc Ương Ương tưởng tượng đến hình ảnh kia, liền chán ghét không dám nghĩ tiếp nữa.Ghê tởm như vậy, bảo cô sau này còn ăn cơm như thế nào!“Này không được kia không được, vậy đêm nay em bảo tôi trôi qua như thế nào?” Tuy rằng Phong Thánh không tức giận, nhưng sắc mặt phi thường khó coi.Vật nhỏ, muốn tạo phản có phải không?“Nhắm mắt lại trôi qua!” Lạc Ương Ương khí phách khiển trách một tiếng, ngay sau đó xoay người, đưa lưng về phía Phong Thánh.Cả đầu óc đều là suy nghĩ bất lương, trời tối sầm chỉ biết ngủ ngủ ngủ, khẳng định đầu óc Phong Thánh có vấn đề!Tuy là đưa lưng về phía Phong Thánh, Lạc Ương Ương cũng có thể rõ ràng cảm giác được, áp khí phía sau cực kỳ thấp, lạnh lẽo lạnh lẽo làm cột sống cô đều rét lạnh vài phần.Cô nghĩ nghĩ, trở tay nắm bàn tay to của Phong Thánh lên túm đến trước người, để anh ôm chính mình: “Ôm ngủ.”Từng bước một tới, vẫn là đừng bức Phong Thánh nóng nảy, bằng không hoàn toàn ngược lại liền không tốt.Giọng nói mềm mại của Lạc Ương Ương, Phong Thánh nghe đến trong lòng thoải mái một trận, không khỏi không bực bội nữa.Sau khi hai người lẳng lặng ôm mười phút, Phong Thánh còn chưa ngủ.“Nó ngo ngoe rục rịch.” Bàn tay to của Phong Thánh phủ vào bụng dưới của Lạc Ương Ương, ôm cô dùng sức ấn về phía thân thể của mình.Án đường Lạc Ương Ương nhảy dựng, khuôn mặt nhỏ đỏ ửng khả nghi, nhưng cô vẫn không buông tha nhả ra: “Nghẹn!”Buổi tối hôm nay nhất định không thể để Phong Thánh thực hiện được, thế nào cũng phải để anh biết, không thể tùy tâm sở dục không màng ý nguyện của cô.“Nghẹn hư thì làm sao bây giờ?” Phong Thánh nhìn chằm chằm cái ót đen nhánh của Lạc Ương Ương, phi thường muốn phá vỡ đầu dưa nhỏ của anh để xem hiểu, “Tính phúc đời sau của anh sẽ có thể bị huỷ hoại.”

Editor: May

Đầu óc Lạc Ương Ương giống như bị người ném vào một chuỗi pháo, ‘ ầm ’ một tiếng liền nổ mạnh.

“Mơ tưởng!” Cô đột nhiên hất bàn tay to Phong Thánh cọ xát trên cánh môi cô ra.

Phong Thánh…… Anh…… Cũng quá vô sỉ!

Lại có thể muốn cô dùng miệng giúp anh……

Di…… Lạc Ương Ương tưởng tượng đến hình ảnh kia, liền chán ghét không dám nghĩ tiếp nữa.

Ghê tởm như vậy, bảo cô sau này còn ăn cơm như thế nào!

“Này không được kia không được, vậy đêm nay em bảo tôi trôi qua như thế nào?” Tuy rằng Phong Thánh không tức giận, nhưng sắc mặt phi thường khó coi.

Vật nhỏ, muốn tạo phản có phải không?

“Nhắm mắt lại trôi qua!” Lạc Ương Ương khí phách khiển trách một tiếng, ngay sau đó xoay người, đưa lưng về phía Phong Thánh.

Cả đầu óc đều là suy nghĩ bất lương, trời tối sầm chỉ biết ngủ ngủ ngủ, khẳng định đầu óc Phong Thánh có vấn đề!

Tuy là đưa lưng về phía Phong Thánh, Lạc Ương Ương cũng có thể rõ ràng cảm giác được, áp khí phía sau cực kỳ thấp, lạnh lẽo lạnh lẽo làm cột sống cô đều rét lạnh vài phần.

Cô nghĩ nghĩ, trở tay nắm bàn tay to của Phong Thánh lên túm đến trước người, để anh ôm chính mình: “Ôm ngủ.”

Từng bước một tới, vẫn là đừng bức Phong Thánh nóng nảy, bằng không hoàn toàn ngược lại liền không tốt.

Giọng nói mềm mại của Lạc Ương Ương, Phong Thánh nghe đến trong lòng thoải mái một trận, không khỏi không bực bội nữa.

Sau khi hai người lẳng lặng ôm mười phút, Phong Thánh còn chưa ngủ.

“Nó ngo ngoe rục rịch.” Bàn tay to của Phong Thánh phủ vào bụng dưới của Lạc Ương Ương, ôm cô dùng sức ấn về phía thân thể của mình.

Án đường Lạc Ương Ương nhảy dựng, khuôn mặt nhỏ đỏ ửng khả nghi, nhưng cô vẫn không buông tha nhả ra: “Nghẹn!”

Buổi tối hôm nay nhất định không thể để Phong Thánh thực hiện được, thế nào cũng phải để anh biết, không thể tùy tâm sở dục không màng ý nguyện của cô.

“Nghẹn hư thì làm sao bây giờ?” Phong Thánh nhìn chằm chằm cái ót đen nhánh của Lạc Ương Ương, phi thường muốn phá vỡ đầu dưa nhỏ của anh để xem hiểu, “Tính phúc đời sau của anh sẽ có thể bị huỷ hoại.”

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayĐầu óc Lạc Ương Ương giống như bị người ném vào một chuỗi pháo, ‘ ầm ’ một tiếng liền nổ mạnh.“Mơ tưởng!” Cô đột nhiên hất bàn tay to Phong Thánh cọ xát trên cánh môi cô ra.Phong Thánh…… Anh…… Cũng quá vô sỉ!Lại có thể muốn cô dùng miệng giúp anh……Di…… Lạc Ương Ương tưởng tượng đến hình ảnh kia, liền chán ghét không dám nghĩ tiếp nữa.Ghê tởm như vậy, bảo cô sau này còn ăn cơm như thế nào!“Này không được kia không được, vậy đêm nay em bảo tôi trôi qua như thế nào?” Tuy rằng Phong Thánh không tức giận, nhưng sắc mặt phi thường khó coi.Vật nhỏ, muốn tạo phản có phải không?“Nhắm mắt lại trôi qua!” Lạc Ương Ương khí phách khiển trách một tiếng, ngay sau đó xoay người, đưa lưng về phía Phong Thánh.Cả đầu óc đều là suy nghĩ bất lương, trời tối sầm chỉ biết ngủ ngủ ngủ, khẳng định đầu óc Phong Thánh có vấn đề!Tuy là đưa lưng về phía Phong Thánh, Lạc Ương Ương cũng có thể rõ ràng cảm giác được, áp khí phía sau cực kỳ thấp, lạnh lẽo lạnh lẽo làm cột sống cô đều rét lạnh vài phần.Cô nghĩ nghĩ, trở tay nắm bàn tay to của Phong Thánh lên túm đến trước người, để anh ôm chính mình: “Ôm ngủ.”Từng bước một tới, vẫn là đừng bức Phong Thánh nóng nảy, bằng không hoàn toàn ngược lại liền không tốt.Giọng nói mềm mại của Lạc Ương Ương, Phong Thánh nghe đến trong lòng thoải mái một trận, không khỏi không bực bội nữa.Sau khi hai người lẳng lặng ôm mười phút, Phong Thánh còn chưa ngủ.“Nó ngo ngoe rục rịch.” Bàn tay to của Phong Thánh phủ vào bụng dưới của Lạc Ương Ương, ôm cô dùng sức ấn về phía thân thể của mình.Án đường Lạc Ương Ương nhảy dựng, khuôn mặt nhỏ đỏ ửng khả nghi, nhưng cô vẫn không buông tha nhả ra: “Nghẹn!”Buổi tối hôm nay nhất định không thể để Phong Thánh thực hiện được, thế nào cũng phải để anh biết, không thể tùy tâm sở dục không màng ý nguyện của cô.“Nghẹn hư thì làm sao bây giờ?” Phong Thánh nhìn chằm chằm cái ót đen nhánh của Lạc Ương Ương, phi thường muốn phá vỡ đầu dưa nhỏ của anh để xem hiểu, “Tính phúc đời sau của anh sẽ có thể bị huỷ hoại.”

Chương 257: Quá vô sỉ!