Tác giả:

1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…

Chương 267: Thánh cầm thú!

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayPhong Thánh nhéo cằm nhỏ trắng nõn của Lạc Ương Ương, kéo thấp khuôn mặt nhỏ của cô, mắt hàm chứa thâm ý nhìn chăm chú cô.“……” Lạc Ương Ương đau khổ nhăn mặt, lông mi đều ủy khuất run rẩy, “Ừ.”Cô còn có thể có lựa chọn khác sao?Thực hiển nhiên không có.“Trước tới điểm tâm, hôn một cái.” Tay Phong Thánh rút ra từ trong quần áo Lạc Ương Ương.Anh cứ nhìn Lạc Ương Ương như vậy, chờ cô hôn xuống.Lạc Ương Ương ngồi ở trên bàn làm việc, cao hơn Phong Thánh nửa cái đầu.Rơi vào đường cùng, cô chỉ đành nâng cố định mặt tuấn của Phong Thánh, đôi mắt liếc nhìn liền hôn xuống.Vương bát đản, không có việc gì chỉ biết hôn hôn hôn, hôn đến nghiện rồi à.“Ưm……” Lạc Ương Ương không dám hôn một chút liền thối lui, hôn hôn, Phong Thánh ôm sát thân trên cô, đột nhiên ôm cô đến trên đùi, sợ tới mức cô thở nhẹ một tiếng.Lạc Ương Ương lại kháng nghị như thế nào, cũng ở dưới nửa cưỡng bách trêu chọc của Phong Thánh, cởi hết quần áo uyển chuyển yêu kiều r*n r*.Cũng may chính là, phong sát thật sự tuân thủ hứa hẹn, không ăn Lạc Ương Ương ở trong văn phòng.Nhưng mà, đây đối với Lạc Ương Ương mà nói, cũng không khác gì ăn cô.Cô đã bị l*t s*ch, lại tìm những lấy cớ đường hoàng đó, cũng không che dấu được thú tính của Phong Thánh.Trong văn phòng rút đi tình cảm mãnh liệt, Lạc Ương Ương ngồi ở trên sô pha một người trước cửa sổ sát đất.Khuôn mặt nhỏ của cô tức giận, thỉnh thoảng giận trừng liếc mắt nhìn Phong Thánh một cái, hiển nhiên cơn tức không nhỏ.Vương bát đản!Thánh cầm thú!Đã nói chỉ hôn một chút!

Editor: May

Phong Thánh nhéo cằm nhỏ trắng nõn của Lạc Ương Ương, kéo thấp khuôn mặt nhỏ của cô, mắt hàm chứa thâm ý nhìn chăm chú cô.

“……” Lạc Ương Ương đau khổ nhăn mặt, lông mi đều ủy khuất run rẩy, “Ừ.”

Cô còn có thể có lựa chọn khác sao?

Thực hiển nhiên không có.

“Trước tới điểm tâm, hôn một cái.” Tay Phong Thánh rút ra từ trong quần áo Lạc Ương Ương.

Anh cứ nhìn Lạc Ương Ương như vậy, chờ cô hôn xuống.

Lạc Ương Ương ngồi ở trên bàn làm việc, cao hơn Phong Thánh nửa cái đầu.

Rơi vào đường cùng, cô chỉ đành nâng cố định mặt tuấn của Phong Thánh, đôi mắt liếc nhìn liền hôn xuống.

Vương bát đản, không có việc gì chỉ biết hôn hôn hôn, hôn đến nghiện rồi à.

“Ưm……” Lạc Ương Ương không dám hôn một chút liền thối lui, hôn hôn, Phong Thánh ôm sát thân trên cô, đột nhiên ôm cô đến trên đùi, sợ tới mức cô thở nhẹ một tiếng.

Lạc Ương Ương lại kháng nghị như thế nào, cũng ở dưới nửa cưỡng bách trêu chọc của Phong Thánh, cởi hết quần áo uyển chuyển yêu kiều r*n r*.

Cũng may chính là, phong sát thật sự tuân thủ hứa hẹn, không ăn Lạc Ương Ương ở trong văn phòng.

Nhưng mà, đây đối với Lạc Ương Ương mà nói, cũng không khác gì ăn cô.

Cô đã bị l*t s*ch, lại tìm những lấy cớ đường hoàng đó, cũng không che dấu được thú tính của Phong Thánh.

Trong văn phòng rút đi tình cảm mãnh liệt, Lạc Ương Ương ngồi ở trên sô pha một người trước cửa sổ sát đất.

Khuôn mặt nhỏ của cô tức giận, thỉnh thoảng giận trừng liếc mắt nhìn Phong Thánh một cái, hiển nhiên cơn tức không nhỏ.

Vương bát đản!

Thánh cầm thú!

Đã nói chỉ hôn một chút!

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayPhong Thánh nhéo cằm nhỏ trắng nõn của Lạc Ương Ương, kéo thấp khuôn mặt nhỏ của cô, mắt hàm chứa thâm ý nhìn chăm chú cô.“……” Lạc Ương Ương đau khổ nhăn mặt, lông mi đều ủy khuất run rẩy, “Ừ.”Cô còn có thể có lựa chọn khác sao?Thực hiển nhiên không có.“Trước tới điểm tâm, hôn một cái.” Tay Phong Thánh rút ra từ trong quần áo Lạc Ương Ương.Anh cứ nhìn Lạc Ương Ương như vậy, chờ cô hôn xuống.Lạc Ương Ương ngồi ở trên bàn làm việc, cao hơn Phong Thánh nửa cái đầu.Rơi vào đường cùng, cô chỉ đành nâng cố định mặt tuấn của Phong Thánh, đôi mắt liếc nhìn liền hôn xuống.Vương bát đản, không có việc gì chỉ biết hôn hôn hôn, hôn đến nghiện rồi à.“Ưm……” Lạc Ương Ương không dám hôn một chút liền thối lui, hôn hôn, Phong Thánh ôm sát thân trên cô, đột nhiên ôm cô đến trên đùi, sợ tới mức cô thở nhẹ một tiếng.Lạc Ương Ương lại kháng nghị như thế nào, cũng ở dưới nửa cưỡng bách trêu chọc của Phong Thánh, cởi hết quần áo uyển chuyển yêu kiều r*n r*.Cũng may chính là, phong sát thật sự tuân thủ hứa hẹn, không ăn Lạc Ương Ương ở trong văn phòng.Nhưng mà, đây đối với Lạc Ương Ương mà nói, cũng không khác gì ăn cô.Cô đã bị l*t s*ch, lại tìm những lấy cớ đường hoàng đó, cũng không che dấu được thú tính của Phong Thánh.Trong văn phòng rút đi tình cảm mãnh liệt, Lạc Ương Ương ngồi ở trên sô pha một người trước cửa sổ sát đất.Khuôn mặt nhỏ của cô tức giận, thỉnh thoảng giận trừng liếc mắt nhìn Phong Thánh một cái, hiển nhiên cơn tức không nhỏ.Vương bát đản!Thánh cầm thú!Đã nói chỉ hôn một chút!

Chương 267: Thánh cầm thú!