Tác giả:

1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…

Chương 266: Bồi thường

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: May“Anh, anh……” Bại cục đã định, Lạc Ương Ương ngừng xô đẩy, tay nhỏ gác ở trên vai rắn chắc của Phong Thánh, vẻ mặt khẩn trương nhìn về phía cửa.Cửa văn phòng đóng chặt, nhưng không cần nghĩ cũng biết, khẳng định không có khóa.Thư ký và trợ lý của Phong Thánh, có khả năng gõ cửa tiến vào bất cứ lúc nào.Dù Lạc Ương Ương lớn mật hơn nữa, cũng không dám ở trong văn phòng xằng bậy với Phong Thánh.Huống chi, cửa sổ sát đất văn phòng đến bức màn cũng không có.Tuy rằng tầng lầu cao ốc tập đoàn Phong thị rất cao thuộc về độc lập cao ngất trong mây nhất đế đô, nhưng vẫn là rất nguy hiểm.Chẳng may cao ốc thấp hơn phía trước, có người chụp lén thì làm sao bây giờ.Lạc Ương Ương gấp đến độ chau mày nhỏ, nhưng Phong Thánh dù bận vẫn ung dung thưởng thức mày ủ mặt ê của cô, cũng không có vội vã ăn ngay.“Buổi tối!” Khuôn mặt tươi cười của Lạc Ương Ương sầu thành khổ qua, đột nhiên nghĩ tới biện pháp tạm thời bảo toàn chính mình, “Buổi tối trở về lại ăn có được không?”Sau khi lời nói ra miệng, khuôn mặt nhỏ của Lạc Ương Ương, ‘ vèo ’ đến một chút liền đỏ thấu triệt.Cô lại có thể chủ động khiến Phong Thánh ăn cô.Dùng đến chữ ‘ ăn ’ này……Trong phút chốc, khuôn mặt nhỏ của Lạc Ương Ương đều đắng thành hoàng liên.Sao cô lại có thể sa đọa như vậy!Quả nhiên là gần đèn thì sáng gần mực thì đen, cách Phong Thánh quá gần, cô đều sắp sa đọa.“Hiện tại đói sao có thể buổi tối mới ăn? Đói hỏng thì làm sao bây giờ? Em bồi thường?”Tay phải Phong Thánh cứng nhắc theo chân nhỏ của Lạc Ương Ương, lướt qua đùi cô, làm càn chui vào quần áo của cô.“Bồi thường!” Lạc Ương Ương bắt lấy bàn tay to tác loạn của Phong Thánh, đáng thương hề hề nhìn anh, “Tôi bồi thường còn không được sao?”Cô tuyệt đối không cần ở trong văn phòng, quá cảm thấy thẹn.“Nói đền, em phải làm chuẩn bị tâm lý thật tốt, tối hôm qua đến bây giờ đều chưa ăn, tôi rất đói bụng!”

Editor: May

“Anh, anh……” Bại cục đã định, Lạc Ương Ương ngừng xô đẩy, tay nhỏ gác ở trên vai rắn chắc của Phong Thánh, vẻ mặt khẩn trương nhìn về phía cửa.

Cửa văn phòng đóng chặt, nhưng không cần nghĩ cũng biết, khẳng định không có khóa.

Thư ký và trợ lý của Phong Thánh, có khả năng gõ cửa tiến vào bất cứ lúc nào.

Dù Lạc Ương Ương lớn mật hơn nữa, cũng không dám ở trong văn phòng xằng bậy với Phong Thánh.

Huống chi, cửa sổ sát đất văn phòng đến bức màn cũng không có.

Tuy rằng tầng lầu cao ốc tập đoàn Phong thị rất cao thuộc về độc lập cao ngất trong mây nhất đế đô, nhưng vẫn là rất nguy hiểm.

Chẳng may cao ốc thấp hơn phía trước, có người chụp lén thì làm sao bây giờ.

Lạc Ương Ương gấp đến độ chau mày nhỏ, nhưng Phong Thánh dù bận vẫn ung dung thưởng thức mày ủ mặt ê của cô, cũng không có vội vã ăn ngay.

“Buổi tối!” Khuôn mặt tươi cười của Lạc Ương Ương sầu thành khổ qua, đột nhiên nghĩ tới biện pháp tạm thời bảo toàn chính mình, “Buổi tối trở về lại ăn có được không?”

Sau khi lời nói ra miệng, khuôn mặt nhỏ của Lạc Ương Ương, ‘ vèo ’ đến một chút liền đỏ thấu triệt.

Cô lại có thể chủ động khiến Phong Thánh ăn cô.

Dùng đến chữ ‘ ăn ’ này……

Trong phút chốc, khuôn mặt nhỏ của Lạc Ương Ương đều đắng thành hoàng liên.

Sao cô lại có thể sa đọa như vậy!

Quả nhiên là gần đèn thì sáng gần mực thì đen, cách Phong Thánh quá gần, cô đều sắp sa đọa.

“Hiện tại đói sao có thể buổi tối mới ăn? Đói hỏng thì làm sao bây giờ? Em bồi thường?”

Tay phải Phong Thánh cứng nhắc theo chân nhỏ của Lạc Ương Ương, lướt qua đùi cô, làm càn chui vào quần áo của cô.

“Bồi thường!” Lạc Ương Ương bắt lấy bàn tay to tác loạn của Phong Thánh, đáng thương hề hề nhìn anh, “Tôi bồi thường còn không được sao?”

Cô tuyệt đối không cần ở trong văn phòng, quá cảm thấy thẹn.

“Nói đền, em phải làm chuẩn bị tâm lý thật tốt, tối hôm qua đến bây giờ đều chưa ăn, tôi rất đói bụng!”

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: May“Anh, anh……” Bại cục đã định, Lạc Ương Ương ngừng xô đẩy, tay nhỏ gác ở trên vai rắn chắc của Phong Thánh, vẻ mặt khẩn trương nhìn về phía cửa.Cửa văn phòng đóng chặt, nhưng không cần nghĩ cũng biết, khẳng định không có khóa.Thư ký và trợ lý của Phong Thánh, có khả năng gõ cửa tiến vào bất cứ lúc nào.Dù Lạc Ương Ương lớn mật hơn nữa, cũng không dám ở trong văn phòng xằng bậy với Phong Thánh.Huống chi, cửa sổ sát đất văn phòng đến bức màn cũng không có.Tuy rằng tầng lầu cao ốc tập đoàn Phong thị rất cao thuộc về độc lập cao ngất trong mây nhất đế đô, nhưng vẫn là rất nguy hiểm.Chẳng may cao ốc thấp hơn phía trước, có người chụp lén thì làm sao bây giờ.Lạc Ương Ương gấp đến độ chau mày nhỏ, nhưng Phong Thánh dù bận vẫn ung dung thưởng thức mày ủ mặt ê của cô, cũng không có vội vã ăn ngay.“Buổi tối!” Khuôn mặt tươi cười của Lạc Ương Ương sầu thành khổ qua, đột nhiên nghĩ tới biện pháp tạm thời bảo toàn chính mình, “Buổi tối trở về lại ăn có được không?”Sau khi lời nói ra miệng, khuôn mặt nhỏ của Lạc Ương Ương, ‘ vèo ’ đến một chút liền đỏ thấu triệt.Cô lại có thể chủ động khiến Phong Thánh ăn cô.Dùng đến chữ ‘ ăn ’ này……Trong phút chốc, khuôn mặt nhỏ của Lạc Ương Ương đều đắng thành hoàng liên.Sao cô lại có thể sa đọa như vậy!Quả nhiên là gần đèn thì sáng gần mực thì đen, cách Phong Thánh quá gần, cô đều sắp sa đọa.“Hiện tại đói sao có thể buổi tối mới ăn? Đói hỏng thì làm sao bây giờ? Em bồi thường?”Tay phải Phong Thánh cứng nhắc theo chân nhỏ của Lạc Ương Ương, lướt qua đùi cô, làm càn chui vào quần áo của cô.“Bồi thường!” Lạc Ương Ương bắt lấy bàn tay to tác loạn của Phong Thánh, đáng thương hề hề nhìn anh, “Tôi bồi thường còn không được sao?”Cô tuyệt đối không cần ở trong văn phòng, quá cảm thấy thẹn.“Nói đền, em phải làm chuẩn bị tâm lý thật tốt, tối hôm qua đến bây giờ đều chưa ăn, tôi rất đói bụng!”

Chương 266: Bồi thường