Tác giả:

1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…

Chương 270: Em còn đang phát dục

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayTrong lúc đó, cô ta còn ưỡn b* ng*c càng no đủ nhiều nước hơn nho đen của mình, ái muội nhẹ cọ cánh tay Tiết Dật Phàm.Kịch bản này của Lạc Ương Ương là phim huyền huyễn, trang phục nữ chủ đều rất phiêu dật, rất mát lạnh.Ngưu Phối Phối là nữ chính trong phim.Lạc Ương Ương nhìn da thịt tuyết trắng sắp nhảy nhót ra của Ngưu Phối Phối, đối với một màn cọ cái đó ở trên cánh tay Tiết Dật Phàm này, cô bị chấn động đến đầu óc đều ngừng vận chuyển.Vừa rồi cô đã cảm thấy quần áo nữ chính này quá lộ liễu một chút.Hiện tại, Ngưu Phối Phối mặc quần áo nữ chủ, hành vi cử chỉ hào phóng như vậy, cô cảm thấy nữ chủ trong cảm nhận của mình đều tiêu tan ảo ảnh.“Nhìn cái gì vậy?” Hoa Nhất Phi tự nhiên phát hiện Lạc Ương Ương sững sờ, nhưng trọng điểm chú ý của anh hiển nhiên sai rồi, “Không cần hâm mộ, em còn đang ph*t d*c, lại qua mấy năm, sẽ càng trêu chọc người hơn cô ta.”“……” Tầm mắt Lạc Ương Ương từ bên người Ngưu Phối Phối, chuyển dời đến trên mặt Hoa Nhất Phi.Cô chớp mắt to vài cái, mới phản ứng lại anh nói là cái gì.“Lung tung rối loạn gì vậy! Anh nói cái gì đấy!” Khuôn mặt nhỏ của Lạc Ương Ương khả nghi đỏ lên, tức giận nhìn Hoa Nhất Phi giả đứng đắn.Đường sự nghiệp của Ngưu Phối Phối vừa thấy liền mãnh liệt, cô biết chính mình không thể so với Ngưu Phối Phối, nhưng cô cũng không hâm mộ được không.Lại nói, Phong Thánh cũng không nói cô nhỏ, còn nói khá tốt rất thích hợp với anh, cô cần gì đi hâm mộ người khác.Còn có, vì sao Hoa Nhất Phi muốn nói cô là hâm mộ?Chẳng lẽ anh từng nhìn lén cô, biết cô cũng không có rất lớn?A a a a a, điên rồi điên rồi!“Ha ha ha……” Hoa Nhất Phi đột nhiên liền cười, anh cất tiếng cười to, cười đến đặc biệt dũng cảm, một chút cũng không bận tâm đây là ở phim trường.Tiếng cười của Hoa Nhất Phi quá đột ngột, cười đến cũng quá lớn tiếng.Lúc này, anh hấp dẫn hết tầm mắt mọi người trong đoàn phim.Mọi người cũng nhân tiện thấy được Lạc Ương Ương, cũng không có ai biết cô gái này là ai.

Editor: May

Trong lúc đó, cô ta còn ưỡn b* ng*c càng no đủ nhiều nước hơn nho đen của mình, ái muội nhẹ cọ cánh tay Tiết Dật Phàm.

Kịch bản này của Lạc Ương Ương là phim huyền huyễn, trang phục nữ chủ đều rất phiêu dật, rất mát lạnh.

Ngưu Phối Phối là nữ chính trong phim.

Lạc Ương Ương nhìn da thịt tuyết trắng sắp nhảy nhót ra của Ngưu Phối Phối, đối với một màn cọ cái đó ở trên cánh tay Tiết Dật Phàm này, cô bị chấn động đến đầu óc đều ngừng vận chuyển.

Vừa rồi cô đã cảm thấy quần áo nữ chính này quá lộ liễu một chút.

Hiện tại, Ngưu Phối Phối mặc quần áo nữ chủ, hành vi cử chỉ hào phóng như vậy, cô cảm thấy nữ chủ trong cảm nhận của mình đều tiêu tan ảo ảnh.

“Nhìn cái gì vậy?” Hoa Nhất Phi tự nhiên phát hiện Lạc Ương Ương sững sờ, nhưng trọng điểm chú ý của anh hiển nhiên sai rồi, “Không cần hâm mộ, em còn đang ph*t d*c, lại qua mấy năm, sẽ càng trêu chọc người hơn cô ta.”

“……” Tầm mắt Lạc Ương Ương từ bên người Ngưu Phối Phối, chuyển dời đến trên mặt Hoa Nhất Phi.

Cô chớp mắt to vài cái, mới phản ứng lại anh nói là cái gì.

“Lung tung rối loạn gì vậy! Anh nói cái gì đấy!” Khuôn mặt nhỏ của Lạc Ương Ương khả nghi đỏ lên, tức giận nhìn Hoa Nhất Phi giả đứng đắn.

Đường sự nghiệp của Ngưu Phối Phối vừa thấy liền mãnh liệt, cô biết chính mình không thể so với Ngưu Phối Phối, nhưng cô cũng không hâm mộ được không.

Lại nói, Phong Thánh cũng không nói cô nhỏ, còn nói khá tốt rất thích hợp với anh, cô cần gì đi hâm mộ người khác.

Còn có, vì sao Hoa Nhất Phi muốn nói cô là hâm mộ?

Chẳng lẽ anh từng nhìn lén cô, biết cô cũng không có rất lớn?

A a a a a, điên rồi điên rồi!

“Ha ha ha……” Hoa Nhất Phi đột nhiên liền cười, anh cất tiếng cười to, cười đến đặc biệt dũng cảm, một chút cũng không bận tâm đây là ở phim trường.

Tiếng cười của Hoa Nhất Phi quá đột ngột, cười đến cũng quá lớn tiếng.

Lúc này, anh hấp dẫn hết tầm mắt mọi người trong đoàn phim.

Mọi người cũng nhân tiện thấy được Lạc Ương Ương, cũng không có ai biết cô gái này là ai.

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayTrong lúc đó, cô ta còn ưỡn b* ng*c càng no đủ nhiều nước hơn nho đen của mình, ái muội nhẹ cọ cánh tay Tiết Dật Phàm.Kịch bản này của Lạc Ương Ương là phim huyền huyễn, trang phục nữ chủ đều rất phiêu dật, rất mát lạnh.Ngưu Phối Phối là nữ chính trong phim.Lạc Ương Ương nhìn da thịt tuyết trắng sắp nhảy nhót ra của Ngưu Phối Phối, đối với một màn cọ cái đó ở trên cánh tay Tiết Dật Phàm này, cô bị chấn động đến đầu óc đều ngừng vận chuyển.Vừa rồi cô đã cảm thấy quần áo nữ chính này quá lộ liễu một chút.Hiện tại, Ngưu Phối Phối mặc quần áo nữ chủ, hành vi cử chỉ hào phóng như vậy, cô cảm thấy nữ chủ trong cảm nhận của mình đều tiêu tan ảo ảnh.“Nhìn cái gì vậy?” Hoa Nhất Phi tự nhiên phát hiện Lạc Ương Ương sững sờ, nhưng trọng điểm chú ý của anh hiển nhiên sai rồi, “Không cần hâm mộ, em còn đang ph*t d*c, lại qua mấy năm, sẽ càng trêu chọc người hơn cô ta.”“……” Tầm mắt Lạc Ương Ương từ bên người Ngưu Phối Phối, chuyển dời đến trên mặt Hoa Nhất Phi.Cô chớp mắt to vài cái, mới phản ứng lại anh nói là cái gì.“Lung tung rối loạn gì vậy! Anh nói cái gì đấy!” Khuôn mặt nhỏ của Lạc Ương Ương khả nghi đỏ lên, tức giận nhìn Hoa Nhất Phi giả đứng đắn.Đường sự nghiệp của Ngưu Phối Phối vừa thấy liền mãnh liệt, cô biết chính mình không thể so với Ngưu Phối Phối, nhưng cô cũng không hâm mộ được không.Lại nói, Phong Thánh cũng không nói cô nhỏ, còn nói khá tốt rất thích hợp với anh, cô cần gì đi hâm mộ người khác.Còn có, vì sao Hoa Nhất Phi muốn nói cô là hâm mộ?Chẳng lẽ anh từng nhìn lén cô, biết cô cũng không có rất lớn?A a a a a, điên rồi điên rồi!“Ha ha ha……” Hoa Nhất Phi đột nhiên liền cười, anh cất tiếng cười to, cười đến đặc biệt dũng cảm, một chút cũng không bận tâm đây là ở phim trường.Tiếng cười của Hoa Nhất Phi quá đột ngột, cười đến cũng quá lớn tiếng.Lúc này, anh hấp dẫn hết tầm mắt mọi người trong đoàn phim.Mọi người cũng nhân tiện thấy được Lạc Ương Ương, cũng không có ai biết cô gái này là ai.

Chương 270: Em còn đang phát dục