Tác giả:

1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…

Chương 294: Suýt lỡ lời

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: May“Cái gì mà nhà nào? Đương nhiên là nhà họ Phong.” Cùng lúc Lạc Ương Ương thầm mắng chính mình thiếu chút nữa lộ ra dấu vết, vẻ mặt thản nhiên trả lời.Đáng chết, cô lại thiếu chút nữa nói sai lờiĐáng chết đáng chết!“……” Phong Hành cười cười không trả lời, chỉ là đáy mắt đào hoa kia của anh, lộ ra một chút thần sắc phức tạp.Từ vùng ngoại thành về nội thành, ít nhất phải hành trình một giờ xe.Hai người câu được câu không tán gẫu, cơ bản đều là Phong Hành hỏi, Lạc Ương Ương đáp lại ngắn gọn.Phong Hành cảm thấy Lạc Ương Ương quá không biết nói chuyện phiếm, không phải gật đầu chính là lắc đầu, hoặc là một từ ‘ ừ ’ liền qua loa anh.Lại hoặc là nói, là Lạc Ương Ương không muốn nói chuyện với anh.Đương nhiên, dù Lạc Ương Ương không muốn nói chuyện hơn nữa, Phong Hành cũng sẽ không từ bỏ nói chuyện với cô.Trong không gian nhỏ hẹp bên trong xe, sau khi song song trầm mặc hơn mười phút.Lạc Ương Ương đột nhiên nghiêng đầu, tinh chuẩn bắt giữ được Phong Hành nhìn lén cô, còn chút kịp dời mắt đào hoa đi: “Sao vẫn luôn nhìn tôi?”Hơn mười giây liền liếc mắt nhìn qua một cái, hơn mười giây liền liếc mắt nhìn qua một cái, cô đã bị nhìn đến cả người dựng lông.“Em đẹp thôi.” Nhìn lén bị bắt tại trận, Phong Hành đều không có một chút thần sắc xấu hổ nào, ngược lại miệng tươi cười tà mị dào dạt mị hoặc lòng người.“Yêu nghiệt.” Sự vật tốt đẹp ai nhìn cũng sẽ dưỡng mắt, Lạc Ương Ương cũng không muốn thừa nhận, cô cảm thấy Phong Hành tên yêu nghiệt này lớn lên còn xinh đẹp hơn cô.Một người đàn ông.Thân là một người đàn ông thân cao ít nhất 1 mét 85.Hình thể lại thon dài tinh tráng như vậy, sao Phong Hành không biết xấu hổ lớn lên còn đẹp hơn phụ nữ chứ?Còn có thiên lý hay không.“Có ý tứ gì? Anh từ trong giọng nói của em nghe ra khinh miệt.” Phong Hành liền thu khuôn mặt tươi cười lại, cố ý nghiêm mặt.

Editor: May

“Cái gì mà nhà nào? Đương nhiên là nhà họ Phong.” Cùng lúc Lạc Ương Ương thầm mắng chính mình thiếu chút nữa lộ ra dấu vết, vẻ mặt thản nhiên trả lời.

Đáng chết, cô lại thiếu chút nữa nói sai lời

Đáng chết đáng chết!

“……” Phong Hành cười cười không trả lời, chỉ là đáy mắt đào hoa kia của anh, lộ ra một chút thần sắc phức tạp.

Từ vùng ngoại thành về nội thành, ít nhất phải hành trình một giờ xe.

Hai người câu được câu không tán gẫu, cơ bản đều là Phong Hành hỏi, Lạc Ương Ương đáp lại ngắn gọn.

Phong Hành cảm thấy Lạc Ương Ương quá không biết nói chuyện phiếm, không phải gật đầu chính là lắc đầu, hoặc là một từ ‘ ừ ’ liền qua loa anh.

Lại hoặc là nói, là Lạc Ương Ương không muốn nói chuyện với anh.

Đương nhiên, dù Lạc Ương Ương không muốn nói chuyện hơn nữa, Phong Hành cũng sẽ không từ bỏ nói chuyện với cô.

Trong không gian nhỏ hẹp bên trong xe, sau khi song song trầm mặc hơn mười phút.

Lạc Ương Ương đột nhiên nghiêng đầu, tinh chuẩn bắt giữ được Phong Hành nhìn lén cô, còn chút kịp dời mắt đào hoa đi: “Sao vẫn luôn nhìn tôi?”

Hơn mười giây liền liếc mắt nhìn qua một cái, hơn mười giây liền liếc mắt nhìn qua một cái, cô đã bị nhìn đến cả người dựng lông.

“Em đẹp thôi.” Nhìn lén bị bắt tại trận, Phong Hành đều không có một chút thần sắc xấu hổ nào, ngược lại miệng tươi cười tà mị dào dạt mị hoặc lòng người.

“Yêu nghiệt.” Sự vật tốt đẹp ai nhìn cũng sẽ dưỡng mắt, Lạc Ương Ương cũng không muốn thừa nhận, cô cảm thấy Phong Hành tên yêu nghiệt này lớn lên còn xinh đẹp hơn cô.

Một người đàn ông.

Thân là một người đàn ông thân cao ít nhất 1 mét 85.

Hình thể lại thon dài tinh tráng như vậy, sao Phong Hành không biết xấu hổ lớn lên còn đẹp hơn phụ nữ chứ?

Còn có thiên lý hay không.

“Có ý tứ gì? Anh từ trong giọng nói của em nghe ra khinh miệt.” Phong Hành liền thu khuôn mặt tươi cười lại, cố ý nghiêm mặt.

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: May“Cái gì mà nhà nào? Đương nhiên là nhà họ Phong.” Cùng lúc Lạc Ương Ương thầm mắng chính mình thiếu chút nữa lộ ra dấu vết, vẻ mặt thản nhiên trả lời.Đáng chết, cô lại thiếu chút nữa nói sai lờiĐáng chết đáng chết!“……” Phong Hành cười cười không trả lời, chỉ là đáy mắt đào hoa kia của anh, lộ ra một chút thần sắc phức tạp.Từ vùng ngoại thành về nội thành, ít nhất phải hành trình một giờ xe.Hai người câu được câu không tán gẫu, cơ bản đều là Phong Hành hỏi, Lạc Ương Ương đáp lại ngắn gọn.Phong Hành cảm thấy Lạc Ương Ương quá không biết nói chuyện phiếm, không phải gật đầu chính là lắc đầu, hoặc là một từ ‘ ừ ’ liền qua loa anh.Lại hoặc là nói, là Lạc Ương Ương không muốn nói chuyện với anh.Đương nhiên, dù Lạc Ương Ương không muốn nói chuyện hơn nữa, Phong Hành cũng sẽ không từ bỏ nói chuyện với cô.Trong không gian nhỏ hẹp bên trong xe, sau khi song song trầm mặc hơn mười phút.Lạc Ương Ương đột nhiên nghiêng đầu, tinh chuẩn bắt giữ được Phong Hành nhìn lén cô, còn chút kịp dời mắt đào hoa đi: “Sao vẫn luôn nhìn tôi?”Hơn mười giây liền liếc mắt nhìn qua một cái, hơn mười giây liền liếc mắt nhìn qua một cái, cô đã bị nhìn đến cả người dựng lông.“Em đẹp thôi.” Nhìn lén bị bắt tại trận, Phong Hành đều không có một chút thần sắc xấu hổ nào, ngược lại miệng tươi cười tà mị dào dạt mị hoặc lòng người.“Yêu nghiệt.” Sự vật tốt đẹp ai nhìn cũng sẽ dưỡng mắt, Lạc Ương Ương cũng không muốn thừa nhận, cô cảm thấy Phong Hành tên yêu nghiệt này lớn lên còn xinh đẹp hơn cô.Một người đàn ông.Thân là một người đàn ông thân cao ít nhất 1 mét 85.Hình thể lại thon dài tinh tráng như vậy, sao Phong Hành không biết xấu hổ lớn lên còn đẹp hơn phụ nữ chứ?Còn có thiên lý hay không.“Có ý tứ gì? Anh từ trong giọng nói của em nghe ra khinh miệt.” Phong Hành liền thu khuôn mặt tươi cười lại, cố ý nghiêm mặt.

Chương 294: Suýt lỡ lời