Tác giả:

1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…

Chương 305: Em đây là đang tìm chết!

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayLại không phải chưa từng ngủ qua, đúng không.Phong Thánh phi thường vừa lòng thức thời của Lạc Ương Ương, trẻ nhỏ dễ dạy, không tồi không tồi, còn không tính là quá đần.Nhưng mà, sau khi Lạc Ương Ương cởi bỏ cà vạt lại cởi bỏ ba viên cúc áo sơmi, cô liền dừng lại.“Sao không tiếp tục?” Giọng nói Phong Thánh, mơ hồ có chút bất mãn.Theo áo sơ mi hơi rộng mở, Lạc Ương Ương đầu tiên là bị xương quai xanh của Phong Thánh hấp dẫn tầm mắt, sau đó lại nhìn hầu kết gợi cảm lên xuống của anh, ngây người.Cô tựa hồ không nghe được Phong Thánh đang nói cái gì, sau khi nhìn chằm chằm hầu kết anh vài giây, đột nhiên liền nhào lên cắn một ngụm.“Ưm……” Hầu kết đàn ông chỉ bao trùm một tầng da hơi mỏng, bị cắn mạnh một ngụm, Phong Thánh hung hăng hít hà một hơi.Đau là sự thật, nhưng máu chảy ngược đột nhiên tuôn trào khí huyết về nơi nào đó, càng là hung mãnh vén lên xúc động của Phong Thánh.Anh chặn ngang bế Lạc Ương Ương lên, cất bước lớn liền đi về phía phòng nghỉ trong văn phòng: “Vật nhỏ! Em đây là đang tìm chết!”Đáng chết!Nếu không phải vật nhỏ này cắn một cái, anh cũng không biết hầu kết của anh mẫn cảm như vậy.Sao cô lại phát hiện được?Lạc Ương Ương ảo não đến khuôn mặt nhỏ đỏ lên, cảm thấy thẹn vùi vào giữa cổ Phong Thánh.Buổi chiều Phong Thánh còn phải làm việc, anh hẳn là sẽ tiết chế một chút, đúng không?Sự thật chứng minh, Lạc Ương Ương suy nghĩ nhiều.Mãi cho đến ba giờ chiều, Phong Thánh mới đi ra từ phòng nghỉ.Nhưng mà.Anh là tinh thần thần thái sáng láng gấp trăm lần đi ra ngoài.Mà cô, nằm ở trên giường mệt đến động cũng không muốn động, còn vẫn luôn ngủ tới khi Phong Thánh tan tầm.Á Tuyền thân là trợ lý của Phong Thánh, đối với chuyện Phong Thánh đi làm trễ này, khiếp sợ trong lòng cũng không nhỏ.

Editor: May

Lại không phải chưa từng ngủ qua, đúng không.

Phong Thánh phi thường vừa lòng thức thời của Lạc Ương Ương, trẻ nhỏ dễ dạy, không tồi không tồi, còn không tính là quá đần.

Nhưng mà, sau khi Lạc Ương Ương cởi bỏ cà vạt lại cởi bỏ ba viên cúc áo sơmi, cô liền dừng lại.

“Sao không tiếp tục?” Giọng nói Phong Thánh, mơ hồ có chút bất mãn.

Theo áo sơ mi hơi rộng mở, Lạc Ương Ương đầu tiên là bị xương quai xanh của Phong Thánh hấp dẫn tầm mắt, sau đó lại nhìn hầu kết gợi cảm lên xuống của anh, ngây người.

Cô tựa hồ không nghe được Phong Thánh đang nói cái gì, sau khi nhìn chằm chằm hầu kết anh vài giây, đột nhiên liền nhào lên cắn một ngụm.

“Ưm……” Hầu kết đàn ông chỉ bao trùm một tầng da hơi mỏng, bị cắn mạnh một ngụm, Phong Thánh hung hăng hít hà một hơi.

Đau là sự thật, nhưng máu chảy ngược đột nhiên tuôn trào khí huyết về nơi nào đó, càng là hung mãnh vén lên xúc động của Phong Thánh.

Anh chặn ngang bế Lạc Ương Ương lên, cất bước lớn liền đi về phía phòng nghỉ trong văn phòng: “Vật nhỏ! Em đây là đang tìm chết!”

Đáng chết!

Nếu không phải vật nhỏ này cắn một cái, anh cũng không biết hầu kết của anh mẫn cảm như vậy.

Sao cô lại phát hiện được?

Lạc Ương Ương ảo não đến khuôn mặt nhỏ đỏ lên, cảm thấy thẹn vùi vào giữa cổ Phong Thánh.

Buổi chiều Phong Thánh còn phải làm việc, anh hẳn là sẽ tiết chế một chút, đúng không?

Sự thật chứng minh, Lạc Ương Ương suy nghĩ nhiều.

Mãi cho đến ba giờ chiều, Phong Thánh mới đi ra từ phòng nghỉ.

Nhưng mà.

Anh là tinh thần thần thái sáng láng gấp trăm lần đi ra ngoài.

Mà cô, nằm ở trên giường mệt đến động cũng không muốn động, còn vẫn luôn ngủ tới khi Phong Thánh tan tầm.

Á Tuyền thân là trợ lý của Phong Thánh, đối với chuyện Phong Thánh đi làm trễ này, khiếp sợ trong lòng cũng không nhỏ.

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayLại không phải chưa từng ngủ qua, đúng không.Phong Thánh phi thường vừa lòng thức thời của Lạc Ương Ương, trẻ nhỏ dễ dạy, không tồi không tồi, còn không tính là quá đần.Nhưng mà, sau khi Lạc Ương Ương cởi bỏ cà vạt lại cởi bỏ ba viên cúc áo sơmi, cô liền dừng lại.“Sao không tiếp tục?” Giọng nói Phong Thánh, mơ hồ có chút bất mãn.Theo áo sơ mi hơi rộng mở, Lạc Ương Ương đầu tiên là bị xương quai xanh của Phong Thánh hấp dẫn tầm mắt, sau đó lại nhìn hầu kết gợi cảm lên xuống của anh, ngây người.Cô tựa hồ không nghe được Phong Thánh đang nói cái gì, sau khi nhìn chằm chằm hầu kết anh vài giây, đột nhiên liền nhào lên cắn một ngụm.“Ưm……” Hầu kết đàn ông chỉ bao trùm một tầng da hơi mỏng, bị cắn mạnh một ngụm, Phong Thánh hung hăng hít hà một hơi.Đau là sự thật, nhưng máu chảy ngược đột nhiên tuôn trào khí huyết về nơi nào đó, càng là hung mãnh vén lên xúc động của Phong Thánh.Anh chặn ngang bế Lạc Ương Ương lên, cất bước lớn liền đi về phía phòng nghỉ trong văn phòng: “Vật nhỏ! Em đây là đang tìm chết!”Đáng chết!Nếu không phải vật nhỏ này cắn một cái, anh cũng không biết hầu kết của anh mẫn cảm như vậy.Sao cô lại phát hiện được?Lạc Ương Ương ảo não đến khuôn mặt nhỏ đỏ lên, cảm thấy thẹn vùi vào giữa cổ Phong Thánh.Buổi chiều Phong Thánh còn phải làm việc, anh hẳn là sẽ tiết chế một chút, đúng không?Sự thật chứng minh, Lạc Ương Ương suy nghĩ nhiều.Mãi cho đến ba giờ chiều, Phong Thánh mới đi ra từ phòng nghỉ.Nhưng mà.Anh là tinh thần thần thái sáng láng gấp trăm lần đi ra ngoài.Mà cô, nằm ở trên giường mệt đến động cũng không muốn động, còn vẫn luôn ngủ tới khi Phong Thánh tan tầm.Á Tuyền thân là trợ lý của Phong Thánh, đối với chuyện Phong Thánh đi làm trễ này, khiếp sợ trong lòng cũng không nhỏ.

Chương 305: Em đây là đang tìm chết!