1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…
Chương 334: Chuyện nên làm?
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: May“Còn có, về sau ra cửa muốn phải cột tóc lên.” Thấy Lạc Ương Ương lại muốn cúi đầu, Phong Thánh nâng cằm cô lại nâng mặt cô lên.Mặt mày lãnh trầm của Phong Thánh khóa chặt, anh không đè nén được muốn giấu riếng vật nhỏ.Để người đời không ai nhìn được cô, không nhìn thấy được vẻ đẹp của cô, để đời này của cô cũng chỉ thuộc về một mình anh.“Đã biết.” Lạc Ương Ương lại không hiểu đầu óc Phong Thánh suy nghĩ cái gì, chỉ cảm thấy anh có chút dong dài.Đến tóc cô cũng phải quản, hiển nhiên là một thổ bá vương.Phong Thánh thấy Lạc Ương Ương lại vùi về cổ anh, khóe miệng lãnh trầm của anh hơi mím lại.Vật nhỏ vẫn luôn cọ ở hõm vai anh là muốn như thế nào?Liền không muốn nhìn thấy mặt anh như vậy?Nhưng tầm mắt anh lại không muốn rời khỏi mặt nhỏ của cô chút nào.“Ngẩng đầu lên.” Phong Thánh đen mặt.“Lại làm gì?” Lạc Ương Ương quả thực ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ tất cả đều là bất mãn.“Có phải em nên làm chút chuyện gì không?” Cánh tay Phong Thánh ôm vào sau thắt lưng Lạc Ương Ương, dùng sức siết một cái, để thân thể nhỏ của cô dán chặt chính mình.“Làm cái gì?” Mắt to của Lạc Ương Ương vô tội mở to, không hiểu rõ Phong Thánh là đang ám chỉ cái gì.Chuyện nên làm?Có sao?“……” Khuôn mặt đen trầm của Phong Thánh, cứ như vậy chóp mũi đối chóp mũi, ánh mắt thẳng lăng lăng nhìn Lạc Ương Ương.“……” Lạc Ương Ương hòa thượng quá cao sờ không tới đầu (không hiểu được tình huống), cũng thẳng lăng lăng nhìn chằm chằm anh như vậy, muốn từ trong ánh mắt của anh, nhìn ra chút gì đó.Sau khi hai người mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nửa ngày, Lạc Ương Ương đột nhiên phụt một tiếng cười vui vẻ.
Editor: May
“Còn có, về sau ra cửa muốn phải cột tóc lên.” Thấy Lạc Ương Ương lại muốn cúi đầu, Phong Thánh nâng cằm cô lại nâng mặt cô lên.
Mặt mày lãnh trầm của Phong Thánh khóa chặt, anh không đè nén được muốn giấu riếng vật nhỏ.
Để người đời không ai nhìn được cô, không nhìn thấy được vẻ đẹp của cô, để đời này của cô cũng chỉ thuộc về một mình anh.
“Đã biết.” Lạc Ương Ương lại không hiểu đầu óc Phong Thánh suy nghĩ cái gì, chỉ cảm thấy anh có chút dong dài.
Đến tóc cô cũng phải quản, hiển nhiên là một thổ bá vương.
Phong Thánh thấy Lạc Ương Ương lại vùi về cổ anh, khóe miệng lãnh trầm của anh hơi mím lại.
Vật nhỏ vẫn luôn cọ ở hõm vai anh là muốn như thế nào?
Liền không muốn nhìn thấy mặt anh như vậy?
Nhưng tầm mắt anh lại không muốn rời khỏi mặt nhỏ của cô chút nào.
“Ngẩng đầu lên.” Phong Thánh đen mặt.
“Lại làm gì?” Lạc Ương Ương quả thực ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ tất cả đều là bất mãn.
“Có phải em nên làm chút chuyện gì không?” Cánh tay Phong Thánh ôm vào sau thắt lưng Lạc Ương Ương, dùng sức siết một cái, để thân thể nhỏ của cô dán chặt chính mình.
“Làm cái gì?” Mắt to của Lạc Ương Ương vô tội mở to, không hiểu rõ Phong Thánh là đang ám chỉ cái gì.
Chuyện nên làm?
Có sao?
“……” Khuôn mặt đen trầm của Phong Thánh, cứ như vậy chóp mũi đối chóp mũi, ánh mắt thẳng lăng lăng nhìn Lạc Ương Ương.
“……” Lạc Ương Ương hòa thượng quá cao sờ không tới đầu (không hiểu được tình huống), cũng thẳng lăng lăng nhìn chằm chằm anh như vậy, muốn từ trong ánh mắt của anh, nhìn ra chút gì đó.
Sau khi hai người mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nửa ngày, Lạc Ương Ương đột nhiên phụt một tiếng cười vui vẻ.
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: May“Còn có, về sau ra cửa muốn phải cột tóc lên.” Thấy Lạc Ương Ương lại muốn cúi đầu, Phong Thánh nâng cằm cô lại nâng mặt cô lên.Mặt mày lãnh trầm của Phong Thánh khóa chặt, anh không đè nén được muốn giấu riếng vật nhỏ.Để người đời không ai nhìn được cô, không nhìn thấy được vẻ đẹp của cô, để đời này của cô cũng chỉ thuộc về một mình anh.“Đã biết.” Lạc Ương Ương lại không hiểu đầu óc Phong Thánh suy nghĩ cái gì, chỉ cảm thấy anh có chút dong dài.Đến tóc cô cũng phải quản, hiển nhiên là một thổ bá vương.Phong Thánh thấy Lạc Ương Ương lại vùi về cổ anh, khóe miệng lãnh trầm của anh hơi mím lại.Vật nhỏ vẫn luôn cọ ở hõm vai anh là muốn như thế nào?Liền không muốn nhìn thấy mặt anh như vậy?Nhưng tầm mắt anh lại không muốn rời khỏi mặt nhỏ của cô chút nào.“Ngẩng đầu lên.” Phong Thánh đen mặt.“Lại làm gì?” Lạc Ương Ương quả thực ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ tất cả đều là bất mãn.“Có phải em nên làm chút chuyện gì không?” Cánh tay Phong Thánh ôm vào sau thắt lưng Lạc Ương Ương, dùng sức siết một cái, để thân thể nhỏ của cô dán chặt chính mình.“Làm cái gì?” Mắt to của Lạc Ương Ương vô tội mở to, không hiểu rõ Phong Thánh là đang ám chỉ cái gì.Chuyện nên làm?Có sao?“……” Khuôn mặt đen trầm của Phong Thánh, cứ như vậy chóp mũi đối chóp mũi, ánh mắt thẳng lăng lăng nhìn Lạc Ương Ương.“……” Lạc Ương Ương hòa thượng quá cao sờ không tới đầu (không hiểu được tình huống), cũng thẳng lăng lăng nhìn chằm chằm anh như vậy, muốn từ trong ánh mắt của anh, nhìn ra chút gì đó.Sau khi hai người mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nửa ngày, Lạc Ương Ương đột nhiên phụt một tiếng cười vui vẻ.