1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…
Chương 337: Cảm thụ của chó độc thân
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayÁ Tuyền cảm thụ được chỗ ngồi dưới mông, có tiết tấu nhẹ nhàng chấn động ái muội.Có phải BOSS bọn họ quá không tiết chế rồi không.Xe này chính là đặc biệt định chế, tính phòng chấn động rất cường đại, lại có thể vẫn bị chỉnh đến run lên run lên.Giờ này khắc này, tâm tình của anh phi thường phức tạp.“BOSS, tôi không biết ngày đêm bán mạng vì ngài, ngài có từng suy xét qua cảm thụ của chó độc thân này không?”Á Tuyền lẩm bẩm, nhìn đèn xanh đèn đỏ trước mặt, chỉ cảm thấy mỗi một giây đều quá dày vò.Bản chận màu đen cách âm cách tầm mắt, đối với Á Tuyền mà nói là một đại công thần.Hiện tại anh chính là lên tiếng hô to, tiếng gầm gừ cũng truyền không đến lỗ tai Phong Thánh ghế sau.Hơn mười giây sau, Á Tuyền liền chịu không nổi.“Có lẽ mình nên tìm một người bạn gái.” Anh vừa lẩm bẩm, vừa bật radio, trực tiếp chỉnh tới tiếng lớn nhất.Ghế sau lửa nóng dị thường.Lạc Ương Ương quần áo nửa cởi bị phóng ngã vào trên chỗ ngồi, khuôn mặt nhỏ đỏ hồng, đến toàn bộ lỗ tai đều phấn hồng, giọng nói kiều mềm mang theo khóc nức nở: “Khốn kiếp, tôi từ bỏ……”Phong Thánh chợt cúi người, kéo Lạc Ương Ương lên đặt ở trên người, chính mình ngồi dậy, giọng nói khàn khàn đến thô suyễn nói: “Ngoan, kiên nhẫn một chút.”Lạc Ương Ương khóa ngồi ở trên đùi Phong Thánh, trong xóc nảy từ trên xuống dưới cuống quít ôm chặt anh.“Ừ……” Tay Lạc Ương Ương đặt ở trên vai rắn chắc của Phong Thánh, trong khó nhịn không khống chế được dùng sức bắt một cái.Trên vai màu cổ đồng của Phong Thánh, lập tức xuất hiện mấy vệt đỏ, dấu vết rõ ràng trên da thịt màu cổ đồng, ái muội chọc người.Sau khi trở lại công ty.Á Tuyền gần như là chạy trốn xuống xe, giống như gió xoáy rời khỏi bãi đỗ xe.Dù sao anh đã lái xe trở lại, cho dù không nhắc nhở BOSS đã đến công ty, BOSS hẳn là cũng sẽ không trách anh.Dù sao, tình huống đặc thù xử lý đặc thù.
Editor: May
Á Tuyền cảm thụ được chỗ ngồi dưới mông, có tiết tấu nhẹ nhàng chấn động ái muội.
Có phải BOSS bọn họ quá không tiết chế rồi không.
Xe này chính là đặc biệt định chế, tính phòng chấn động rất cường đại, lại có thể vẫn bị chỉnh đến run lên run lên.
Giờ này khắc này, tâm tình của anh phi thường phức tạp.
“BOSS, tôi không biết ngày đêm bán mạng vì ngài, ngài có từng suy xét qua cảm thụ của chó độc thân này không?”
Á Tuyền lẩm bẩm, nhìn đèn xanh đèn đỏ trước mặt, chỉ cảm thấy mỗi một giây đều quá dày vò.
Bản chận màu đen cách âm cách tầm mắt, đối với Á Tuyền mà nói là một đại công thần.
Hiện tại anh chính là lên tiếng hô to, tiếng gầm gừ cũng truyền không đến lỗ tai Phong Thánh ghế sau.
Hơn mười giây sau, Á Tuyền liền chịu không nổi.
“Có lẽ mình nên tìm một người bạn gái.” Anh vừa lẩm bẩm, vừa bật radio, trực tiếp chỉnh tới tiếng lớn nhất.
Ghế sau lửa nóng dị thường.
Lạc Ương Ương quần áo nửa cởi bị phóng ngã vào trên chỗ ngồi, khuôn mặt nhỏ đỏ hồng, đến toàn bộ lỗ tai đều phấn hồng, giọng nói kiều mềm mang theo khóc nức nở: “Khốn kiếp, tôi từ bỏ……”
Phong Thánh chợt cúi người, kéo Lạc Ương Ương lên đặt ở trên người, chính mình ngồi dậy, giọng nói khàn khàn đến thô suyễn nói: “Ngoan, kiên nhẫn một chút.”
Lạc Ương Ương khóa ngồi ở trên đùi Phong Thánh, trong xóc nảy từ trên xuống dưới cuống quít ôm chặt anh.
“Ừ……” Tay Lạc Ương Ương đặt ở trên vai rắn chắc của Phong Thánh, trong khó nhịn không khống chế được dùng sức bắt một cái.
Trên vai màu cổ đồng của Phong Thánh, lập tức xuất hiện mấy vệt đỏ, dấu vết rõ ràng trên da thịt màu cổ đồng, ái muội chọc người.
Sau khi trở lại công ty.
Á Tuyền gần như là chạy trốn xuống xe, giống như gió xoáy rời khỏi bãi đỗ xe.
Dù sao anh đã lái xe trở lại, cho dù không nhắc nhở BOSS đã đến công ty, BOSS hẳn là cũng sẽ không trách anh.
Dù sao, tình huống đặc thù xử lý đặc thù.
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayÁ Tuyền cảm thụ được chỗ ngồi dưới mông, có tiết tấu nhẹ nhàng chấn động ái muội.Có phải BOSS bọn họ quá không tiết chế rồi không.Xe này chính là đặc biệt định chế, tính phòng chấn động rất cường đại, lại có thể vẫn bị chỉnh đến run lên run lên.Giờ này khắc này, tâm tình của anh phi thường phức tạp.“BOSS, tôi không biết ngày đêm bán mạng vì ngài, ngài có từng suy xét qua cảm thụ của chó độc thân này không?”Á Tuyền lẩm bẩm, nhìn đèn xanh đèn đỏ trước mặt, chỉ cảm thấy mỗi một giây đều quá dày vò.Bản chận màu đen cách âm cách tầm mắt, đối với Á Tuyền mà nói là một đại công thần.Hiện tại anh chính là lên tiếng hô to, tiếng gầm gừ cũng truyền không đến lỗ tai Phong Thánh ghế sau.Hơn mười giây sau, Á Tuyền liền chịu không nổi.“Có lẽ mình nên tìm một người bạn gái.” Anh vừa lẩm bẩm, vừa bật radio, trực tiếp chỉnh tới tiếng lớn nhất.Ghế sau lửa nóng dị thường.Lạc Ương Ương quần áo nửa cởi bị phóng ngã vào trên chỗ ngồi, khuôn mặt nhỏ đỏ hồng, đến toàn bộ lỗ tai đều phấn hồng, giọng nói kiều mềm mang theo khóc nức nở: “Khốn kiếp, tôi từ bỏ……”Phong Thánh chợt cúi người, kéo Lạc Ương Ương lên đặt ở trên người, chính mình ngồi dậy, giọng nói khàn khàn đến thô suyễn nói: “Ngoan, kiên nhẫn một chút.”Lạc Ương Ương khóa ngồi ở trên đùi Phong Thánh, trong xóc nảy từ trên xuống dưới cuống quít ôm chặt anh.“Ừ……” Tay Lạc Ương Ương đặt ở trên vai rắn chắc của Phong Thánh, trong khó nhịn không khống chế được dùng sức bắt một cái.Trên vai màu cổ đồng của Phong Thánh, lập tức xuất hiện mấy vệt đỏ, dấu vết rõ ràng trên da thịt màu cổ đồng, ái muội chọc người.Sau khi trở lại công ty.Á Tuyền gần như là chạy trốn xuống xe, giống như gió xoáy rời khỏi bãi đỗ xe.Dù sao anh đã lái xe trở lại, cho dù không nhắc nhở BOSS đã đến công ty, BOSS hẳn là cũng sẽ không trách anh.Dù sao, tình huống đặc thù xử lý đặc thù.