1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…
Chương 343: Cách xa Phong Hành
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayLạc Ương Ương đã bắt đầu ăn bánh kem, cô nhìn thoáng qua Phong Thánh đang nói điện thoại.Tuy rằng vừa rồi anh nói đến tên cô, nhưng cô cũng không có ý tứ cướp điện thoại của mình về nói.Bởi vì sắc mặt Phong Thánh không tốt lắm, cô vẫn là đừng đụng vào họng súng.“Về sau không có việc gì ít gọi điện thoại cho Lạc Ương Ương!” Trong giọng nói lãnh trầm của Phong Thánh, ngầm có ý cảnh cáo.Phong Hành gọi vật nhỏ, khẳng định không có ý tốt.“Lạc Ương Ương tốt xấu gì cũng là em gái nhỏ nhà họ Phong chúng ta, em là anh họ em ấy, gọi điện thoại cho em ấy, chẳng lẽ còn cần trải qua sự đồng ý của anh hai?”Nụ cười âm hiểm nơi khóe miệng của Phong Hành càng sâu, cũng không có để lời nói của Phong Thánh ở trong lòng.Nếu anh không gọi điện thoại cho Lạc Ương Ương, sao bồi dưỡng tình cảm anh em được?Dù sao Lạc Ương Ương cũng sẽ không chủ động gọi cho anh, anh mới đành gọi tới.“Phong Hành, tốt nhất chú biết chú đang làm cái gì!” Sau khi Phong Thánh lời nói thâm ý nói xong, trực tiếp cắt đứt điện thoại.Anh còn thuận tay kéo số di động của Phong Hành vào sổ đen.Lạc Ương Ương không có phát hiện mờ ám quang minh chính đại của Phong Thánh, thấy anh nói xong, liền dò hỏi: “Phong Hành gọi tới? Anh ta gọi tới làm gì?”“Ai biết anh ta muốn làm gì, chắc chắn không phải chuyện tốt.” Phong Thánh nhìn Lạc Ương Ương, “Còn nhớ rõ tôi đã nói cái gì với em không?”“Nhớ rõ.” Miệng Lạc Ương Ương ngậm đầy bánh kem, yên lặng gật đầu, “Cách xa Phong Hành, anh ta không phải thứ tốt.”Lạc Ương Ương nhịn không được ở trong lòng chửi thầm, lúc Phong Thánh đánh giá Phong Hành như vậy, có nghĩ tới hay không, chính anh cũng không phải thứ tốt.Ít nhất ở nơi này của cô, cô cảm thấy Phong Thánh hư thấu.Đối với trả lời của Lạc Ương Ương, Phong Thánh vẫn coi như là vừa lòng, không quên lời nói cố ý dặn dò của anh, cũng coi như không tồi.Anh và Phong Hành vì Phong thị tranh đấu gay gắt, anh không muốn liên lụy Lạc Ương Ương vào.
Editor: May
Lạc Ương Ương đã bắt đầu ăn bánh kem, cô nhìn thoáng qua Phong Thánh đang nói điện thoại.
Tuy rằng vừa rồi anh nói đến tên cô, nhưng cô cũng không có ý tứ cướp điện thoại của mình về nói.
Bởi vì sắc mặt Phong Thánh không tốt lắm, cô vẫn là đừng đụng vào họng súng.
“Về sau không có việc gì ít gọi điện thoại cho Lạc Ương Ương!” Trong giọng nói lãnh trầm của Phong Thánh, ngầm có ý cảnh cáo.
Phong Hành gọi vật nhỏ, khẳng định không có ý tốt.
“Lạc Ương Ương tốt xấu gì cũng là em gái nhỏ nhà họ Phong chúng ta, em là anh họ em ấy, gọi điện thoại cho em ấy, chẳng lẽ còn cần trải qua sự đồng ý của anh hai?”
Nụ cười âm hiểm nơi khóe miệng của Phong Hành càng sâu, cũng không có để lời nói của Phong Thánh ở trong lòng.
Nếu anh không gọi điện thoại cho Lạc Ương Ương, sao bồi dưỡng tình cảm anh em được?
Dù sao Lạc Ương Ương cũng sẽ không chủ động gọi cho anh, anh mới đành gọi tới.
“Phong Hành, tốt nhất chú biết chú đang làm cái gì!” Sau khi Phong Thánh lời nói thâm ý nói xong, trực tiếp cắt đứt điện thoại.
Anh còn thuận tay kéo số di động của Phong Hành vào sổ đen.
Lạc Ương Ương không có phát hiện mờ ám quang minh chính đại của Phong Thánh, thấy anh nói xong, liền dò hỏi: “Phong Hành gọi tới? Anh ta gọi tới làm gì?”
“Ai biết anh ta muốn làm gì, chắc chắn không phải chuyện tốt.” Phong Thánh nhìn Lạc Ương Ương, “Còn nhớ rõ tôi đã nói cái gì với em không?”
“Nhớ rõ.” Miệng Lạc Ương Ương ngậm đầy bánh kem, yên lặng gật đầu, “Cách xa Phong Hành, anh ta không phải thứ tốt.”
Lạc Ương Ương nhịn không được ở trong lòng chửi thầm, lúc Phong Thánh đánh giá Phong Hành như vậy, có nghĩ tới hay không, chính anh cũng không phải thứ tốt.
Ít nhất ở nơi này của cô, cô cảm thấy Phong Thánh hư thấu.
Đối với trả lời của Lạc Ương Ương, Phong Thánh vẫn coi như là vừa lòng, không quên lời nói cố ý dặn dò của anh, cũng coi như không tồi.
Anh và Phong Hành vì Phong thị tranh đấu gay gắt, anh không muốn liên lụy Lạc Ương Ương vào.
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayLạc Ương Ương đã bắt đầu ăn bánh kem, cô nhìn thoáng qua Phong Thánh đang nói điện thoại.Tuy rằng vừa rồi anh nói đến tên cô, nhưng cô cũng không có ý tứ cướp điện thoại của mình về nói.Bởi vì sắc mặt Phong Thánh không tốt lắm, cô vẫn là đừng đụng vào họng súng.“Về sau không có việc gì ít gọi điện thoại cho Lạc Ương Ương!” Trong giọng nói lãnh trầm của Phong Thánh, ngầm có ý cảnh cáo.Phong Hành gọi vật nhỏ, khẳng định không có ý tốt.“Lạc Ương Ương tốt xấu gì cũng là em gái nhỏ nhà họ Phong chúng ta, em là anh họ em ấy, gọi điện thoại cho em ấy, chẳng lẽ còn cần trải qua sự đồng ý của anh hai?”Nụ cười âm hiểm nơi khóe miệng của Phong Hành càng sâu, cũng không có để lời nói của Phong Thánh ở trong lòng.Nếu anh không gọi điện thoại cho Lạc Ương Ương, sao bồi dưỡng tình cảm anh em được?Dù sao Lạc Ương Ương cũng sẽ không chủ động gọi cho anh, anh mới đành gọi tới.“Phong Hành, tốt nhất chú biết chú đang làm cái gì!” Sau khi Phong Thánh lời nói thâm ý nói xong, trực tiếp cắt đứt điện thoại.Anh còn thuận tay kéo số di động của Phong Hành vào sổ đen.Lạc Ương Ương không có phát hiện mờ ám quang minh chính đại của Phong Thánh, thấy anh nói xong, liền dò hỏi: “Phong Hành gọi tới? Anh ta gọi tới làm gì?”“Ai biết anh ta muốn làm gì, chắc chắn không phải chuyện tốt.” Phong Thánh nhìn Lạc Ương Ương, “Còn nhớ rõ tôi đã nói cái gì với em không?”“Nhớ rõ.” Miệng Lạc Ương Ương ngậm đầy bánh kem, yên lặng gật đầu, “Cách xa Phong Hành, anh ta không phải thứ tốt.”Lạc Ương Ương nhịn không được ở trong lòng chửi thầm, lúc Phong Thánh đánh giá Phong Hành như vậy, có nghĩ tới hay không, chính anh cũng không phải thứ tốt.Ít nhất ở nơi này của cô, cô cảm thấy Phong Thánh hư thấu.Đối với trả lời của Lạc Ương Ương, Phong Thánh vẫn coi như là vừa lòng, không quên lời nói cố ý dặn dò của anh, cũng coi như không tồi.Anh và Phong Hành vì Phong thị tranh đấu gay gắt, anh không muốn liên lụy Lạc Ương Ương vào.