Tác giả:

1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…

Chương 346: Không hiểu tình thú

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayNhưng mà, Phong Thánh cũng không phải muốn hôn Lạc Ương Ương, ở khi lông mi Lạc Ương Ương khẽ run rũ đôi mắt xuống.Anh vươn lưỡi về phía cô, động tác mềm nhẹ lại cuồng nhiệt cuốn một cái, trực tiếp cuốn đi bơ nơi khóe miệng Lạc Ương Ương.Khóe môi thình lình xuất hiện ấm áp lại nhanh chóng bỏ chạy, ướt hoạt hoạt ái muội không thôi, khuôn mặt nhỏ của Lạc Ương Ương chợt đỏ lên, lửa nóng nhiệt diễm giống như đào hoa.“Ừ, quả nhiên phần bánh kem này của em ăn tương đối ngon.” Phong Thánh buông Lạc Ương Ương ra, mắt cũng không nháy nhìn ánh mắt của cô, lại càng thiêu đốt người.Lạc Ương Ương chợt ngước mắt một chút trừng Phong Thánh, đây rõ ràng là cùng phần bánh kem!Có thể một nửa bánh kem này ăn ngon, một nửa kia không ngon sao?Phong Thánh chính là một tên khốn kiếp!Lạc Ương Ương bị đùa giỡn, thở phì phì xoay người một cái, xoay lưng về phía Phong Thánh không để ý tới anh, ăn từng ngụm từng ngụm bánh kem.Trêu đùa cô chơi rất vui sao?Vương bát đản!Đại vương bát đản!“……” Nhìn Lạc Ương Ương dùng cái ót đối diện anh, thái dương Phong Thánh rơi xuống mấy đường hắc tuyến.Anh đây là bị ghét bỏ?Vật nhỏ đang tr*n tr** ghét bỏ anh?“Em nói……” Phong Thánh lại đi tới gần, cằm lót ở trên vai nhỏ của Lạc Ương Ương.“Tôi không nói!” Lạc Ương Ương không đợi Phong Thánh nói xong, liền đoạt lời trả lời.Phong Thánh nhìn cũng không liếc mắt nhìn anh một cái, Lạc Ương Ương chỉ liên tiếp nhanh chóng ăn bánh kem, anh cường ngạnh nuốt xuống nửa câu sau.“Không hiểu tình thú.” Cuối cùng, Phong Thánh nhìn Lạc Ương Ương không nghĩ để ý đến anh, đứng dậy một cái trực tiếp đi trở về bàn làm việc.“……” Lạc Ương Ương ăn một ngụm bánh kem cuối cùng, mở to mắt to vô tội, khó hiểu nhìn Phong Thánh giận dỗi rời đi.

Editor: May

Nhưng mà, Phong Thánh cũng không phải muốn hôn Lạc Ương Ương, ở khi lông mi Lạc Ương Ương khẽ run rũ đôi mắt xuống.

Anh vươn lưỡi về phía cô, động tác mềm nhẹ lại cuồng nhiệt cuốn một cái, trực tiếp cuốn đi bơ nơi khóe miệng Lạc Ương Ương.

Khóe môi thình lình xuất hiện ấm áp lại nhanh chóng bỏ chạy, ướt hoạt hoạt ái muội không thôi, khuôn mặt nhỏ của Lạc Ương Ương chợt đỏ lên, lửa nóng nhiệt diễm giống như đào hoa.

“Ừ, quả nhiên phần bánh kem này của em ăn tương đối ngon.” Phong Thánh buông Lạc Ương Ương ra, mắt cũng không nháy nhìn ánh mắt của cô, lại càng thiêu đốt người.

Lạc Ương Ương chợt ngước mắt một chút trừng Phong Thánh, đây rõ ràng là cùng phần bánh kem!

Có thể một nửa bánh kem này ăn ngon, một nửa kia không ngon sao?

Phong Thánh chính là một tên khốn kiếp!

Lạc Ương Ương bị đùa giỡn, thở phì phì xoay người một cái, xoay lưng về phía Phong Thánh không để ý tới anh, ăn từng ngụm từng ngụm bánh kem.

Trêu đùa cô chơi rất vui sao?

Vương bát đản!

Đại vương bát đản!

“……” Nhìn Lạc Ương Ương dùng cái ót đối diện anh, thái dương Phong Thánh rơi xuống mấy đường hắc tuyến.

Anh đây là bị ghét bỏ?

Vật nhỏ đang tr*n tr** ghét bỏ anh?

“Em nói……” Phong Thánh lại đi tới gần, cằm lót ở trên vai nhỏ của Lạc Ương Ương.

“Tôi không nói!” Lạc Ương Ương không đợi Phong Thánh nói xong, liền đoạt lời trả lời.

Phong Thánh nhìn cũng không liếc mắt nhìn anh một cái, Lạc Ương Ương chỉ liên tiếp nhanh chóng ăn bánh kem, anh cường ngạnh nuốt xuống nửa câu sau.

“Không hiểu tình thú.” Cuối cùng, Phong Thánh nhìn Lạc Ương Ương không nghĩ để ý đến anh, đứng dậy một cái trực tiếp đi trở về bàn làm việc.

“……” Lạc Ương Ương ăn một ngụm bánh kem cuối cùng, mở to mắt to vô tội, khó hiểu nhìn Phong Thánh giận dỗi rời đi.

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayNhưng mà, Phong Thánh cũng không phải muốn hôn Lạc Ương Ương, ở khi lông mi Lạc Ương Ương khẽ run rũ đôi mắt xuống.Anh vươn lưỡi về phía cô, động tác mềm nhẹ lại cuồng nhiệt cuốn một cái, trực tiếp cuốn đi bơ nơi khóe miệng Lạc Ương Ương.Khóe môi thình lình xuất hiện ấm áp lại nhanh chóng bỏ chạy, ướt hoạt hoạt ái muội không thôi, khuôn mặt nhỏ của Lạc Ương Ương chợt đỏ lên, lửa nóng nhiệt diễm giống như đào hoa.“Ừ, quả nhiên phần bánh kem này của em ăn tương đối ngon.” Phong Thánh buông Lạc Ương Ương ra, mắt cũng không nháy nhìn ánh mắt của cô, lại càng thiêu đốt người.Lạc Ương Ương chợt ngước mắt một chút trừng Phong Thánh, đây rõ ràng là cùng phần bánh kem!Có thể một nửa bánh kem này ăn ngon, một nửa kia không ngon sao?Phong Thánh chính là một tên khốn kiếp!Lạc Ương Ương bị đùa giỡn, thở phì phì xoay người một cái, xoay lưng về phía Phong Thánh không để ý tới anh, ăn từng ngụm từng ngụm bánh kem.Trêu đùa cô chơi rất vui sao?Vương bát đản!Đại vương bát đản!“……” Nhìn Lạc Ương Ương dùng cái ót đối diện anh, thái dương Phong Thánh rơi xuống mấy đường hắc tuyến.Anh đây là bị ghét bỏ?Vật nhỏ đang tr*n tr** ghét bỏ anh?“Em nói……” Phong Thánh lại đi tới gần, cằm lót ở trên vai nhỏ của Lạc Ương Ương.“Tôi không nói!” Lạc Ương Ương không đợi Phong Thánh nói xong, liền đoạt lời trả lời.Phong Thánh nhìn cũng không liếc mắt nhìn anh một cái, Lạc Ương Ương chỉ liên tiếp nhanh chóng ăn bánh kem, anh cường ngạnh nuốt xuống nửa câu sau.“Không hiểu tình thú.” Cuối cùng, Phong Thánh nhìn Lạc Ương Ương không nghĩ để ý đến anh, đứng dậy một cái trực tiếp đi trở về bàn làm việc.“……” Lạc Ương Ương ăn một ngụm bánh kem cuối cùng, mở to mắt to vô tội, khó hiểu nhìn Phong Thánh giận dỗi rời đi.

Chương 346: Không hiểu tình thú