1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…
Chương 350: Lạc Ương Ương lại lừa anh!
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: May“……” Phao Phao bị chỉ đến sửng sốt vài giây, khi tầm mắt Phong Hành dò hỏi qua, rơi vào đường cùng anh chỉ đành cười gượng nói, “Chị dâu họ của tôi sắp sinh, sắp sinh.”Anh sẽ bị Lạc Ương Ương hại chết.Đừng nói chị dâu họ, anh đến anh họ cũng không có!Còn mang thai, sao không bay lên trời luôn đi.“……” Ánh mắt nhìn kỹ của Phong Hành, nhìn ở trên mặtLạc Ương Ương và Phao Phao vài lần.Mới vừa mang thai liền sắp sinh?Lạc Ương Ương và Phao Phao rõ ràng đang cười, nhưng tươi cười của hai người bọn họ, đều không quá tự nhiên.Phong Hành nhìn thêm vài lần, ngược lại cũng không truy hỏi nữa, chỉ nhìn Lạc Ương Ương nói: “Đi, anh chở em trở về.”“Không cần!” Lạc Ương Ương cự tuyệt đến quá nhanh, đến Phao Phao cũng kinh ngạc ghé mắt.“Ha hả……” Lạc Ương Ương xấu hổ cười gượng một tiếng, nhìn Phong Hành giải thích nói, “Phao Phao nói, anh ấy sẽ chở tôi trở về.”Mắt đào hoa của Phong Hành lập tức nhìn về phía Phao Phao.“……” Phao Phao vốn dĩ đang cười gượng, cười gượng nơi khóe miệng trực tiếp liền cứng đờ.Anh nói qua muốn chở Lạc Ương Ương trở về khi nào?Đồ phá hoại!Lạc Ương Ương lại lừa anh!“Anh muốn chở cô ấy trở về?” Ánh mắt bất thiện của Phong Hành nhìn Phao Phao.Cả buổi chiều, chuyên viên trang điểm này của Lạc Ương Ương, không biết nhìn anh bao nhiêu lần.** tự do, anh không kỳ thị đồng tính luyến ái, nhưng anh nhưng không thích đàn ông.Còn nữa, anh lãng phí nhiều thời gian ở chỗ này đợi cả buổi trưa như vậy, chính là vì thuận lợi mang Lạc Ương Ương đi.Tên đàn ông bác gái này, nếu dám nửa đường xông ra phá hư chuyện tốt của anh, đừng trách anh không khách khí.
Editor: May
“……” Phao Phao bị chỉ đến sửng sốt vài giây, khi tầm mắt Phong Hành dò hỏi qua, rơi vào đường cùng anh chỉ đành cười gượng nói, “Chị dâu họ của tôi sắp sinh, sắp sinh.”
Anh sẽ bị Lạc Ương Ương hại chết.
Đừng nói chị dâu họ, anh đến anh họ cũng không có!
Còn mang thai, sao không bay lên trời luôn đi.
“……” Ánh mắt nhìn kỹ của Phong Hành, nhìn ở trên mặtLạc Ương Ương và Phao Phao vài lần.
Mới vừa mang thai liền sắp sinh?
Lạc Ương Ương và Phao Phao rõ ràng đang cười, nhưng tươi cười của hai người bọn họ, đều không quá tự nhiên.
Phong Hành nhìn thêm vài lần, ngược lại cũng không truy hỏi nữa, chỉ nhìn Lạc Ương Ương nói: “Đi, anh chở em trở về.”
“Không cần!” Lạc Ương Ương cự tuyệt đến quá nhanh, đến Phao Phao cũng kinh ngạc ghé mắt.
“Ha hả……” Lạc Ương Ương xấu hổ cười gượng một tiếng, nhìn Phong Hành giải thích nói, “Phao Phao nói, anh ấy sẽ chở tôi trở về.”
Mắt đào hoa của Phong Hành lập tức nhìn về phía Phao Phao.
“……” Phao Phao vốn dĩ đang cười gượng, cười gượng nơi khóe miệng trực tiếp liền cứng đờ.
Anh nói qua muốn chở Lạc Ương Ương trở về khi nào?
Đồ phá hoại!
Lạc Ương Ương lại lừa anh!
“Anh muốn chở cô ấy trở về?” Ánh mắt bất thiện của Phong Hành nhìn Phao Phao.
Cả buổi chiều, chuyên viên trang điểm này của Lạc Ương Ương, không biết nhìn anh bao nhiêu lần.
** tự do, anh không kỳ thị đồng tính luyến ái, nhưng anh nhưng không thích đàn ông.
Còn nữa, anh lãng phí nhiều thời gian ở chỗ này đợi cả buổi trưa như vậy, chính là vì thuận lợi mang Lạc Ương Ương đi.
Tên đàn ông bác gái này, nếu dám nửa đường xông ra phá hư chuyện tốt của anh, đừng trách anh không khách khí.
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: May“……” Phao Phao bị chỉ đến sửng sốt vài giây, khi tầm mắt Phong Hành dò hỏi qua, rơi vào đường cùng anh chỉ đành cười gượng nói, “Chị dâu họ của tôi sắp sinh, sắp sinh.”Anh sẽ bị Lạc Ương Ương hại chết.Đừng nói chị dâu họ, anh đến anh họ cũng không có!Còn mang thai, sao không bay lên trời luôn đi.“……” Ánh mắt nhìn kỹ của Phong Hành, nhìn ở trên mặtLạc Ương Ương và Phao Phao vài lần.Mới vừa mang thai liền sắp sinh?Lạc Ương Ương và Phao Phao rõ ràng đang cười, nhưng tươi cười của hai người bọn họ, đều không quá tự nhiên.Phong Hành nhìn thêm vài lần, ngược lại cũng không truy hỏi nữa, chỉ nhìn Lạc Ương Ương nói: “Đi, anh chở em trở về.”“Không cần!” Lạc Ương Ương cự tuyệt đến quá nhanh, đến Phao Phao cũng kinh ngạc ghé mắt.“Ha hả……” Lạc Ương Ương xấu hổ cười gượng một tiếng, nhìn Phong Hành giải thích nói, “Phao Phao nói, anh ấy sẽ chở tôi trở về.”Mắt đào hoa của Phong Hành lập tức nhìn về phía Phao Phao.“……” Phao Phao vốn dĩ đang cười gượng, cười gượng nơi khóe miệng trực tiếp liền cứng đờ.Anh nói qua muốn chở Lạc Ương Ương trở về khi nào?Đồ phá hoại!Lạc Ương Ương lại lừa anh!“Anh muốn chở cô ấy trở về?” Ánh mắt bất thiện của Phong Hành nhìn Phao Phao.Cả buổi chiều, chuyên viên trang điểm này của Lạc Ương Ương, không biết nhìn anh bao nhiêu lần.** tự do, anh không kỳ thị đồng tính luyến ái, nhưng anh nhưng không thích đàn ông.Còn nữa, anh lãng phí nhiều thời gian ở chỗ này đợi cả buổi trưa như vậy, chính là vì thuận lợi mang Lạc Ương Ương đi.Tên đàn ông bác gái này, nếu dám nửa đường xông ra phá hư chuyện tốt của anh, đừng trách anh không khách khí.