1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…
Chương 356: Tim đập rộn lên
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: May“Anh, anh ba? Sao anh lại ở chỗ này?” Mắt to của Lạc Ương Ương hơi mở to, ngoại trừ kinh ngạc, cô còn có một tia co quắp.Phong Ngật không giống như là bộ dáng đi ngang qua, anh thẳng tắp đứng ở ven đường cũng không động một chút, như là đang đợi người.Không có khả năng là đang đợi cô nha?“Kế tiếp em muốn làm gì?” Phong Ngật cười ôn nhuận, đi về phía Lạc Ương Ương.“Về nhà.” Lạc Ương Ương theo bản năng trả lời, tiếp theo nghĩ tới cái gì đó, lại lập tức sửa lời nói, “Về trường học.”Một ánh chiều tà hoàng hôn cuối cùng, ánh sáng mờ nhạt chiếu xạ qua từ phía sau Phong Ngật, Lạc Ương Ương cứ như vậy nhìn anh.Anh càng đi càng gần, giống như muốn vào đến trong lòng cô.Phong Ngật nhìn cô chăm chú, khóe miệng mang theo cười nhạt ôn nhuận, nhịp tim Lạc Ương Ương liền không khống chế được gia tốc nhảy lên.Phong Ngật đi đến trước mặt Lạc Ương Ương liền dừng lại: “Còn chưa ăn cơm chiều đi?”“Chưa.” Lạc Ương Ương nhẹ nhàng lắc đầu.Cô mua bánh kem nhỏ, đang chuẩn bị làm cơm tối để ăn.“Vậy đi thôi.” Phong Ngật nói xong liền bắt lấy cổ tay Lạc Ương Ương.Lạc Ương Ương yên lặng đi theo Phong Ngật, theo phản xạ hỏi: “Đi đâu?”“Ăn cơm.” Phong Ngật đáp lại một nụ cười ôn nhuận.Cổ tay Lạc Ương Ương bị nắm, hai người vai sóng vai đi về phía trước.Trong ánh mắt ôn nhuận như ngọc của Phong Ngật hình như có đầy sao cuồn cuộn, Lạc Ương Ương chỉ nhìn thoáng qua, cũng không dám nhìn nhiều cuống quít dời mắt đi.Bị nhẹ nhàng cầm cổ tay, cô có thể cảm giác được nhiệt độ cơ thể truyền tới từ lòng bàn tay của Phong Ngật.Nhiệt độ cơ thể âm áp xuyên thấu làn da cô đâm vào mạch máu, theo máu chảy toàn thân lưu chuyển một lần, cuối cùng khi vọt vào trái tim, giống như mang theo cực nóng có thể bỏng rát cô.Mắt to sáng ngời của Lạc Ương Ương lóe lại lóe, chỉ cảm thấy cổ họng có chút khô khốc nuốt vài ngụm nước miếng.Làm sao bây giờ, cô không khống chế được nhịp tim của mình.
Editor: May
“Anh, anh ba? Sao anh lại ở chỗ này?” Mắt to của Lạc Ương Ương hơi mở to, ngoại trừ kinh ngạc, cô còn có một tia co quắp.
Phong Ngật không giống như là bộ dáng đi ngang qua, anh thẳng tắp đứng ở ven đường cũng không động một chút, như là đang đợi người.
Không có khả năng là đang đợi cô nha?
“Kế tiếp em muốn làm gì?” Phong Ngật cười ôn nhuận, đi về phía Lạc Ương Ương.
“Về nhà.” Lạc Ương Ương theo bản năng trả lời, tiếp theo nghĩ tới cái gì đó, lại lập tức sửa lời nói, “Về trường học.”
Một ánh chiều tà hoàng hôn cuối cùng, ánh sáng mờ nhạt chiếu xạ qua từ phía sau Phong Ngật, Lạc Ương Ương cứ như vậy nhìn anh.
Anh càng đi càng gần, giống như muốn vào đến trong lòng cô.
Phong Ngật nhìn cô chăm chú, khóe miệng mang theo cười nhạt ôn nhuận, nhịp tim Lạc Ương Ương liền không khống chế được gia tốc nhảy lên.
Phong Ngật đi đến trước mặt Lạc Ương Ương liền dừng lại: “Còn chưa ăn cơm chiều đi?”
“Chưa.” Lạc Ương Ương nhẹ nhàng lắc đầu.
Cô mua bánh kem nhỏ, đang chuẩn bị làm cơm tối để ăn.
“Vậy đi thôi.” Phong Ngật nói xong liền bắt lấy cổ tay Lạc Ương Ương.
Lạc Ương Ương yên lặng đi theo Phong Ngật, theo phản xạ hỏi: “Đi đâu?”
“Ăn cơm.” Phong Ngật đáp lại một nụ cười ôn nhuận.
Cổ tay Lạc Ương Ương bị nắm, hai người vai sóng vai đi về phía trước.
Trong ánh mắt ôn nhuận như ngọc của Phong Ngật hình như có đầy sao cuồn cuộn, Lạc Ương Ương chỉ nhìn thoáng qua, cũng không dám nhìn nhiều cuống quít dời mắt đi.
Bị nhẹ nhàng cầm cổ tay, cô có thể cảm giác được nhiệt độ cơ thể truyền tới từ lòng bàn tay của Phong Ngật.
Nhiệt độ cơ thể âm áp xuyên thấu làn da cô đâm vào mạch máu, theo máu chảy toàn thân lưu chuyển một lần, cuối cùng khi vọt vào trái tim, giống như mang theo cực nóng có thể bỏng rát cô.
Mắt to sáng ngời của Lạc Ương Ương lóe lại lóe, chỉ cảm thấy cổ họng có chút khô khốc nuốt vài ngụm nước miếng.
Làm sao bây giờ, cô không khống chế được nhịp tim của mình.
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: May“Anh, anh ba? Sao anh lại ở chỗ này?” Mắt to của Lạc Ương Ương hơi mở to, ngoại trừ kinh ngạc, cô còn có một tia co quắp.Phong Ngật không giống như là bộ dáng đi ngang qua, anh thẳng tắp đứng ở ven đường cũng không động một chút, như là đang đợi người.Không có khả năng là đang đợi cô nha?“Kế tiếp em muốn làm gì?” Phong Ngật cười ôn nhuận, đi về phía Lạc Ương Ương.“Về nhà.” Lạc Ương Ương theo bản năng trả lời, tiếp theo nghĩ tới cái gì đó, lại lập tức sửa lời nói, “Về trường học.”Một ánh chiều tà hoàng hôn cuối cùng, ánh sáng mờ nhạt chiếu xạ qua từ phía sau Phong Ngật, Lạc Ương Ương cứ như vậy nhìn anh.Anh càng đi càng gần, giống như muốn vào đến trong lòng cô.Phong Ngật nhìn cô chăm chú, khóe miệng mang theo cười nhạt ôn nhuận, nhịp tim Lạc Ương Ương liền không khống chế được gia tốc nhảy lên.Phong Ngật đi đến trước mặt Lạc Ương Ương liền dừng lại: “Còn chưa ăn cơm chiều đi?”“Chưa.” Lạc Ương Ương nhẹ nhàng lắc đầu.Cô mua bánh kem nhỏ, đang chuẩn bị làm cơm tối để ăn.“Vậy đi thôi.” Phong Ngật nói xong liền bắt lấy cổ tay Lạc Ương Ương.Lạc Ương Ương yên lặng đi theo Phong Ngật, theo phản xạ hỏi: “Đi đâu?”“Ăn cơm.” Phong Ngật đáp lại một nụ cười ôn nhuận.Cổ tay Lạc Ương Ương bị nắm, hai người vai sóng vai đi về phía trước.Trong ánh mắt ôn nhuận như ngọc của Phong Ngật hình như có đầy sao cuồn cuộn, Lạc Ương Ương chỉ nhìn thoáng qua, cũng không dám nhìn nhiều cuống quít dời mắt đi.Bị nhẹ nhàng cầm cổ tay, cô có thể cảm giác được nhiệt độ cơ thể truyền tới từ lòng bàn tay của Phong Ngật.Nhiệt độ cơ thể âm áp xuyên thấu làn da cô đâm vào mạch máu, theo máu chảy toàn thân lưu chuyển một lần, cuối cùng khi vọt vào trái tim, giống như mang theo cực nóng có thể bỏng rát cô.Mắt to sáng ngời của Lạc Ương Ương lóe lại lóe, chỉ cảm thấy cổ họng có chút khô khốc nuốt vài ngụm nước miếng.Làm sao bây giờ, cô không khống chế được nhịp tim của mình.