1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…
Chương 359: Càng tô càng đen
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayPhong Ngật cảm thấy tươi cười của Lạc Ương Ương có chút cứng đờ, nhưng cũng không nghĩ nhiều, mang theo cô đi ăn cơm.Trên bàn cơm.Lạc Ương Ương cúi đầu ăn kem của cô, lần đầu tiên cô và Phong Ngật đơn độc ăn cơm, khẩn trương không dám ngẩng đầu nhìn anh.Phong Ngật cứ như vậy nhìn Lạc Ương Ương ăn kem.Sau đó, anh liền phát hiện một chuyện đặc biệt khôi hài.Lạc Ương Ương mãi cho đến ăn xong kem, cũng không có ngẩng đầu liếc mắt nhìn anh một cái.“Kem có ăn ngon như vậy không?” Phong Ngật có chút buồn cười nhìn Lạc Ương Ương nói.Anh giống như anh hai, từ nhỏ với đồ ngọt cũng không có hứng thú gì, vẫn luôn cảm thấy quá ngán.“Ăn ngon.” Sau khi ăn kem xong còn cái ly không, đặt lên bàn bên cạnh, Lạc Ương Ương khẳng định gật đầu.Cô còn muốn ăn bánh kem nhỏ đặt ở một bên, nhưng sau khi nhìn chằm chằm trong chốc lát, cô liền đánh mất ý niệm này.Ăn bánh kem liền ăn không ngon.Vẫn là chờ sau khi đồ ăn bưng lên bàn, cùng Phong Ngật cùng nhau ăn cơm thì tốt hơn.“Anh nhìn thấy em xuống từ xe của Phong Hành, sao em lại ở cùng anh ta?” Phong Ngật đột nhiên chuyển câu chuyện.Lạc Ương Ương hơi hé mí mắt, rốt cuộc tầm mắt cô dám rơi xuống trên khuôn mặt tuấn tú ôn nhuận kia của Phong Ngật.Phong Ngật thấy được cô xuống từ xe của Phong Hành?Thiệt hay giả?“Anh ta…… em ở vùng ngoại thành đóng phim, anh ta đi thăm đoàn, sau đó liền chở em trở về.” Lạc Ương Ương nói lắp một chút, báo đúng sự thật nói.Cô lại không có làm chuyện gì thực có lỗi với Phong Thánh, nếu tìm lấy cớ che dấu, ngược lại càng tô càng đen.Tuy rằng cô cảm thấy, Phong Ngật hẳn là sẽ không nói chuyện này với Phong Thánh, nhưng vẫn là nói đúng sự thật thì tốt hơn, bằng không có vẻ chính mình chột dạ.
Editor: May
Phong Ngật cảm thấy tươi cười của Lạc Ương Ương có chút cứng đờ, nhưng cũng không nghĩ nhiều, mang theo cô đi ăn cơm.
Trên bàn cơm.
Lạc Ương Ương cúi đầu ăn kem của cô, lần đầu tiên cô và Phong Ngật đơn độc ăn cơm, khẩn trương không dám ngẩng đầu nhìn anh.
Phong Ngật cứ như vậy nhìn Lạc Ương Ương ăn kem.
Sau đó, anh liền phát hiện một chuyện đặc biệt khôi hài.
Lạc Ương Ương mãi cho đến ăn xong kem, cũng không có ngẩng đầu liếc mắt nhìn anh một cái.
“Kem có ăn ngon như vậy không?” Phong Ngật có chút buồn cười nhìn Lạc Ương Ương nói.
Anh giống như anh hai, từ nhỏ với đồ ngọt cũng không có hứng thú gì, vẫn luôn cảm thấy quá ngán.
“Ăn ngon.” Sau khi ăn kem xong còn cái ly không, đặt lên bàn bên cạnh, Lạc Ương Ương khẳng định gật đầu.
Cô còn muốn ăn bánh kem nhỏ đặt ở một bên, nhưng sau khi nhìn chằm chằm trong chốc lát, cô liền đánh mất ý niệm này.
Ăn bánh kem liền ăn không ngon.
Vẫn là chờ sau khi đồ ăn bưng lên bàn, cùng Phong Ngật cùng nhau ăn cơm thì tốt hơn.
“Anh nhìn thấy em xuống từ xe của Phong Hành, sao em lại ở cùng anh ta?” Phong Ngật đột nhiên chuyển câu chuyện.
Lạc Ương Ương hơi hé mí mắt, rốt cuộc tầm mắt cô dám rơi xuống trên khuôn mặt tuấn tú ôn nhuận kia của Phong Ngật.
Phong Ngật thấy được cô xuống từ xe của Phong Hành?
Thiệt hay giả?
“Anh ta…… em ở vùng ngoại thành đóng phim, anh ta đi thăm đoàn, sau đó liền chở em trở về.” Lạc Ương Ương nói lắp một chút, báo đúng sự thật nói.
Cô lại không có làm chuyện gì thực có lỗi với Phong Thánh, nếu tìm lấy cớ che dấu, ngược lại càng tô càng đen.
Tuy rằng cô cảm thấy, Phong Ngật hẳn là sẽ không nói chuyện này với Phong Thánh, nhưng vẫn là nói đúng sự thật thì tốt hơn, bằng không có vẻ chính mình chột dạ.
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayPhong Ngật cảm thấy tươi cười của Lạc Ương Ương có chút cứng đờ, nhưng cũng không nghĩ nhiều, mang theo cô đi ăn cơm.Trên bàn cơm.Lạc Ương Ương cúi đầu ăn kem của cô, lần đầu tiên cô và Phong Ngật đơn độc ăn cơm, khẩn trương không dám ngẩng đầu nhìn anh.Phong Ngật cứ như vậy nhìn Lạc Ương Ương ăn kem.Sau đó, anh liền phát hiện một chuyện đặc biệt khôi hài.Lạc Ương Ương mãi cho đến ăn xong kem, cũng không có ngẩng đầu liếc mắt nhìn anh một cái.“Kem có ăn ngon như vậy không?” Phong Ngật có chút buồn cười nhìn Lạc Ương Ương nói.Anh giống như anh hai, từ nhỏ với đồ ngọt cũng không có hứng thú gì, vẫn luôn cảm thấy quá ngán.“Ăn ngon.” Sau khi ăn kem xong còn cái ly không, đặt lên bàn bên cạnh, Lạc Ương Ương khẳng định gật đầu.Cô còn muốn ăn bánh kem nhỏ đặt ở một bên, nhưng sau khi nhìn chằm chằm trong chốc lát, cô liền đánh mất ý niệm này.Ăn bánh kem liền ăn không ngon.Vẫn là chờ sau khi đồ ăn bưng lên bàn, cùng Phong Ngật cùng nhau ăn cơm thì tốt hơn.“Anh nhìn thấy em xuống từ xe của Phong Hành, sao em lại ở cùng anh ta?” Phong Ngật đột nhiên chuyển câu chuyện.Lạc Ương Ương hơi hé mí mắt, rốt cuộc tầm mắt cô dám rơi xuống trên khuôn mặt tuấn tú ôn nhuận kia của Phong Ngật.Phong Ngật thấy được cô xuống từ xe của Phong Hành?Thiệt hay giả?“Anh ta…… em ở vùng ngoại thành đóng phim, anh ta đi thăm đoàn, sau đó liền chở em trở về.” Lạc Ương Ương nói lắp một chút, báo đúng sự thật nói.Cô lại không có làm chuyện gì thực có lỗi với Phong Thánh, nếu tìm lấy cớ che dấu, ngược lại càng tô càng đen.Tuy rằng cô cảm thấy, Phong Ngật hẳn là sẽ không nói chuyện này với Phong Thánh, nhưng vẫn là nói đúng sự thật thì tốt hơn, bằng không có vẻ chính mình chột dạ.