1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…
Chương 374: Đi gặp Phong Thánh
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayTheo Vưu Vưu quay đầu lại, Thuần Vu Thừa rơi vào một đôi mắt đen ngây thơ thấu triệt, lập tức như bị điện giật, cũng sửng sốt trong chớp mắt.“Vừa rồi cô nói Ương Ương bị bắt cóc? Là Lạc Ương Ương?” Thuần Vu Thừa liếc mắt đánh giá Vưu Vưu trên dưới một cái, dẫn đầu mở miệng dò hỏi.“Ừ ừ! Ương Ương bị bắt cóc, anh có thể mang tôi đi gặp Phong Thánh không?” Vưu Vưu liền như bắt được một cọng rơm cứu mạng cuối cùng, vài bước tiến lên liền bắt lấy cánh tay Thuần Vu Thừa.Thuần Vu Thừa nhìn Vưu Vưu chỉ cao tới trước ngực anh, đỉnh mày hơi nhướng: “Có thể.”Vưu Vưu quay tròn đôi mắt trừng lớn, không dám tin tưởng nhìn Thuần Vu Thừa.Anh nói là sự thật?“Đi thôi.” Bàn tay to của Thuần Vu Thừa để l*n đ*nh đầu Vưu Vưu, xoay đầu cô về một phương hướng, đôi tay chợt cắm đi phía trước.“……” Vưu Vưu nhìn Thuần Vu Thừa đi thẳng về phía thang máy, cũng không có lập tức theo sau.Cô lại nhìn nhìn tiểu thư lễ tân, thấy đối phương cũng không có ý tứ ngăn cản cô, cô liền nhanh như chớp cất bước liền chạy, rất sợ giây tiếp theo liền sẽ bị tiểu thư lễ tân ngăn lại.Thuần Vu Thừa có thể cảm giác được phía sau thổi tới một trận gió, sau đó cánh tay bị dùng sức túm lấy.“Nhanh lên!” Vưu Vưu với tư thế gió lốc cuồng quét, sấm rền gió cuốn túm Thuần Vu Thừa vào thang máy.Theo cửa thang máy đóng lại, Vưu Vưu lén thở dài nhẹ nhõm một hơi, ai ngờ Thuần Vu Thừa lại nhìn cô, nghiền ngẫm nói: “Cô có biết hay không? Thang máy bình thường không đến được văn phòng của Phong Thánh.”“Anh nói cái gì?” Vưu Vưu vừa nghe liền ngốc.Thang máy bình thường không đến được văn phòng tổng giám đốc?Cô theo bản năng nhìn quanh thang máy, bốn phía thang máy đều là gương, lấp lánh tỏa sáng không nhiễm một hạt bụi, một chút cũng không giống thang máy bình thường được không.Thuần Vu Thừa nhìn Vưu Vưu ngốc đầu ngốc não, bị chọc cười nhẹ giọng cười, thừa dịp cửa thang máy mới vừa đóng lại còn chưa kịp bay lên, anh nhanh chóng ấn xuống nút mở cửa.“Cùng tôi đến bên này.” Theo cửa thang máy mở ra một lần nữa, Thuần Vu Thừa xách theo cánh tay Vưu Vưu, trực tiếp kéo cô ra thang máy.
Editor: May
Theo Vưu Vưu quay đầu lại, Thuần Vu Thừa rơi vào một đôi mắt đen ngây thơ thấu triệt, lập tức như bị điện giật, cũng sửng sốt trong chớp mắt.
“Vừa rồi cô nói Ương Ương bị bắt cóc? Là Lạc Ương Ương?” Thuần Vu Thừa liếc mắt đánh giá Vưu Vưu trên dưới một cái, dẫn đầu mở miệng dò hỏi.
“Ừ ừ! Ương Ương bị bắt cóc, anh có thể mang tôi đi gặp Phong Thánh không?” Vưu Vưu liền như bắt được một cọng rơm cứu mạng cuối cùng, vài bước tiến lên liền bắt lấy cánh tay Thuần Vu Thừa.
Thuần Vu Thừa nhìn Vưu Vưu chỉ cao tới trước ngực anh, đỉnh mày hơi nhướng: “Có thể.”
Vưu Vưu quay tròn đôi mắt trừng lớn, không dám tin tưởng nhìn Thuần Vu Thừa.
Anh nói là sự thật?
“Đi thôi.” Bàn tay to của Thuần Vu Thừa để l*n đ*nh đầu Vưu Vưu, xoay đầu cô về một phương hướng, đôi tay chợt cắm đi phía trước.
“……” Vưu Vưu nhìn Thuần Vu Thừa đi thẳng về phía thang máy, cũng không có lập tức theo sau.
Cô lại nhìn nhìn tiểu thư lễ tân, thấy đối phương cũng không có ý tứ ngăn cản cô, cô liền nhanh như chớp cất bước liền chạy, rất sợ giây tiếp theo liền sẽ bị tiểu thư lễ tân ngăn lại.
Thuần Vu Thừa có thể cảm giác được phía sau thổi tới một trận gió, sau đó cánh tay bị dùng sức túm lấy.
“Nhanh lên!” Vưu Vưu với tư thế gió lốc cuồng quét, sấm rền gió cuốn túm Thuần Vu Thừa vào thang máy.
Theo cửa thang máy đóng lại, Vưu Vưu lén thở dài nhẹ nhõm một hơi, ai ngờ Thuần Vu Thừa lại nhìn cô, nghiền ngẫm nói: “Cô có biết hay không? Thang máy bình thường không đến được văn phòng của Phong Thánh.”
“Anh nói cái gì?” Vưu Vưu vừa nghe liền ngốc.
Thang máy bình thường không đến được văn phòng tổng giám đốc?
Cô theo bản năng nhìn quanh thang máy, bốn phía thang máy đều là gương, lấp lánh tỏa sáng không nhiễm một hạt bụi, một chút cũng không giống thang máy bình thường được không.
Thuần Vu Thừa nhìn Vưu Vưu ngốc đầu ngốc não, bị chọc cười nhẹ giọng cười, thừa dịp cửa thang máy mới vừa đóng lại còn chưa kịp bay lên, anh nhanh chóng ấn xuống nút mở cửa.
“Cùng tôi đến bên này.” Theo cửa thang máy mở ra một lần nữa, Thuần Vu Thừa xách theo cánh tay Vưu Vưu, trực tiếp kéo cô ra thang máy.
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayTheo Vưu Vưu quay đầu lại, Thuần Vu Thừa rơi vào một đôi mắt đen ngây thơ thấu triệt, lập tức như bị điện giật, cũng sửng sốt trong chớp mắt.“Vừa rồi cô nói Ương Ương bị bắt cóc? Là Lạc Ương Ương?” Thuần Vu Thừa liếc mắt đánh giá Vưu Vưu trên dưới một cái, dẫn đầu mở miệng dò hỏi.“Ừ ừ! Ương Ương bị bắt cóc, anh có thể mang tôi đi gặp Phong Thánh không?” Vưu Vưu liền như bắt được một cọng rơm cứu mạng cuối cùng, vài bước tiến lên liền bắt lấy cánh tay Thuần Vu Thừa.Thuần Vu Thừa nhìn Vưu Vưu chỉ cao tới trước ngực anh, đỉnh mày hơi nhướng: “Có thể.”Vưu Vưu quay tròn đôi mắt trừng lớn, không dám tin tưởng nhìn Thuần Vu Thừa.Anh nói là sự thật?“Đi thôi.” Bàn tay to của Thuần Vu Thừa để l*n đ*nh đầu Vưu Vưu, xoay đầu cô về một phương hướng, đôi tay chợt cắm đi phía trước.“……” Vưu Vưu nhìn Thuần Vu Thừa đi thẳng về phía thang máy, cũng không có lập tức theo sau.Cô lại nhìn nhìn tiểu thư lễ tân, thấy đối phương cũng không có ý tứ ngăn cản cô, cô liền nhanh như chớp cất bước liền chạy, rất sợ giây tiếp theo liền sẽ bị tiểu thư lễ tân ngăn lại.Thuần Vu Thừa có thể cảm giác được phía sau thổi tới một trận gió, sau đó cánh tay bị dùng sức túm lấy.“Nhanh lên!” Vưu Vưu với tư thế gió lốc cuồng quét, sấm rền gió cuốn túm Thuần Vu Thừa vào thang máy.Theo cửa thang máy đóng lại, Vưu Vưu lén thở dài nhẹ nhõm một hơi, ai ngờ Thuần Vu Thừa lại nhìn cô, nghiền ngẫm nói: “Cô có biết hay không? Thang máy bình thường không đến được văn phòng của Phong Thánh.”“Anh nói cái gì?” Vưu Vưu vừa nghe liền ngốc.Thang máy bình thường không đến được văn phòng tổng giám đốc?Cô theo bản năng nhìn quanh thang máy, bốn phía thang máy đều là gương, lấp lánh tỏa sáng không nhiễm một hạt bụi, một chút cũng không giống thang máy bình thường được không.Thuần Vu Thừa nhìn Vưu Vưu ngốc đầu ngốc não, bị chọc cười nhẹ giọng cười, thừa dịp cửa thang máy mới vừa đóng lại còn chưa kịp bay lên, anh nhanh chóng ấn xuống nút mở cửa.“Cùng tôi đến bên này.” Theo cửa thang máy mở ra một lần nữa, Thuần Vu Thừa xách theo cánh tay Vưu Vưu, trực tiếp kéo cô ra thang máy.