1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…
Chương 395: Xe quân đội
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayĐây mới là nguyên nhân hắn ta chân chính sợ hãi.Nếu cùng là người xã hội đen, bối cảnh đen hơn nữa, đó cũng là có thể đánh giá một phen, ai cao ai thấp còn nói chưa chắc.Nhưng nếu chọc phải người có bối cảnh quân đội, đối đầu với người của quốc gia, không nói đến bọn họ không có chút phần thắng, còn rõ ràng là hành vi tìm chết.“Xe quân đội?”Trong lúc nhất thời, đám đàn ông vây quanh ở trước giường nhỏ áp chế Lạc Ương Ương, cũng đều sinh ra nghi hoặc, anh nhìn tôi tôi nhìn anh nhìn về phía đối phương.Trong ánh mắt của bọn họ, đều có một chút thần sắc sợ hãi không muốn đụng vào quân đội.“Phóng cái chó má gì!” Giang Hải Phong rõ ràng cảm giác được sĩ khí chung quanh hạ xuống không ít, anh ta lạnh lùng sắc bén quát.“Mày mẹ nó có đầu óc hay không? Quân đội có thể tới quản việc nhỏ lông gà vỏ tỏi này không? Ai có bản lĩnh có thể điều động được quân đội?”Nghe được hai chữ quân đội này, tuy rằng trong lòng Giang Hải Phong cũng hỏng mất vài giây, nhưng vẫn là gào thét trong cơn giận dữ.Giang Hải Phong nghe được bên ngoài nhà xưởng truyền đến tiếng xe, hắn ra nhấc chân liền đi ra ngoài.Đi mấy bước thấy mà đám đàn ông còn chưa đuổi kịp, hắn lại cả giận nói, “Còn ngốc lăng cái gì? Đều đi ra ngoài nhìn xem với tao!”Ở dưới lạnh giọng tức sùi bọt mép của Giang Hải Phong, đám đàn ông dáng người cường tráng, sôi nổi ưỡn ngực, hùng hổ đi theo hắn đi ra phòng nhỏ, chuẩn bị xuống lầu.Giang Hải Phong cũng không có dẫn đầu đi tuốt đàng trước, một đám đàn ông coi như cường đại tổ ong khí thế ở phía trước mở đường cho hắn ta.Đám đàn ông đi ở trên cầu thang rỉ sét loang lổ, mới vừa xuống đến một nửa, cửa sắt lớn nhà xưởng đã bị người bỗng nhiên đá văng.Trong tiếng sắt lớn ‘ kẽo kẹt kẽo kẹt ’ bị đá văng đẩy ra, luồng ánh nắng chiếu xạ tiến vào từ bên ngoài, chiếu sáng toàn bộ bên trong nhà xưởng hoang phế.“Các người là ai?” Giang Hải Phong phóng mắt quét tới, tất cả dưới lầu đều là mấy người đàn ông mặc âu phục đen, mà hắn lại không nhận ra ai.Người tới không phải thân mang quân trang trong dự đoán, hắn ngược lại lén thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Editor: May
Đây mới là nguyên nhân hắn ta chân chính sợ hãi.
Nếu cùng là người xã hội đen, bối cảnh đen hơn nữa, đó cũng là có thể đánh giá một phen, ai cao ai thấp còn nói chưa chắc.
Nhưng nếu chọc phải người có bối cảnh quân đội, đối đầu với người của quốc gia, không nói đến bọn họ không có chút phần thắng, còn rõ ràng là hành vi tìm chết.
“Xe quân đội?”
Trong lúc nhất thời, đám đàn ông vây quanh ở trước giường nhỏ áp chế Lạc Ương Ương, cũng đều sinh ra nghi hoặc, anh nhìn tôi tôi nhìn anh nhìn về phía đối phương.
Trong ánh mắt của bọn họ, đều có một chút thần sắc sợ hãi không muốn đụng vào quân đội.
“Phóng cái chó má gì!” Giang Hải Phong rõ ràng cảm giác được sĩ khí chung quanh hạ xuống không ít, anh ta lạnh lùng sắc bén quát.
“Mày mẹ nó có đầu óc hay không? Quân đội có thể tới quản việc nhỏ lông gà vỏ tỏi này không? Ai có bản lĩnh có thể điều động được quân đội?”
Nghe được hai chữ quân đội này, tuy rằng trong lòng Giang Hải Phong cũng hỏng mất vài giây, nhưng vẫn là gào thét trong cơn giận dữ.
Giang Hải Phong nghe được bên ngoài nhà xưởng truyền đến tiếng xe, hắn ra nhấc chân liền đi ra ngoài.
Đi mấy bước thấy mà đám đàn ông còn chưa đuổi kịp, hắn lại cả giận nói, “Còn ngốc lăng cái gì? Đều đi ra ngoài nhìn xem với tao!”
Ở dưới lạnh giọng tức sùi bọt mép của Giang Hải Phong, đám đàn ông dáng người cường tráng, sôi nổi ưỡn ngực, hùng hổ đi theo hắn đi ra phòng nhỏ, chuẩn bị xuống lầu.
Giang Hải Phong cũng không có dẫn đầu đi tuốt đàng trước, một đám đàn ông coi như cường đại tổ ong khí thế ở phía trước mở đường cho hắn ta.
Đám đàn ông đi ở trên cầu thang rỉ sét loang lổ, mới vừa xuống đến một nửa, cửa sắt lớn nhà xưởng đã bị người bỗng nhiên đá văng.
Trong tiếng sắt lớn ‘ kẽo kẹt kẽo kẹt ’ bị đá văng đẩy ra, luồng ánh nắng chiếu xạ tiến vào từ bên ngoài, chiếu sáng toàn bộ bên trong nhà xưởng hoang phế.
“Các người là ai?” Giang Hải Phong phóng mắt quét tới, tất cả dưới lầu đều là mấy người đàn ông mặc âu phục đen, mà hắn lại không nhận ra ai.
Người tới không phải thân mang quân trang trong dự đoán, hắn ngược lại lén thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayĐây mới là nguyên nhân hắn ta chân chính sợ hãi.Nếu cùng là người xã hội đen, bối cảnh đen hơn nữa, đó cũng là có thể đánh giá một phen, ai cao ai thấp còn nói chưa chắc.Nhưng nếu chọc phải người có bối cảnh quân đội, đối đầu với người của quốc gia, không nói đến bọn họ không có chút phần thắng, còn rõ ràng là hành vi tìm chết.“Xe quân đội?”Trong lúc nhất thời, đám đàn ông vây quanh ở trước giường nhỏ áp chế Lạc Ương Ương, cũng đều sinh ra nghi hoặc, anh nhìn tôi tôi nhìn anh nhìn về phía đối phương.Trong ánh mắt của bọn họ, đều có một chút thần sắc sợ hãi không muốn đụng vào quân đội.“Phóng cái chó má gì!” Giang Hải Phong rõ ràng cảm giác được sĩ khí chung quanh hạ xuống không ít, anh ta lạnh lùng sắc bén quát.“Mày mẹ nó có đầu óc hay không? Quân đội có thể tới quản việc nhỏ lông gà vỏ tỏi này không? Ai có bản lĩnh có thể điều động được quân đội?”Nghe được hai chữ quân đội này, tuy rằng trong lòng Giang Hải Phong cũng hỏng mất vài giây, nhưng vẫn là gào thét trong cơn giận dữ.Giang Hải Phong nghe được bên ngoài nhà xưởng truyền đến tiếng xe, hắn ra nhấc chân liền đi ra ngoài.Đi mấy bước thấy mà đám đàn ông còn chưa đuổi kịp, hắn lại cả giận nói, “Còn ngốc lăng cái gì? Đều đi ra ngoài nhìn xem với tao!”Ở dưới lạnh giọng tức sùi bọt mép của Giang Hải Phong, đám đàn ông dáng người cường tráng, sôi nổi ưỡn ngực, hùng hổ đi theo hắn đi ra phòng nhỏ, chuẩn bị xuống lầu.Giang Hải Phong cũng không có dẫn đầu đi tuốt đàng trước, một đám đàn ông coi như cường đại tổ ong khí thế ở phía trước mở đường cho hắn ta.Đám đàn ông đi ở trên cầu thang rỉ sét loang lổ, mới vừa xuống đến một nửa, cửa sắt lớn nhà xưởng đã bị người bỗng nhiên đá văng.Trong tiếng sắt lớn ‘ kẽo kẹt kẽo kẹt ’ bị đá văng đẩy ra, luồng ánh nắng chiếu xạ tiến vào từ bên ngoài, chiếu sáng toàn bộ bên trong nhà xưởng hoang phế.“Các người là ai?” Giang Hải Phong phóng mắt quét tới, tất cả dưới lầu đều là mấy người đàn ông mặc âu phục đen, mà hắn lại không nhận ra ai.Người tới không phải thân mang quân trang trong dự đoán, hắn ngược lại lén thở dài nhẹ nhõm một hơi.