1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…
Chương 408: Giết
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayNhận thấy được cô gái trong lòng ngực run rẩy, cùng lúc cô ở trong kinh hách không tiếng động càng ôm chặt anh, Phong Thánh cũng càng ôm chặt cô.“Giết.” Cuối cùng Phong Thánh liếc mắt nhìn Giang Hải Phong một cái, khí tràng lạnh lẽo cả người, rét lạnh thấu xương tựa như bay lên từ đáy biển sông băng, “Đừng để hắn ta chết quá thống khoái.”Thật ra ngữ khí Phong Thánh đặc biệt nhẹ nhàng chậm chạp, thật giống như đang nói đêm nay ăn cái gì.“Phong Thánh! Tao muốn giết mày! A --” Giang Hải Phong chỉ còn lại một con mắt, che lại mắt trái máu tươi chảy ròng, lâm vào si ngốc điên cuồng lên.Đau nhức tận xương từ đôi mắt cắm thật sâu, càng làm hắn ta hoàn toàn mất đi lý trí.Sau khi Phong Thánh không nhẹ không nặng nói xong, không hề để ý tới tiếng kêu thảm thiết bén nhọn của Giang Hải Phong trên mặt đất.Anh dẫm bước chân trầm ổn không khác gì thường ngày, tựa như vị thần từ trên trời giáng xuống, không dính bụi trần hành tẩu ở ngục tràng luyện Tu La, trên người không dính bất kỳ giọt máu vết bẩn nào.Lạc Ương Ương rúc ở trong lòng ngực Phong Thánh, ôm ấp này mang cho cô cảm giác an toàn, tựa như người chết đuối đột nhiên được cứu lên, còn được đặt ở trên giường lớn mềm mại thoải mái.Cô tham lam ôm chặt lại anh, cứ muốn được ôm như vậy, không đi đâu nữa.Phong Thánh ôm Lạc Ương Ương đi ra ngoài, Á Tuyền nhìn nhìn Giang Hải Phong sắp chết đến nơi trên mặt đất, vỗ bả vai Mã Phong nói: “Làm sạch sẽ một chút, tuyệt không thể bị tra đến trên đầu BOSS.”“Yên tâm, lòng tôi hiểu rõ.” Khi Giang Hải Phong thống khổ lăn đến dưới chân, Mã Phong đột nhiên lui về phía sau một bước, lại một cước đá xa Giang Hải Phong.Sau khi đá xong, Mã Phong nhìn về phía Á Tuyền đeo mắt kính, một bộ dáng văn nhã bại hoại: “Anh ra khỏi cửa tốt xấu gì cũng mang súng theo đi.”Đừng ỷ vào có vài phần thân thủ liền muốn tay trần đánh thiên hạ, cẩn thận bị người một phát bắn vỡ đầu, trực tiếp toi mạng.Đến lúc đó anh cũng không có nhàn hạ thoải mái đi nhặt xác cho Á Tuyền.“Mỗi ngày tôi ở công ty đi làm, trước công chúng ra ra vào vào, trên người mang theo súng anh cảm thấy thích hợp sao?” Á Tuyền tức giận trả lời, “Nếu không anh tới làm trợ lý cho BOSS, tôi nhận công việc của anh.”“Tôi không đi!” Mã Phong không chút nghĩ ngợi liền một ngụm từ chối Á Tuyền.
Editor: May
Nhận thấy được cô gái trong lòng ngực run rẩy, cùng lúc cô ở trong kinh hách không tiếng động càng ôm chặt anh, Phong Thánh cũng càng ôm chặt cô.
“Giết.” Cuối cùng Phong Thánh liếc mắt nhìn Giang Hải Phong một cái, khí tràng lạnh lẽo cả người, rét lạnh thấu xương tựa như bay lên từ đáy biển sông băng, “Đừng để hắn ta chết quá thống khoái.”
Thật ra ngữ khí Phong Thánh đặc biệt nhẹ nhàng chậm chạp, thật giống như đang nói đêm nay ăn cái gì.
“Phong Thánh! Tao muốn giết mày! A --” Giang Hải Phong chỉ còn lại một con mắt, che lại mắt trái máu tươi chảy ròng, lâm vào si ngốc điên cuồng lên.
Đau nhức tận xương từ đôi mắt cắm thật sâu, càng làm hắn ta hoàn toàn mất đi lý trí.
Sau khi Phong Thánh không nhẹ không nặng nói xong, không hề để ý tới tiếng kêu thảm thiết bén nhọn của Giang Hải Phong trên mặt đất.
Anh dẫm bước chân trầm ổn không khác gì thường ngày, tựa như vị thần từ trên trời giáng xuống, không dính bụi trần hành tẩu ở ngục tràng luyện Tu La, trên người không dính bất kỳ giọt máu vết bẩn nào.
Lạc Ương Ương rúc ở trong lòng ngực Phong Thánh, ôm ấp này mang cho cô cảm giác an toàn, tựa như người chết đuối đột nhiên được cứu lên, còn được đặt ở trên giường lớn mềm mại thoải mái.
Cô tham lam ôm chặt lại anh, cứ muốn được ôm như vậy, không đi đâu nữa.
Phong Thánh ôm Lạc Ương Ương đi ra ngoài, Á Tuyền nhìn nhìn Giang Hải Phong sắp chết đến nơi trên mặt đất, vỗ bả vai Mã Phong nói: “Làm sạch sẽ một chút, tuyệt không thể bị tra đến trên đầu BOSS.”
“Yên tâm, lòng tôi hiểu rõ.” Khi Giang Hải Phong thống khổ lăn đến dưới chân, Mã Phong đột nhiên lui về phía sau một bước, lại một cước đá xa Giang Hải Phong.
Sau khi đá xong, Mã Phong nhìn về phía Á Tuyền đeo mắt kính, một bộ dáng văn nhã bại hoại: “Anh ra khỏi cửa tốt xấu gì cũng mang súng theo đi.”
Đừng ỷ vào có vài phần thân thủ liền muốn tay trần đánh thiên hạ, cẩn thận bị người một phát bắn vỡ đầu, trực tiếp toi mạng.
Đến lúc đó anh cũng không có nhàn hạ thoải mái đi nhặt xác cho Á Tuyền.
“Mỗi ngày tôi ở công ty đi làm, trước công chúng ra ra vào vào, trên người mang theo súng anh cảm thấy thích hợp sao?” Á Tuyền tức giận trả lời, “Nếu không anh tới làm trợ lý cho BOSS, tôi nhận công việc của anh.”
“Tôi không đi!” Mã Phong không chút nghĩ ngợi liền một ngụm từ chối Á Tuyền.
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayNhận thấy được cô gái trong lòng ngực run rẩy, cùng lúc cô ở trong kinh hách không tiếng động càng ôm chặt anh, Phong Thánh cũng càng ôm chặt cô.“Giết.” Cuối cùng Phong Thánh liếc mắt nhìn Giang Hải Phong một cái, khí tràng lạnh lẽo cả người, rét lạnh thấu xương tựa như bay lên từ đáy biển sông băng, “Đừng để hắn ta chết quá thống khoái.”Thật ra ngữ khí Phong Thánh đặc biệt nhẹ nhàng chậm chạp, thật giống như đang nói đêm nay ăn cái gì.“Phong Thánh! Tao muốn giết mày! A --” Giang Hải Phong chỉ còn lại một con mắt, che lại mắt trái máu tươi chảy ròng, lâm vào si ngốc điên cuồng lên.Đau nhức tận xương từ đôi mắt cắm thật sâu, càng làm hắn ta hoàn toàn mất đi lý trí.Sau khi Phong Thánh không nhẹ không nặng nói xong, không hề để ý tới tiếng kêu thảm thiết bén nhọn của Giang Hải Phong trên mặt đất.Anh dẫm bước chân trầm ổn không khác gì thường ngày, tựa như vị thần từ trên trời giáng xuống, không dính bụi trần hành tẩu ở ngục tràng luyện Tu La, trên người không dính bất kỳ giọt máu vết bẩn nào.Lạc Ương Ương rúc ở trong lòng ngực Phong Thánh, ôm ấp này mang cho cô cảm giác an toàn, tựa như người chết đuối đột nhiên được cứu lên, còn được đặt ở trên giường lớn mềm mại thoải mái.Cô tham lam ôm chặt lại anh, cứ muốn được ôm như vậy, không đi đâu nữa.Phong Thánh ôm Lạc Ương Ương đi ra ngoài, Á Tuyền nhìn nhìn Giang Hải Phong sắp chết đến nơi trên mặt đất, vỗ bả vai Mã Phong nói: “Làm sạch sẽ một chút, tuyệt không thể bị tra đến trên đầu BOSS.”“Yên tâm, lòng tôi hiểu rõ.” Khi Giang Hải Phong thống khổ lăn đến dưới chân, Mã Phong đột nhiên lui về phía sau một bước, lại một cước đá xa Giang Hải Phong.Sau khi đá xong, Mã Phong nhìn về phía Á Tuyền đeo mắt kính, một bộ dáng văn nhã bại hoại: “Anh ra khỏi cửa tốt xấu gì cũng mang súng theo đi.”Đừng ỷ vào có vài phần thân thủ liền muốn tay trần đánh thiên hạ, cẩn thận bị người một phát bắn vỡ đầu, trực tiếp toi mạng.Đến lúc đó anh cũng không có nhàn hạ thoải mái đi nhặt xác cho Á Tuyền.“Mỗi ngày tôi ở công ty đi làm, trước công chúng ra ra vào vào, trên người mang theo súng anh cảm thấy thích hợp sao?” Á Tuyền tức giận trả lời, “Nếu không anh tới làm trợ lý cho BOSS, tôi nhận công việc của anh.”“Tôi không đi!” Mã Phong không chút nghĩ ngợi liền một ngụm từ chối Á Tuyền.