1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…
Chương 419: Anh là bạn trai tôi, đúng không?
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayPhòng ngủ lớn như vậy an tĩnh đến có thể nghe tiếng kim rơi, không khí lại hài hòa đến không xấu hổ chút nào.Sau khi Lạc Ương Ương một hơi uống xong cả một ly nước, Phong Thánh lại hỏi: “Uống nữa không?”“……” Lạc Ương Ương nhẹ nhàng lắc đầu.“Có đói bụng không?” Phong Thánh tiện tay đặt ly nước không ở tủ đầu giường, một đôi mắt đen lại luyến tiếc rời khỏi Lạc Ương Ương.“……” Lạc Ương Ương lại lắc đầu.Hai người nằm ngồi xuống, không tránh không né, cứ như vậy thẳng tắp nhìn chăm chú đối phương.Sau khi hai người mỗi người trầm mặc vài giây, tầm mắt Phong Thánh rơi xuống trên chăn đắp ở trên người cô.“Đau không?” Dưới chân, đầu vai cô quấn đầy băng vải.Liền vào lúc Phong Thánh hỏi cô, Lạc Ương Ương còn rõ ràng cảm giác được miệng vết thương đau đến co rút một chút, sắc mặt cô bình tĩnh, khẽ mở cánh môi tái nhợt: “Đau.”“Ương Ương.” Mày lạnh của Phong Thánh liền nhíu, thương tiếc trong mắt lạnh càng sâu.Anh duỗi tay vỗ gương mặt cô, y thuật Thuần Vu Thừa cũng coi như không kém, sưng đỏ trên mặt cô đã biến mất.Chỉ là, cô mất máu quá nhiều, sắc mặt vẫn là tái nhợt như vậy.“Tôi muốn ngồi dậy.” Miệng vết thương bên phải vai Lạc Ương Ương, cánh tay phải vừa động liền sẽ liên lụy đến miệng vết thương, cô nâng cánh tay trái lên, nhẹ nhàng bắt lấy bàn tay to của Phong Thánh đang v**t v* ở trên mặt cô.Phong Thánh nhăn mày đến càng chặt, muốn khuyên cô nằm sẽ tốt nhất, nhưng vẫn là động tác mềm nhẹ, thật cẩn thận nâng cô dậy.“Phong Thánh.” Sau khi ngồi dậy ở trên giường, tay nhỏ của Lạc Ương Ương khẽ vuốt lên tuấn nhan của Phong Thánh.“Ừ.” Phong Thánh si ngốc mà nhìn cô.Lòng bàn tay nhẹ nhàng ma xát râu nơi khóe miệng anh, lần đầu tiên Lạc Ương Ương cảm thấy, khuôn mặt này của Phong Thánh nhìn thuận mắt như vậy: “Anh là bạn trai tôi, đúng không?”“Ừ.” Phong Thánh vốn định buột miệng thốt ra, đây không phải là nói nhảm sao, nhưng nhìn khuôn mặt nhỏ tái nhợt dưới tóc dài của Lạc Ương Ương, anh không dám nói như vậy.
Editor: May
Phòng ngủ lớn như vậy an tĩnh đến có thể nghe tiếng kim rơi, không khí lại hài hòa đến không xấu hổ chút nào.
Sau khi Lạc Ương Ương một hơi uống xong cả một ly nước, Phong Thánh lại hỏi: “Uống nữa không?”
“……” Lạc Ương Ương nhẹ nhàng lắc đầu.
“Có đói bụng không?” Phong Thánh tiện tay đặt ly nước không ở tủ đầu giường, một đôi mắt đen lại luyến tiếc rời khỏi Lạc Ương Ương.
“……” Lạc Ương Ương lại lắc đầu.
Hai người nằm ngồi xuống, không tránh không né, cứ như vậy thẳng tắp nhìn chăm chú đối phương.
Sau khi hai người mỗi người trầm mặc vài giây, tầm mắt Phong Thánh rơi xuống trên chăn đắp ở trên người cô.
“Đau không?” Dưới chân, đầu vai cô quấn đầy băng vải.
Liền vào lúc Phong Thánh hỏi cô, Lạc Ương Ương còn rõ ràng cảm giác được miệng vết thương đau đến co rút một chút, sắc mặt cô bình tĩnh, khẽ mở cánh môi tái nhợt: “Đau.”
“Ương Ương.” Mày lạnh của Phong Thánh liền nhíu, thương tiếc trong mắt lạnh càng sâu.
Anh duỗi tay vỗ gương mặt cô, y thuật Thuần Vu Thừa cũng coi như không kém, sưng đỏ trên mặt cô đã biến mất.
Chỉ là, cô mất máu quá nhiều, sắc mặt vẫn là tái nhợt như vậy.
“Tôi muốn ngồi dậy.” Miệng vết thương bên phải vai Lạc Ương Ương, cánh tay phải vừa động liền sẽ liên lụy đến miệng vết thương, cô nâng cánh tay trái lên, nhẹ nhàng bắt lấy bàn tay to của Phong Thánh đang v**t v* ở trên mặt cô.
Phong Thánh nhăn mày đến càng chặt, muốn khuyên cô nằm sẽ tốt nhất, nhưng vẫn là động tác mềm nhẹ, thật cẩn thận nâng cô dậy.
“Phong Thánh.” Sau khi ngồi dậy ở trên giường, tay nhỏ của Lạc Ương Ương khẽ vuốt lên tuấn nhan của Phong Thánh.
“Ừ.” Phong Thánh si ngốc mà nhìn cô.
Lòng bàn tay nhẹ nhàng ma xát râu nơi khóe miệng anh, lần đầu tiên Lạc Ương Ương cảm thấy, khuôn mặt này của Phong Thánh nhìn thuận mắt như vậy: “Anh là bạn trai tôi, đúng không?”
“Ừ.” Phong Thánh vốn định buột miệng thốt ra, đây không phải là nói nhảm sao, nhưng nhìn khuôn mặt nhỏ tái nhợt dưới tóc dài của Lạc Ương Ương, anh không dám nói như vậy.
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayPhòng ngủ lớn như vậy an tĩnh đến có thể nghe tiếng kim rơi, không khí lại hài hòa đến không xấu hổ chút nào.Sau khi Lạc Ương Ương một hơi uống xong cả một ly nước, Phong Thánh lại hỏi: “Uống nữa không?”“……” Lạc Ương Ương nhẹ nhàng lắc đầu.“Có đói bụng không?” Phong Thánh tiện tay đặt ly nước không ở tủ đầu giường, một đôi mắt đen lại luyến tiếc rời khỏi Lạc Ương Ương.“……” Lạc Ương Ương lại lắc đầu.Hai người nằm ngồi xuống, không tránh không né, cứ như vậy thẳng tắp nhìn chăm chú đối phương.Sau khi hai người mỗi người trầm mặc vài giây, tầm mắt Phong Thánh rơi xuống trên chăn đắp ở trên người cô.“Đau không?” Dưới chân, đầu vai cô quấn đầy băng vải.Liền vào lúc Phong Thánh hỏi cô, Lạc Ương Ương còn rõ ràng cảm giác được miệng vết thương đau đến co rút một chút, sắc mặt cô bình tĩnh, khẽ mở cánh môi tái nhợt: “Đau.”“Ương Ương.” Mày lạnh của Phong Thánh liền nhíu, thương tiếc trong mắt lạnh càng sâu.Anh duỗi tay vỗ gương mặt cô, y thuật Thuần Vu Thừa cũng coi như không kém, sưng đỏ trên mặt cô đã biến mất.Chỉ là, cô mất máu quá nhiều, sắc mặt vẫn là tái nhợt như vậy.“Tôi muốn ngồi dậy.” Miệng vết thương bên phải vai Lạc Ương Ương, cánh tay phải vừa động liền sẽ liên lụy đến miệng vết thương, cô nâng cánh tay trái lên, nhẹ nhàng bắt lấy bàn tay to của Phong Thánh đang v**t v* ở trên mặt cô.Phong Thánh nhăn mày đến càng chặt, muốn khuyên cô nằm sẽ tốt nhất, nhưng vẫn là động tác mềm nhẹ, thật cẩn thận nâng cô dậy.“Phong Thánh.” Sau khi ngồi dậy ở trên giường, tay nhỏ của Lạc Ương Ương khẽ vuốt lên tuấn nhan của Phong Thánh.“Ừ.” Phong Thánh si ngốc mà nhìn cô.Lòng bàn tay nhẹ nhàng ma xát râu nơi khóe miệng anh, lần đầu tiên Lạc Ương Ương cảm thấy, khuôn mặt này của Phong Thánh nhìn thuận mắt như vậy: “Anh là bạn trai tôi, đúng không?”“Ừ.” Phong Thánh vốn định buột miệng thốt ra, đây không phải là nói nhảm sao, nhưng nhìn khuôn mặt nhỏ tái nhợt dưới tóc dài của Lạc Ương Ương, anh không dám nói như vậy.