1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…
Chương 428: Thâm tình của anh
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: May“……” Tóc sóng vai của Vưu Vưu tùy ý bay lên, cũng không quay đầu lại liền chạy vội.“Hắc!” Thuần Vu Thừa không rõ nguyên do cũng không đuổi theo, chỉ nhìn chân nhỏ chạy như bay của Vưu Vưu, cảm khái nói, “Chân ngắn còn chạy trốn nhanh như thế, cầm tinh con thỏ à?”Người ngoài cửa phòng rời đi, Lạc Ương Ương trong cửa phòng bởi vì cảm xúc không quá ổn định, nhưng từ đầu đến cuối đều không biết từng có người gõ cửa.Về phần Phong Thánh, vì trấn an Lạc Ương Ương, đừng nói gõ cửa, dù có người nổ cửa, anh cũng chưa chắc sẽ phân tâm đi để ý.Phong Thánh chống ở phía trên Lạc Ương Ương, thật cẩn thận mà không đè nặng cô.Đến sau cùng, Lạc Ương Ương nóng ra một thân mồ hôi, không biết là bởi vì quá vẹn toàn đầy đủ hay là những mặt khác, ở trong lòng ngực Phong Thánh khóc thút thít liền ngủ thiếp lần nữa.Phong Thánh nhẹ nhàng đẩy sợi tóc dán ở trên má Lạc Ương Ương ra, ở trên cánh môi kiều nộn rốt cuộc khôi phục vài tia huyết sắc, nhẹ nhàng rơi xuống một nụ hôn.Phong Thánh nằm nghiêng, lẳng lặng mà không hề chớp mắt nhìn Lạc Ương Ương.Ánh mắt của anh thâm thúy đến tựa như động đen, tựa muốn khắc cô vào trong cốt nhục của mình.Lòng bàn tay ấm áp của Phong Thánh, cánh môi nhiệt độ hơi thấp nhẹ nhàng ma xát cô, tiếng nói khàn khàn muốn nói lại thôi: “Ương Ương……”Lạc Ương Ương ngủ rồi, sau khi Phong Thánh tràn ngập thâm tình nhẹ giọng gọi cô vài câu, liền tay chân nhẹ nhàng đi lên từ trên giường.Lạc Ương Ương ra một thân mồ hôi, Phong Thánh dùng khăn lông nóng lau chùi thân thể của cô một lần, sau khi lau khô, lại động thủ giúp cô đổi thuốc lần nữa.Nhìn miệng vết thương của cô chảy ra tơ máu, Phong Thánh đau lòng đến nhăn chặt mày lạnh.Cúi người ở rơi xuống một nụ hôn thương tiếc ở đầu vai cô.Anh vẫn là quá xúc động.Lại thật cẩn thận đề phòng, sợ làm bị thương cô.Chỉ là.Nghĩ đến vật nhỏ vừa rồi tràn ngập nhiệt tình, anh lại thỏa mãn gợi khóe môi lên.Sau khi nhanh chóng giúp Lạc Ương Ương đổi thuốc xong, một tay Phong Thánh nâng khuôn mặt nhỏ của cô, lòng bàn tay tinh tế ma xát gương mặt bóng loáng trắng nõn của cô.
Editor: May
“……” Tóc sóng vai của Vưu Vưu tùy ý bay lên, cũng không quay đầu lại liền chạy vội.
“Hắc!” Thuần Vu Thừa không rõ nguyên do cũng không đuổi theo, chỉ nhìn chân nhỏ chạy như bay của Vưu Vưu, cảm khái nói, “Chân ngắn còn chạy trốn nhanh như thế, cầm tinh con thỏ à?”
Người ngoài cửa phòng rời đi, Lạc Ương Ương trong cửa phòng bởi vì cảm xúc không quá ổn định, nhưng từ đầu đến cuối đều không biết từng có người gõ cửa.
Về phần Phong Thánh, vì trấn an Lạc Ương Ương, đừng nói gõ cửa, dù có người nổ cửa, anh cũng chưa chắc sẽ phân tâm đi để ý.
Phong Thánh chống ở phía trên Lạc Ương Ương, thật cẩn thận mà không đè nặng cô.
Đến sau cùng, Lạc Ương Ương nóng ra một thân mồ hôi, không biết là bởi vì quá vẹn toàn đầy đủ hay là những mặt khác, ở trong lòng ngực Phong Thánh khóc thút thít liền ngủ thiếp lần nữa.
Phong Thánh nhẹ nhàng đẩy sợi tóc dán ở trên má Lạc Ương Ương ra, ở trên cánh môi kiều nộn rốt cuộc khôi phục vài tia huyết sắc, nhẹ nhàng rơi xuống một nụ hôn.
Phong Thánh nằm nghiêng, lẳng lặng mà không hề chớp mắt nhìn Lạc Ương Ương.
Ánh mắt của anh thâm thúy đến tựa như động đen, tựa muốn khắc cô vào trong cốt nhục của mình.
Lòng bàn tay ấm áp của Phong Thánh, cánh môi nhiệt độ hơi thấp nhẹ nhàng ma xát cô, tiếng nói khàn khàn muốn nói lại thôi: “Ương Ương……”
Lạc Ương Ương ngủ rồi, sau khi Phong Thánh tràn ngập thâm tình nhẹ giọng gọi cô vài câu, liền tay chân nhẹ nhàng đi lên từ trên giường.
Lạc Ương Ương ra một thân mồ hôi, Phong Thánh dùng khăn lông nóng lau chùi thân thể của cô một lần, sau khi lau khô, lại động thủ giúp cô đổi thuốc lần nữa.
Nhìn miệng vết thương của cô chảy ra tơ máu, Phong Thánh đau lòng đến nhăn chặt mày lạnh.
Cúi người ở rơi xuống một nụ hôn thương tiếc ở đầu vai cô.
Anh vẫn là quá xúc động.
Lại thật cẩn thận đề phòng, sợ làm bị thương cô.
Chỉ là.
Nghĩ đến vật nhỏ vừa rồi tràn ngập nhiệt tình, anh lại thỏa mãn gợi khóe môi lên.
Sau khi nhanh chóng giúp Lạc Ương Ương đổi thuốc xong, một tay Phong Thánh nâng khuôn mặt nhỏ của cô, lòng bàn tay tinh tế ma xát gương mặt bóng loáng trắng nõn của cô.
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: May“……” Tóc sóng vai của Vưu Vưu tùy ý bay lên, cũng không quay đầu lại liền chạy vội.“Hắc!” Thuần Vu Thừa không rõ nguyên do cũng không đuổi theo, chỉ nhìn chân nhỏ chạy như bay của Vưu Vưu, cảm khái nói, “Chân ngắn còn chạy trốn nhanh như thế, cầm tinh con thỏ à?”Người ngoài cửa phòng rời đi, Lạc Ương Ương trong cửa phòng bởi vì cảm xúc không quá ổn định, nhưng từ đầu đến cuối đều không biết từng có người gõ cửa.Về phần Phong Thánh, vì trấn an Lạc Ương Ương, đừng nói gõ cửa, dù có người nổ cửa, anh cũng chưa chắc sẽ phân tâm đi để ý.Phong Thánh chống ở phía trên Lạc Ương Ương, thật cẩn thận mà không đè nặng cô.Đến sau cùng, Lạc Ương Ương nóng ra một thân mồ hôi, không biết là bởi vì quá vẹn toàn đầy đủ hay là những mặt khác, ở trong lòng ngực Phong Thánh khóc thút thít liền ngủ thiếp lần nữa.Phong Thánh nhẹ nhàng đẩy sợi tóc dán ở trên má Lạc Ương Ương ra, ở trên cánh môi kiều nộn rốt cuộc khôi phục vài tia huyết sắc, nhẹ nhàng rơi xuống một nụ hôn.Phong Thánh nằm nghiêng, lẳng lặng mà không hề chớp mắt nhìn Lạc Ương Ương.Ánh mắt của anh thâm thúy đến tựa như động đen, tựa muốn khắc cô vào trong cốt nhục của mình.Lòng bàn tay ấm áp của Phong Thánh, cánh môi nhiệt độ hơi thấp nhẹ nhàng ma xát cô, tiếng nói khàn khàn muốn nói lại thôi: “Ương Ương……”Lạc Ương Ương ngủ rồi, sau khi Phong Thánh tràn ngập thâm tình nhẹ giọng gọi cô vài câu, liền tay chân nhẹ nhàng đi lên từ trên giường.Lạc Ương Ương ra một thân mồ hôi, Phong Thánh dùng khăn lông nóng lau chùi thân thể của cô một lần, sau khi lau khô, lại động thủ giúp cô đổi thuốc lần nữa.Nhìn miệng vết thương của cô chảy ra tơ máu, Phong Thánh đau lòng đến nhăn chặt mày lạnh.Cúi người ở rơi xuống một nụ hôn thương tiếc ở đầu vai cô.Anh vẫn là quá xúc động.Lại thật cẩn thận đề phòng, sợ làm bị thương cô.Chỉ là.Nghĩ đến vật nhỏ vừa rồi tràn ngập nhiệt tình, anh lại thỏa mãn gợi khóe môi lên.Sau khi nhanh chóng giúp Lạc Ương Ương đổi thuốc xong, một tay Phong Thánh nâng khuôn mặt nhỏ của cô, lòng bàn tay tinh tế ma xát gương mặt bóng loáng trắng nõn của cô.