Tác giả:

1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…

Chương 465: Không chống đỡ được

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayLời này không phải chỉ nói cho Phong Thánh nghe.Thật sự không có thương tâm, bắt đầu từ khi nhìn thấy Phong Ngật, cô không có cảm giác được chính mình có cảm giác lo lắng.Chỉ là, cô không thể phủ nhận chính mình có chút mất mát.Mất mát không hiểu, cô cũng không biết làm sao vậy.Thật giống như, đồ vật đã từng cho rằng rất quan trọng, đột nhiên liền trở nên không nặng không nhẹ, giống như có thể có có thể không.Dưới cảm giác chênh lệch thật lớn, tất cả cảm xúc đều biến thành mất mát.Thẳng tắp đối diện nhìn vào chỗ sâu trong đôi mắt đối phương, hai người đều không có nói chuyện, cứ như vậy không tránh không né thẳng lăng lăng nhìn đối phương.Trong bầu không khí đối diện không nói gì, tựa hồ có cái gì đó đang thay đổi từng chút, lên men.Áp suất thấp tản ra từ trên người Phong Thánh, không biết lặng yên tan đi từ khi nào, cặp mắt lạnh phẫn nộ chất vấn kia, cũng chuyển biến thành d*c v*ng chiếm hữu cực cường cực nóng.Liền ở trong lúc Lạc Ương Ương nghĩ, có phải cô nên nói thêm gì đó không.Nụ hôn của Phong Thánh, như mưa rền gió dữ đột nhiên tập kích tới, môi lưỡi lửa nóng cường thế đoạt lấy, tựa như muốn hủy cô ăn vào trong bụng.“Ưm……” Hôn, tới quá nhanh quá hung mãnh, chỉ một nụ hôn mà thôi, Lạc Ương Ương lại bị hôn đến sắp không chống đỡ được.Phong Thánh đi nhanh vài bước, thân hình tinh tráng cường hãn giống như Thái Sơn đè, cùng Lạc Ương Ương ngã vào trên giường, đè cô chặt chẽ ở dưới thân.Khi Phong Thánh dời đi trận địa, Lạc Ương Ương thật vất vả có thể thở một hơi, vội vàng lên tiếng nói: “Anh đừng vội.”Dưới thân chính là giường mềm mại, thời gian lại còn sớm như vậy, chẳng may có người tới gõ cửa, rất không an toàn.“Sao không vội? Anh đã sắp vội muốn chết!” Phong Thánh khẽ cắn một ngụm lên cổ trắng nõn của Lạc Ương Ương.Bàn tay to công thành đoạt đất của anh, cũng thế không thể đỡ chui vào trong quần áo Lạc Ương Ương, lửa nóng trêu chọc cô.

Editor: May

Lời này không phải chỉ nói cho Phong Thánh nghe.

Thật sự không có thương tâm, bắt đầu từ khi nhìn thấy Phong Ngật, cô không có cảm giác được chính mình có cảm giác lo lắng.

Chỉ là, cô không thể phủ nhận chính mình có chút mất mát.

Mất mát không hiểu, cô cũng không biết làm sao vậy.

Thật giống như, đồ vật đã từng cho rằng rất quan trọng, đột nhiên liền trở nên không nặng không nhẹ, giống như có thể có có thể không.

Dưới cảm giác chênh lệch thật lớn, tất cả cảm xúc đều biến thành mất mát.

Thẳng tắp đối diện nhìn vào chỗ sâu trong đôi mắt đối phương, hai người đều không có nói chuyện, cứ như vậy không tránh không né thẳng lăng lăng nhìn đối phương.

Trong bầu không khí đối diện không nói gì, tựa hồ có cái gì đó đang thay đổi từng chút, lên men.

Áp suất thấp tản ra từ trên người Phong Thánh, không biết lặng yên tan đi từ khi nào, cặp mắt lạnh phẫn nộ chất vấn kia, cũng chuyển biến thành d*c v*ng chiếm hữu cực cường cực nóng.

Liền ở trong lúc Lạc Ương Ương nghĩ, có phải cô nên nói thêm gì đó không.

Nụ hôn của Phong Thánh, như mưa rền gió dữ đột nhiên tập kích tới, môi lưỡi lửa nóng cường thế đoạt lấy, tựa như muốn hủy cô ăn vào trong bụng.

“Ưm……” Hôn, tới quá nhanh quá hung mãnh, chỉ một nụ hôn mà thôi, Lạc Ương Ương lại bị hôn đến sắp không chống đỡ được.

Phong Thánh đi nhanh vài bước, thân hình tinh tráng cường hãn giống như Thái Sơn đè, cùng Lạc Ương Ương ngã vào trên giường, đè cô chặt chẽ ở dưới thân.

Khi Phong Thánh dời đi trận địa, Lạc Ương Ương thật vất vả có thể thở một hơi, vội vàng lên tiếng nói: “Anh đừng vội.”

Dưới thân chính là giường mềm mại, thời gian lại còn sớm như vậy, chẳng may có người tới gõ cửa, rất không an toàn.

“Sao không vội? Anh đã sắp vội muốn chết!” Phong Thánh khẽ cắn một ngụm lên cổ trắng nõn của Lạc Ương Ương.

Bàn tay to công thành đoạt đất của anh, cũng thế không thể đỡ chui vào trong quần áo Lạc Ương Ương, lửa nóng trêu chọc cô.

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayLời này không phải chỉ nói cho Phong Thánh nghe.Thật sự không có thương tâm, bắt đầu từ khi nhìn thấy Phong Ngật, cô không có cảm giác được chính mình có cảm giác lo lắng.Chỉ là, cô không thể phủ nhận chính mình có chút mất mát.Mất mát không hiểu, cô cũng không biết làm sao vậy.Thật giống như, đồ vật đã từng cho rằng rất quan trọng, đột nhiên liền trở nên không nặng không nhẹ, giống như có thể có có thể không.Dưới cảm giác chênh lệch thật lớn, tất cả cảm xúc đều biến thành mất mát.Thẳng tắp đối diện nhìn vào chỗ sâu trong đôi mắt đối phương, hai người đều không có nói chuyện, cứ như vậy không tránh không né thẳng lăng lăng nhìn đối phương.Trong bầu không khí đối diện không nói gì, tựa hồ có cái gì đó đang thay đổi từng chút, lên men.Áp suất thấp tản ra từ trên người Phong Thánh, không biết lặng yên tan đi từ khi nào, cặp mắt lạnh phẫn nộ chất vấn kia, cũng chuyển biến thành d*c v*ng chiếm hữu cực cường cực nóng.Liền ở trong lúc Lạc Ương Ương nghĩ, có phải cô nên nói thêm gì đó không.Nụ hôn của Phong Thánh, như mưa rền gió dữ đột nhiên tập kích tới, môi lưỡi lửa nóng cường thế đoạt lấy, tựa như muốn hủy cô ăn vào trong bụng.“Ưm……” Hôn, tới quá nhanh quá hung mãnh, chỉ một nụ hôn mà thôi, Lạc Ương Ương lại bị hôn đến sắp không chống đỡ được.Phong Thánh đi nhanh vài bước, thân hình tinh tráng cường hãn giống như Thái Sơn đè, cùng Lạc Ương Ương ngã vào trên giường, đè cô chặt chẽ ở dưới thân.Khi Phong Thánh dời đi trận địa, Lạc Ương Ương thật vất vả có thể thở một hơi, vội vàng lên tiếng nói: “Anh đừng vội.”Dưới thân chính là giường mềm mại, thời gian lại còn sớm như vậy, chẳng may có người tới gõ cửa, rất không an toàn.“Sao không vội? Anh đã sắp vội muốn chết!” Phong Thánh khẽ cắn một ngụm lên cổ trắng nõn của Lạc Ương Ương.Bàn tay to công thành đoạt đất của anh, cũng thế không thể đỡ chui vào trong quần áo Lạc Ương Ương, lửa nóng trêu chọc cô.

Chương 465: Không chống đỡ được