Tác giả:

1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…

Chương 480: Cháu là Lạc Ương Ương?

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayTừ nhỏ cô và mẹ đã sống với nhau, ngày thường giao tế giới hạn bạn học giáo viên trong trường học, đâu có gặp qua trận thế lớn như thế này.Phong Thánh đợi ba giây, cũng không thấy Lạc Ương Ương lên tiếng chào người, tay nắm một chỗ của hai người liền hơi dùng sức, không tiếng động ám chỉ cô.Vừa nhận được Phong Thánh nhắc nhở, Lạc Ương Ương nhìn ánh mắt Phong lão gia tử, vừa thu lại hoảng loạn, lập tức cúi đầu nhỏ xuống: “Ông nội.”Người phía sau lão gia tử, cũng đều đánh giá Phong Thánh và Lạc Ương Ương, tầm mắt bọn họ chủ yếu dừng ở trên người Lạc Ương Ương lần đầu tiên gặp mặt.Cho dù cúi đầu, Lạc Ương Ương cũng có thể cảm giác được đông đảo tầm mắt nhìn cô, từng đạo tầm mắt giống như kim đâm làm cảm xúc của cô căng chặt.Tầm mắt lão gia tử trước chuyển tới từ trên mặt Phong Thánh rồi lên trên mặt Lạc Ương Ương, tiếp theo chợt tắt nhìn về phía trên tay nắm một chỗ của hai người.Tầm mắt nắm tay giao nhau của hai người hướng lên trên, lão gia tử lại nhìn về phía Phong Thánh, ánh mắt ý vị thâm trường.Phong Thánh không tránh không né, cứ như vậy thẳng tắp nhìn lại ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của lão gia tử.Chỉ còn gió lạnh khẽ vuốt qua hành lang gấp khúc, không khí đột nhiên liền ngưng trọng lên, áp khí cực thấp.Khi áp suất thấp sắp ép tới Lạc Ương Ương không dám ngẩng đầu, tầm mắt đối diện của lão gia tử và Phong Thánh vừa chuyển, bỗng nhiên dừng ở trên người cô.“Cháu tên Lạc Ương Ương?” Giọng nói ám trầm của lão gia tử, tựa như lợi kiếm chui từ dưới đất, đâm vào lưng cứng đờ của Lạc Ương Ương.Sở dĩ Lão gia tử há miệng liền hỏi tên họ Lạc Ương Ương.Là bởi vì trong lúc ăn tết, các nhà các hộ giăng đèn kết hoa, không có người ngoài sẽ tới cửa vào lúc này.Tuổi không sai biệt lắm với thế hệ Phong Thánh, ngoại trừ con dâu mới mang con gái tới đây, không còn người khác.“Dạ.” Bị trực tiếp điểm danh Lạc Ương Ương, thanh âm đều có chút run.Nhận thấy được tay nhỏ Lạc Ương Ương bởi vì khẩn trương mà dùng sức nắm chặt anh, Phong Thánh trấn an dùng sức nắm ngược lại một chút.Sở dĩ anh không chủ động giới thiệu thân phận của Lạc Ương Ương, chính là muốn cho lão gia tử chủ động dò hỏi.

Editor: May

Từ nhỏ cô và mẹ đã sống với nhau, ngày thường giao tế giới hạn bạn học giáo viên trong trường học, đâu có gặp qua trận thế lớn như thế này.

Phong Thánh đợi ba giây, cũng không thấy Lạc Ương Ương lên tiếng chào người, tay nắm một chỗ của hai người liền hơi dùng sức, không tiếng động ám chỉ cô.

Vừa nhận được Phong Thánh nhắc nhở, Lạc Ương Ương nhìn ánh mắt Phong lão gia tử, vừa thu lại hoảng loạn, lập tức cúi đầu nhỏ xuống: “Ông nội.”

Người phía sau lão gia tử, cũng đều đánh giá Phong Thánh và Lạc Ương Ương, tầm mắt bọn họ chủ yếu dừng ở trên người Lạc Ương Ương lần đầu tiên gặp mặt.

Cho dù cúi đầu, Lạc Ương Ương cũng có thể cảm giác được đông đảo tầm mắt nhìn cô, từng đạo tầm mắt giống như kim đâm làm cảm xúc của cô căng chặt.

Tầm mắt lão gia tử trước chuyển tới từ trên mặt Phong Thánh rồi lên trên mặt Lạc Ương Ương, tiếp theo chợt tắt nhìn về phía trên tay nắm một chỗ của hai người.

Tầm mắt nắm tay giao nhau của hai người hướng lên trên, lão gia tử lại nhìn về phía Phong Thánh, ánh mắt ý vị thâm trường.

Phong Thánh không tránh không né, cứ như vậy thẳng tắp nhìn lại ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của lão gia tử.

Chỉ còn gió lạnh khẽ vuốt qua hành lang gấp khúc, không khí đột nhiên liền ngưng trọng lên, áp khí cực thấp.

Khi áp suất thấp sắp ép tới Lạc Ương Ương không dám ngẩng đầu, tầm mắt đối diện của lão gia tử và Phong Thánh vừa chuyển, bỗng nhiên dừng ở trên người cô.

“Cháu tên Lạc Ương Ương?” Giọng nói ám trầm của lão gia tử, tựa như lợi kiếm chui từ dưới đất, đâm vào lưng cứng đờ của Lạc Ương Ương.

Sở dĩ Lão gia tử há miệng liền hỏi tên họ Lạc Ương Ương.

Là bởi vì trong lúc ăn tết, các nhà các hộ giăng đèn kết hoa, không có người ngoài sẽ tới cửa vào lúc này.

Tuổi không sai biệt lắm với thế hệ Phong Thánh, ngoại trừ con dâu mới mang con gái tới đây, không còn người khác.

“Dạ.” Bị trực tiếp điểm danh Lạc Ương Ương, thanh âm đều có chút run.

Nhận thấy được tay nhỏ Lạc Ương Ương bởi vì khẩn trương mà dùng sức nắm chặt anh, Phong Thánh trấn an dùng sức nắm ngược lại một chút.

Sở dĩ anh không chủ động giới thiệu thân phận của Lạc Ương Ương, chính là muốn cho lão gia tử chủ động dò hỏi.

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayTừ nhỏ cô và mẹ đã sống với nhau, ngày thường giao tế giới hạn bạn học giáo viên trong trường học, đâu có gặp qua trận thế lớn như thế này.Phong Thánh đợi ba giây, cũng không thấy Lạc Ương Ương lên tiếng chào người, tay nắm một chỗ của hai người liền hơi dùng sức, không tiếng động ám chỉ cô.Vừa nhận được Phong Thánh nhắc nhở, Lạc Ương Ương nhìn ánh mắt Phong lão gia tử, vừa thu lại hoảng loạn, lập tức cúi đầu nhỏ xuống: “Ông nội.”Người phía sau lão gia tử, cũng đều đánh giá Phong Thánh và Lạc Ương Ương, tầm mắt bọn họ chủ yếu dừng ở trên người Lạc Ương Ương lần đầu tiên gặp mặt.Cho dù cúi đầu, Lạc Ương Ương cũng có thể cảm giác được đông đảo tầm mắt nhìn cô, từng đạo tầm mắt giống như kim đâm làm cảm xúc của cô căng chặt.Tầm mắt lão gia tử trước chuyển tới từ trên mặt Phong Thánh rồi lên trên mặt Lạc Ương Ương, tiếp theo chợt tắt nhìn về phía trên tay nắm một chỗ của hai người.Tầm mắt nắm tay giao nhau của hai người hướng lên trên, lão gia tử lại nhìn về phía Phong Thánh, ánh mắt ý vị thâm trường.Phong Thánh không tránh không né, cứ như vậy thẳng tắp nhìn lại ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của lão gia tử.Chỉ còn gió lạnh khẽ vuốt qua hành lang gấp khúc, không khí đột nhiên liền ngưng trọng lên, áp khí cực thấp.Khi áp suất thấp sắp ép tới Lạc Ương Ương không dám ngẩng đầu, tầm mắt đối diện của lão gia tử và Phong Thánh vừa chuyển, bỗng nhiên dừng ở trên người cô.“Cháu tên Lạc Ương Ương?” Giọng nói ám trầm của lão gia tử, tựa như lợi kiếm chui từ dưới đất, đâm vào lưng cứng đờ của Lạc Ương Ương.Sở dĩ Lão gia tử há miệng liền hỏi tên họ Lạc Ương Ương.Là bởi vì trong lúc ăn tết, các nhà các hộ giăng đèn kết hoa, không có người ngoài sẽ tới cửa vào lúc này.Tuổi không sai biệt lắm với thế hệ Phong Thánh, ngoại trừ con dâu mới mang con gái tới đây, không còn người khác.“Dạ.” Bị trực tiếp điểm danh Lạc Ương Ương, thanh âm đều có chút run.Nhận thấy được tay nhỏ Lạc Ương Ương bởi vì khẩn trương mà dùng sức nắm chặt anh, Phong Thánh trấn an dùng sức nắm ngược lại một chút.Sở dĩ anh không chủ động giới thiệu thân phận của Lạc Ương Ương, chính là muốn cho lão gia tử chủ động dò hỏi.

Chương 480: Cháu là Lạc Ương Ương?