Tác giả:

1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…

Chương 485: Vứt bỏ em

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayCái trán Lạc Ương Ương bị đụng b*n r* sau, tầm mắt theo bản năng ngửa ra sau.Lúc này mới thấy cô đụng phải không phải tường, là Phong Ngật.Phong Ngật nghe được chỗ rẽ hành lang gấp khúc chỗ có âm thanh nhưng không nghĩ tới người tới sẽ đụng phải anh.Vừa thấy được Lạc Ương Ương và Phong Hành cùng nhau xuất hiện, anh duỗi tay ra bắt lấy Lạc Ương Ương.Gần như là theo phản xạ kéo Lạc Ương Ương đến phía sau mình.Một đôi mắt ôn nhuận của Phong Ngật cảnh giác nhìn Phong Hành: "Anh họ đây là bồi em gái ngắm hoa sao? Thật nhàn hạ thoải mái.”Phong Hành cũng không dự đoán được sẽ gặp phải Phong Ngật, đặc biệt là khi nhìn thấy động tác có tính bảo vệ của Phong Ngật, bảo hộ Lạc Ương Ương chặt chẽ ở sau người, mắt đào hoa của anh ta hơi nheo lại. “Phong Ngật, nhàn hạ thoải mái chính là chú đi? Tết nhất, một mình chú chạy tới sân huấn luyện là làm sao?” Phong Hành cười tà mị, hỏi lại.Phong Thánh xem Lạc Ương Ương như bảo bối che chở, anh có thể lý giải, dù sao quan hệ của hai người bọn họ không giống tầm thường.Nhưng Phong Ngật cần phải cũng che chở Lạc Ương Ương như vậy sao?Chỗ sâu trong đôi mắt ôn nhuận của Phong Ngật, toàn là khí lạnh lẽo, không đáp hỏi ngược lại: "Không phải anh họ cũng một mình chạy tới sân huấn luyện sao?”Sân huấn luyện ở vào một góc yên lặng của cổ trạch, bình thường không có bao nhiêu người sẽ đi qua.Tuy rằng Lạc Ương Ương và Phong Hành cùng nhau xuất hiện, nhưng Phong Ngật kết luận, Lạc Ương Ương và Phong Hành tuyệt đối không thể là kết bạn cùng nhau đến bên này.Khả năng lớn nhất, là anh hai dẫn Lạc Ương Ương đến sân huấn luyện, nhưng sao không thấy thân ảnh anh hai?“Ai nói anh là một người?” Một ngón tay thon dài của Phong Hành, chỉ về phía sau Phong Ngật, bất cần đời cười nói, “Anh và en gi Phong cùng tới.”Lạc Ương Ương được Phong Ngật bảo hộ ở sau người, thân thể nhỏ mảnh khảnh bị che đậy cả người, đột nhiên dò đầu nhỏ ra: “Tôi không phải cùng nhau tới với anh!”“Anh biết em cùng nhau tới với anh hai, nhưng anh hai này không phải vứt bỏ em, một mình trốn đi sao?” Phong Hành ph*ng đ*ng không kềm chế được trêu đùa Lạc Ương Ương.

Editor: May

Cái trán Lạc Ương Ương bị đụng b*n r* sau, tầm mắt theo bản năng ngửa ra sau.

Lúc này mới thấy cô đụng phải không phải tường, là Phong Ngật.

Phong Ngật nghe được chỗ rẽ hành lang gấp khúc chỗ có âm thanh nhưng không nghĩ tới người tới sẽ đụng phải anh.

Vừa thấy được Lạc Ương Ương và Phong Hành cùng nhau xuất hiện, anh duỗi tay ra bắt lấy Lạc Ương Ương.

Gần như là theo phản xạ kéo Lạc Ương Ương đến phía sau mình.

Một đôi mắt ôn nhuận của Phong Ngật cảnh giác nhìn Phong Hành: "Anh họ đây là bồi em gái ngắm hoa sao? Thật nhàn hạ thoải mái.”

Phong Hành cũng không dự đoán được sẽ gặp phải Phong Ngật, đặc biệt là khi nhìn thấy động tác có tính bảo vệ của Phong Ngật, bảo hộ Lạc Ương Ương chặt chẽ ở sau người, mắt đào hoa của anh ta hơi nheo lại. 

“Phong Ngật, nhàn hạ thoải mái chính là chú đi? Tết nhất, một mình chú chạy tới sân huấn luyện là làm sao?” Phong Hành cười tà mị, hỏi lại.

Phong Thánh xem Lạc Ương Ương như bảo bối che chở, anh có thể lý giải, dù sao quan hệ của hai người bọn họ không giống tầm thường.

Nhưng Phong Ngật cần phải cũng che chở Lạc Ương Ương như vậy sao?

Chỗ sâu trong đôi mắt ôn nhuận của Phong Ngật, toàn là khí lạnh lẽo, không đáp hỏi ngược lại: "Không phải anh họ cũng một mình chạy tới sân huấn luyện sao?”

Sân huấn luyện ở vào một góc yên lặng của cổ trạch, bình thường không có bao nhiêu người sẽ đi qua.

Tuy rằng Lạc Ương Ương và Phong Hành cùng nhau xuất hiện, nhưng Phong Ngật kết luận, Lạc Ương Ương và Phong Hành tuyệt đối không thể là kết bạn cùng nhau đến bên này.

Khả năng lớn nhất, là anh hai dẫn Lạc Ương Ương đến sân huấn luyện, nhưng sao không thấy thân ảnh anh hai?

“Ai nói anh là một người?” Một ngón tay thon dài của Phong Hành, chỉ về phía sau Phong Ngật, bất cần đời cười nói, “Anh và en gi Phong cùng tới.”

Lạc Ương Ương được Phong Ngật bảo hộ ở sau người, thân thể nhỏ mảnh khảnh bị che đậy cả người, đột nhiên dò đầu nhỏ ra: “Tôi không phải cùng nhau tới với anh!”

“Anh biết em cùng nhau tới với anh hai, nhưng anh hai này không phải vứt bỏ em, một mình trốn đi sao?” Phong Hành ph*ng đ*ng không kềm chế được trêu đùa Lạc Ương Ương.

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayCái trán Lạc Ương Ương bị đụng b*n r* sau, tầm mắt theo bản năng ngửa ra sau.Lúc này mới thấy cô đụng phải không phải tường, là Phong Ngật.Phong Ngật nghe được chỗ rẽ hành lang gấp khúc chỗ có âm thanh nhưng không nghĩ tới người tới sẽ đụng phải anh.Vừa thấy được Lạc Ương Ương và Phong Hành cùng nhau xuất hiện, anh duỗi tay ra bắt lấy Lạc Ương Ương.Gần như là theo phản xạ kéo Lạc Ương Ương đến phía sau mình.Một đôi mắt ôn nhuận của Phong Ngật cảnh giác nhìn Phong Hành: "Anh họ đây là bồi em gái ngắm hoa sao? Thật nhàn hạ thoải mái.”Phong Hành cũng không dự đoán được sẽ gặp phải Phong Ngật, đặc biệt là khi nhìn thấy động tác có tính bảo vệ của Phong Ngật, bảo hộ Lạc Ương Ương chặt chẽ ở sau người, mắt đào hoa của anh ta hơi nheo lại. “Phong Ngật, nhàn hạ thoải mái chính là chú đi? Tết nhất, một mình chú chạy tới sân huấn luyện là làm sao?” Phong Hành cười tà mị, hỏi lại.Phong Thánh xem Lạc Ương Ương như bảo bối che chở, anh có thể lý giải, dù sao quan hệ của hai người bọn họ không giống tầm thường.Nhưng Phong Ngật cần phải cũng che chở Lạc Ương Ương như vậy sao?Chỗ sâu trong đôi mắt ôn nhuận của Phong Ngật, toàn là khí lạnh lẽo, không đáp hỏi ngược lại: "Không phải anh họ cũng một mình chạy tới sân huấn luyện sao?”Sân huấn luyện ở vào một góc yên lặng của cổ trạch, bình thường không có bao nhiêu người sẽ đi qua.Tuy rằng Lạc Ương Ương và Phong Hành cùng nhau xuất hiện, nhưng Phong Ngật kết luận, Lạc Ương Ương và Phong Hành tuyệt đối không thể là kết bạn cùng nhau đến bên này.Khả năng lớn nhất, là anh hai dẫn Lạc Ương Ương đến sân huấn luyện, nhưng sao không thấy thân ảnh anh hai?“Ai nói anh là một người?” Một ngón tay thon dài của Phong Hành, chỉ về phía sau Phong Ngật, bất cần đời cười nói, “Anh và en gi Phong cùng tới.”Lạc Ương Ương được Phong Ngật bảo hộ ở sau người, thân thể nhỏ mảnh khảnh bị che đậy cả người, đột nhiên dò đầu nhỏ ra: “Tôi không phải cùng nhau tới với anh!”“Anh biết em cùng nhau tới với anh hai, nhưng anh hai này không phải vứt bỏ em, một mình trốn đi sao?” Phong Hành ph*ng đ*ng không kềm chế được trêu đùa Lạc Ương Ương.

Chương 485: Vứt bỏ em