Tác giả:

1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…

Chương 493: Tự giải quyết

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: May“Ưm……” Lạc Ương Ương bị cắn đến ngâm khẽ một tiếng, tiếp đó ôm chặt hơn nữa, “Không muốn.”Cô phát giác chính mình, bắt đầu tham luyến ôm ấp của anh.Cô cũng không cho rằng đây là một dấu hiệu tốt, nếu chưa từng bao giờ có được, liền không tồn tại cái gọi là mất đi.Nhưng một khi có được, mất đi chính là đau triệt nội tâm.Ngực dày rộng của anh mang cho cô cảm giác an toàn, là chưa bao giờ từng có.Về phương diện khác, cùng lúc anh làm cô an tâm, chuyện hai người ở bên nhau, lại k*ch th*ch khủng hoảng sâu trong tâm linh của cô.Cô sợ hãi tương lai một ngày nào đó tỉnh lại, cô và Phong Thánh phải tách ra.Trước kia, cô muốn nghĩ cách muốn rời khỏi anh, nhưng hiện tại, cô không muốn rời đi.“Anh nói rồi, hết thảy giao cho anh là được, em không cần nghĩ gì hết.” Phong Thánh hôn một chút lại một chút dừng ở trên mặt Lạc Ương Ương.Nụ hôn ấm áp nhỏ vụn an ủi mỗi một tấc da thịt trên khuôn mặt nhỏ non nớt của cô, thâm tình lại quyến luyến.Lạc Ương Ương được cẩn thận che chở, Phong Thánh hôn hôn liền hôn lên cánh môi phấn nộn mê người của cô.Lạc Ương Ương bị mang tiến vào tình cảm lốc xoáy, nhẹ nhàng đáp lại anhNhưng khi m** l*** d** d** đến lửa nóng, cô đột nhiên nhận thấy được bàn tay to của Phong Thánh tùy ý cởi áo trên người cô, cô vội vàng nắm chặt: “Đừng……”“Làm sao bây giờ? Nhưng anh muốn……” Tay Phong Thánh không tiếp tục làm càn, nhưng môi lưỡi lửa nóng lại dời về phía bên tai Lạc Ương Ương.Giọng nói khàn khàn của anh giống như mang theo ma lực, khi hơi thở cực nóng phun ở bên tai Lạc Ương Ương, k*ch th*ch đến bả vai nhỏ của cô đều không tự giác co rúc lại.Khuôn mặt nhỏ của Lạc Ương Ương đỏ say lòng người, ánh mắt hơi lóe không dám đối diện với Phong Thánh: “Tự, tự mình giải quyết.”Cô biết làm sao bây giờ, chỉ biết là cổ trạch nhà họ Phong quá mức nguy hiểm, bọn họ nhất định không thể xằng bậy.“Tự mình giải quyết?” Phong Thánh tự động lý giải thành ‘ tự mình nghĩ cách giải quyết ’, mắt lạnh lập tức hiện lên một chút cười xấu xa, “Đây chính là em nói.”Lạc Ương Ương vừa nghe lời nói này của anh, lập tức nhận thấy được không thích hợp.

Editor: May

“Ưm……” Lạc Ương Ương bị cắn đến ngâm khẽ một tiếng, tiếp đó ôm chặt hơn nữa, “Không muốn.”

Cô phát giác chính mình, bắt đầu tham luyến ôm ấp của anh.

Cô cũng không cho rằng đây là một dấu hiệu tốt, nếu chưa từng bao giờ có được, liền không tồn tại cái gọi là mất đi.

Nhưng một khi có được, mất đi chính là đau triệt nội tâm.

Ngực dày rộng của anh mang cho cô cảm giác an toàn, là chưa bao giờ từng có.

Về phương diện khác, cùng lúc anh làm cô an tâm, chuyện hai người ở bên nhau, lại k*ch th*ch khủng hoảng sâu trong tâm linh của cô.

Cô sợ hãi tương lai một ngày nào đó tỉnh lại, cô và Phong Thánh phải tách ra.

Trước kia, cô muốn nghĩ cách muốn rời khỏi anh, nhưng hiện tại, cô không muốn rời đi.

“Anh nói rồi, hết thảy giao cho anh là được, em không cần nghĩ gì hết.” Phong Thánh hôn một chút lại một chút dừng ở trên mặt Lạc Ương Ương.

Nụ hôn ấm áp nhỏ vụn an ủi mỗi một tấc da thịt trên khuôn mặt nhỏ non nớt của cô, thâm tình lại quyến luyến.

Lạc Ương Ương được cẩn thận che chở, Phong Thánh hôn hôn liền hôn lên cánh môi phấn nộn mê người của cô.

Lạc Ương Ương bị mang tiến vào tình cảm lốc xoáy, nhẹ nhàng đáp lại anh

Nhưng khi m** l*** d** d** đến lửa nóng, cô đột nhiên nhận thấy được bàn tay to của Phong Thánh tùy ý cởi áo trên người cô, cô vội vàng nắm chặt: “Đừng……”

“Làm sao bây giờ? Nhưng anh muốn……” Tay Phong Thánh không tiếp tục làm càn, nhưng môi lưỡi lửa nóng lại dời về phía bên tai Lạc Ương Ương.

Giọng nói khàn khàn của anh giống như mang theo ma lực, khi hơi thở cực nóng phun ở bên tai Lạc Ương Ương, k*ch th*ch đến bả vai nhỏ của cô đều không tự giác co rúc lại.

Khuôn mặt nhỏ của Lạc Ương Ương đỏ say lòng người, ánh mắt hơi lóe không dám đối diện với Phong Thánh: “Tự, tự mình giải quyết.”

Cô biết làm sao bây giờ, chỉ biết là cổ trạch nhà họ Phong quá mức nguy hiểm, bọn họ nhất định không thể xằng bậy.

“Tự mình giải quyết?” Phong Thánh tự động lý giải thành ‘ tự mình nghĩ cách giải quyết ’, mắt lạnh lập tức hiện lên một chút cười xấu xa, “Đây chính là em nói.”

Lạc Ương Ương vừa nghe lời nói này của anh, lập tức nhận thấy được không thích hợp.

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: May“Ưm……” Lạc Ương Ương bị cắn đến ngâm khẽ một tiếng, tiếp đó ôm chặt hơn nữa, “Không muốn.”Cô phát giác chính mình, bắt đầu tham luyến ôm ấp của anh.Cô cũng không cho rằng đây là một dấu hiệu tốt, nếu chưa từng bao giờ có được, liền không tồn tại cái gọi là mất đi.Nhưng một khi có được, mất đi chính là đau triệt nội tâm.Ngực dày rộng của anh mang cho cô cảm giác an toàn, là chưa bao giờ từng có.Về phương diện khác, cùng lúc anh làm cô an tâm, chuyện hai người ở bên nhau, lại k*ch th*ch khủng hoảng sâu trong tâm linh của cô.Cô sợ hãi tương lai một ngày nào đó tỉnh lại, cô và Phong Thánh phải tách ra.Trước kia, cô muốn nghĩ cách muốn rời khỏi anh, nhưng hiện tại, cô không muốn rời đi.“Anh nói rồi, hết thảy giao cho anh là được, em không cần nghĩ gì hết.” Phong Thánh hôn một chút lại một chút dừng ở trên mặt Lạc Ương Ương.Nụ hôn ấm áp nhỏ vụn an ủi mỗi một tấc da thịt trên khuôn mặt nhỏ non nớt của cô, thâm tình lại quyến luyến.Lạc Ương Ương được cẩn thận che chở, Phong Thánh hôn hôn liền hôn lên cánh môi phấn nộn mê người của cô.Lạc Ương Ương bị mang tiến vào tình cảm lốc xoáy, nhẹ nhàng đáp lại anhNhưng khi m** l*** d** d** đến lửa nóng, cô đột nhiên nhận thấy được bàn tay to của Phong Thánh tùy ý cởi áo trên người cô, cô vội vàng nắm chặt: “Đừng……”“Làm sao bây giờ? Nhưng anh muốn……” Tay Phong Thánh không tiếp tục làm càn, nhưng môi lưỡi lửa nóng lại dời về phía bên tai Lạc Ương Ương.Giọng nói khàn khàn của anh giống như mang theo ma lực, khi hơi thở cực nóng phun ở bên tai Lạc Ương Ương, k*ch th*ch đến bả vai nhỏ của cô đều không tự giác co rúc lại.Khuôn mặt nhỏ của Lạc Ương Ương đỏ say lòng người, ánh mắt hơi lóe không dám đối diện với Phong Thánh: “Tự, tự mình giải quyết.”Cô biết làm sao bây giờ, chỉ biết là cổ trạch nhà họ Phong quá mức nguy hiểm, bọn họ nhất định không thể xằng bậy.“Tự mình giải quyết?” Phong Thánh tự động lý giải thành ‘ tự mình nghĩ cách giải quyết ’, mắt lạnh lập tức hiện lên một chút cười xấu xa, “Đây chính là em nói.”Lạc Ương Ương vừa nghe lời nói này của anh, lập tức nhận thấy được không thích hợp.

Chương 493: Tự giải quyết