1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…
Chương 498: Ăn vụng đậu hũ
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayThật giống như, bé thật sự nghe hiểu.“Hiểu chị chính là chị dâu lớn của em nha.” Phong Tử Mục đột nhiên vọt tới trước mặt Lạc Ương Ương, ôm chặt chân cô, ngửa đầu, thiên chân vô tà nhìn cô.Trời giá rét gió lạnh thổi thổi, Lạc Ương Ương vốn dĩ mặc ít, Phong Tử Mục đột nhiên ôm lấy này, làn váy sườn xám của cô nhoáng lên, hơn phân nửa chân thon dài liền toàn lộ ra ngoài.Nhìn một màn trắng bóng mê người này, mặt tuấn của Phong Thánh lập tức liền đen xuống.Tầm mắt Phong Thánh phi thường lãnh lệ, tựa như lợi kiếm ra khỏi vỏ bắn xuyên qua.Phong Tử Mục nheo mắt, tựa hồ là đã nhận ra tầm mắt bất thiện của Phong Thánh, tay bé ôm chân Lạc Ương Ương, lập tức liền thu lại, hơn nữa cơ linh liên tiếp lui về sau vài bước.“Hắc hắc, anh hai.” Sau khi Phong Tử Mục cảm thấy chính mình đã thối lui đến phạm vi an toàn, khuôn mặt tràn đầy thiên chân vô tà ngây thơ chất phác, vẻ mặt lấy lòng nhìn Phong Thánh.Xong rồi, bé làm sai chuyện, anh hai sẽ không thu thập bé chứ?Bé thấy chị dâu lớn xinh đẹp như vậy, chỉ ôm một chút mà thôi, mặt đen này của anh hai, giống như bé đoạt bà xã của anh.Bé sai rồi, về sau không ôm còn không được sao“Tên nhóc thúi, qua một bên chơi đi!” Phong Thánh không khách khí đuổi đi nói.Đậu hủ người phụ nữ của anh cũng dám ăn, thiếu thu thập!“Dạ biết!” Phong Tử Mục nào dám nói không, nhảy nhót liền chạy vào vườn hoa mai lần nữa.Lạc Ương Ương nhìn Phong Tử Mục vui sướng nhảy chạy đi, tầm mắt vừa chuyển lại căm tức nhìn Phong Thánh: “Anh điên rồi à?”“Em cứ yên tâm đi, tên nhóc này đặc biệt có linh tính, sẽ không xảy ra chuyện.” Phong Thánh trấn an nói.Nếu là người bình thường, anh còn không nói cho biết đâu.Tuy rằng hai người hấp dẫn đông đảo tầm mắt vườn hoa mai, nhưng Phong Thánh không có chút ý tứ dừng lại vì bọn họ, nắm Lạc Ương Ương tiếp tục đi về phía trước.Lạc Ương Ương không cần liếc mắt về phía vườn hoa mai, cũng có thể nhận thấy được đông đảo tầm mắt ngưng tụ ở trên người cô.
Editor: May
Thật giống như, bé thật sự nghe hiểu.
“Hiểu chị chính là chị dâu lớn của em nha.” Phong Tử Mục đột nhiên vọt tới trước mặt Lạc Ương Ương, ôm chặt chân cô, ngửa đầu, thiên chân vô tà nhìn cô.
Trời giá rét gió lạnh thổi thổi, Lạc Ương Ương vốn dĩ mặc ít, Phong Tử Mục đột nhiên ôm lấy này, làn váy sườn xám của cô nhoáng lên, hơn phân nửa chân thon dài liền toàn lộ ra ngoài.
Nhìn một màn trắng bóng mê người này, mặt tuấn của Phong Thánh lập tức liền đen xuống.
Tầm mắt Phong Thánh phi thường lãnh lệ, tựa như lợi kiếm ra khỏi vỏ bắn xuyên qua.
Phong Tử Mục nheo mắt, tựa hồ là đã nhận ra tầm mắt bất thiện của Phong Thánh, tay bé ôm chân Lạc Ương Ương, lập tức liền thu lại, hơn nữa cơ linh liên tiếp lui về sau vài bước.
“Hắc hắc, anh hai.” Sau khi Phong Tử Mục cảm thấy chính mình đã thối lui đến phạm vi an toàn, khuôn mặt tràn đầy thiên chân vô tà ngây thơ chất phác, vẻ mặt lấy lòng nhìn Phong Thánh.
Xong rồi, bé làm sai chuyện, anh hai sẽ không thu thập bé chứ?
Bé thấy chị dâu lớn xinh đẹp như vậy, chỉ ôm một chút mà thôi, mặt đen này của anh hai, giống như bé đoạt bà xã của anh.
Bé sai rồi, về sau không ôm còn không được sao
“Tên nhóc thúi, qua một bên chơi đi!” Phong Thánh không khách khí đuổi đi nói.
Đậu hủ người phụ nữ của anh cũng dám ăn, thiếu thu thập!
“Dạ biết!” Phong Tử Mục nào dám nói không, nhảy nhót liền chạy vào vườn hoa mai lần nữa.
Lạc Ương Ương nhìn Phong Tử Mục vui sướng nhảy chạy đi, tầm mắt vừa chuyển lại căm tức nhìn Phong Thánh: “Anh điên rồi à?”
“Em cứ yên tâm đi, tên nhóc này đặc biệt có linh tính, sẽ không xảy ra chuyện.” Phong Thánh trấn an nói.
Nếu là người bình thường, anh còn không nói cho biết đâu.
Tuy rằng hai người hấp dẫn đông đảo tầm mắt vườn hoa mai, nhưng Phong Thánh không có chút ý tứ dừng lại vì bọn họ, nắm Lạc Ương Ương tiếp tục đi về phía trước.
Lạc Ương Ương không cần liếc mắt về phía vườn hoa mai, cũng có thể nhận thấy được đông đảo tầm mắt ngưng tụ ở trên người cô.
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayThật giống như, bé thật sự nghe hiểu.“Hiểu chị chính là chị dâu lớn của em nha.” Phong Tử Mục đột nhiên vọt tới trước mặt Lạc Ương Ương, ôm chặt chân cô, ngửa đầu, thiên chân vô tà nhìn cô.Trời giá rét gió lạnh thổi thổi, Lạc Ương Ương vốn dĩ mặc ít, Phong Tử Mục đột nhiên ôm lấy này, làn váy sườn xám của cô nhoáng lên, hơn phân nửa chân thon dài liền toàn lộ ra ngoài.Nhìn một màn trắng bóng mê người này, mặt tuấn của Phong Thánh lập tức liền đen xuống.Tầm mắt Phong Thánh phi thường lãnh lệ, tựa như lợi kiếm ra khỏi vỏ bắn xuyên qua.Phong Tử Mục nheo mắt, tựa hồ là đã nhận ra tầm mắt bất thiện của Phong Thánh, tay bé ôm chân Lạc Ương Ương, lập tức liền thu lại, hơn nữa cơ linh liên tiếp lui về sau vài bước.“Hắc hắc, anh hai.” Sau khi Phong Tử Mục cảm thấy chính mình đã thối lui đến phạm vi an toàn, khuôn mặt tràn đầy thiên chân vô tà ngây thơ chất phác, vẻ mặt lấy lòng nhìn Phong Thánh.Xong rồi, bé làm sai chuyện, anh hai sẽ không thu thập bé chứ?Bé thấy chị dâu lớn xinh đẹp như vậy, chỉ ôm một chút mà thôi, mặt đen này của anh hai, giống như bé đoạt bà xã của anh.Bé sai rồi, về sau không ôm còn không được sao“Tên nhóc thúi, qua một bên chơi đi!” Phong Thánh không khách khí đuổi đi nói.Đậu hủ người phụ nữ của anh cũng dám ăn, thiếu thu thập!“Dạ biết!” Phong Tử Mục nào dám nói không, nhảy nhót liền chạy vào vườn hoa mai lần nữa.Lạc Ương Ương nhìn Phong Tử Mục vui sướng nhảy chạy đi, tầm mắt vừa chuyển lại căm tức nhìn Phong Thánh: “Anh điên rồi à?”“Em cứ yên tâm đi, tên nhóc này đặc biệt có linh tính, sẽ không xảy ra chuyện.” Phong Thánh trấn an nói.Nếu là người bình thường, anh còn không nói cho biết đâu.Tuy rằng hai người hấp dẫn đông đảo tầm mắt vườn hoa mai, nhưng Phong Thánh không có chút ý tứ dừng lại vì bọn họ, nắm Lạc Ương Ương tiếp tục đi về phía trước.Lạc Ương Ương không cần liếc mắt về phía vườn hoa mai, cũng có thể nhận thấy được đông đảo tầm mắt ngưng tụ ở trên người cô.