Tác giả:

1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…

Chương 504: Khiêu vũ

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayĐương nhiên, tình huống đặc thù của cô là ngoại lệ.Phong Thi Nhã thấy Lạc Ương Ương không rõ, liền giải thích nói: “Chính là giống như lão gia tử có một người em gái, em gái ông gả đi ra ngoài sinh con trai liền không họ Phong, nhưng phỏng chừng nguyên nhân nhà họ Phong gia lớn nghiệp lớn, con gái gả đi ra ngoài, mỗi năm ăn tết đều sẽ trở về, người mấy thế hệ dìu già dắt trẻ trở về toàn bộ cũng rất nhiều người.”Lạc Ương Ương hiểu rõ gật đầu, nữ quyến gả đi ra ngoài cũng trở lại hết, tổng hợp một đường mấy thế hệ, khó trách nhiều người như vậy.Lạc Ương Ương còn đang nói chuyện với Phong Thi Nhã, giọng nói Phong Hành liền chui vào lỗ tai.“Tìm em lâu như vậy, hóa ra em ở chỗ này, đến đây đi, cùng anh khiêu vũ đi.”Phong Hành đã sớm chờ lâu, đi tới liền lôi kéo cổ tay Lạc Ương Ương, dẫn cô về phía sàn nhảy.“Anh làm gì? Tôi không nhảy!” Lạc Ương Ương bị mạnh mẽ kéo xuống ghế chân cao, giọng nói giận dữ.Sao Phong Hành luôn là như vậy, hỏi cũng không hỏi cô, muốn làm gì liền trực tiếp động thủ.“Không biết nhảy? Không quan hệ, anh dạy cho em.” Phong Hành cố ý xuyên tạc ý tứ của Lạc Ương Ương, nện bước đi vào sân nhảy, không thả chậm chút nào. “Tôi không muốn nhảy với anh!” Lạc Ương Ương bị bắt đi theo, giãy giụa đi đẩy tay Phong Hành bắt lấy cổ tay cô.Phong Hành là một người đàn ông, sức lực khẳng định muốn lớn hơn cô, cô càng đẩy Phong Hành nắm càng chặt, cổ tay lỏa lồ ra trắng nõn đều sắp bị nắm đỏ.“Không muốn nhảy với anh?” Phong Hành hơi kinh ngạc nhìn Lạc Ương Ương, ngay sau đó giọng nói liền ủy khuất vài phần, “Nói chuyện không cần trắng ra, anh sẽ thương tâm.”“Thương cái đầu quỷ của anh! Mau thả tôi ra!” Lạc Ương Ương không chút nào cho rằng Phong Hành là cảm thấy cô tốt, mới dán lên lần nữa,Cô luôn cảm thấy phương diện này, khẳng định có quan hệ bởi vì Phong Thánh.“Em nói thả liền thả? Quá thật mất mặt, không buông!” Lúc Phong Hành nói lời này, mắt đào hoa liếc mắt nhìn trước cửa một cái, tựa hồ là đang đợi người nào.Lạc Ương Ương chống lại không lại Phong Hành, đột nhiên nghĩ đến có thể thỉnh cầu Phong Thi Nhã.

Editor: May

Đương nhiên, tình huống đặc thù của cô là ngoại lệ.

Phong Thi Nhã thấy Lạc Ương Ương không rõ, liền giải thích nói: “Chính là giống như lão gia tử có một người em gái, em gái ông gả đi ra ngoài sinh con trai liền không họ Phong, nhưng phỏng chừng nguyên nhân nhà họ Phong gia lớn nghiệp lớn, con gái gả đi ra ngoài, mỗi năm ăn tết đều sẽ trở về, người mấy thế hệ dìu già dắt trẻ trở về toàn bộ cũng rất nhiều người.”

Lạc Ương Ương hiểu rõ gật đầu, nữ quyến gả đi ra ngoài cũng trở lại hết, tổng hợp một đường mấy thế hệ, khó trách nhiều người như vậy.

Lạc Ương Ương còn đang nói chuyện với Phong Thi Nhã, giọng nói Phong Hành liền chui vào lỗ tai.

“Tìm em lâu như vậy, hóa ra em ở chỗ này, đến đây đi, cùng anh khiêu vũ đi.”

Phong Hành đã sớm chờ lâu, đi tới liền lôi kéo cổ tay Lạc Ương Ương, dẫn cô về phía sàn nhảy.

“Anh làm gì? Tôi không nhảy!” Lạc Ương Ương bị mạnh mẽ kéo xuống ghế chân cao, giọng nói giận dữ.

Sao Phong Hành luôn là như vậy, hỏi cũng không hỏi cô, muốn làm gì liền trực tiếp động thủ.

“Không biết nhảy? Không quan hệ, anh dạy cho em.” Phong Hành cố ý xuyên tạc ý tứ của Lạc Ương Ương, nện bước đi vào sân nhảy, không thả chậm chút nào. 

“Tôi không muốn nhảy với anh!” Lạc Ương Ương bị bắt đi theo, giãy giụa đi đẩy tay Phong Hành bắt lấy cổ tay cô.

Phong Hành là một người đàn ông, sức lực khẳng định muốn lớn hơn cô, cô càng đẩy Phong Hành nắm càng chặt, cổ tay lỏa lồ ra trắng nõn đều sắp bị nắm đỏ.

“Không muốn nhảy với anh?” Phong Hành hơi kinh ngạc nhìn Lạc Ương Ương, ngay sau đó giọng nói liền ủy khuất vài phần, “Nói chuyện không cần trắng ra, anh sẽ thương tâm.”

“Thương cái đầu quỷ của anh! Mau thả tôi ra!” Lạc Ương Ương không chút nào cho rằng Phong Hành là cảm thấy cô tốt, mới dán lên lần nữa,

Cô luôn cảm thấy phương diện này, khẳng định có quan hệ bởi vì Phong Thánh.

“Em nói thả liền thả? Quá thật mất mặt, không buông!” Lúc Phong Hành nói lời này, mắt đào hoa liếc mắt nhìn trước cửa một cái, tựa hồ là đang đợi người nào.

Lạc Ương Ương chống lại không lại Phong Hành, đột nhiên nghĩ đến có thể thỉnh cầu Phong Thi Nhã.

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayĐương nhiên, tình huống đặc thù của cô là ngoại lệ.Phong Thi Nhã thấy Lạc Ương Ương không rõ, liền giải thích nói: “Chính là giống như lão gia tử có một người em gái, em gái ông gả đi ra ngoài sinh con trai liền không họ Phong, nhưng phỏng chừng nguyên nhân nhà họ Phong gia lớn nghiệp lớn, con gái gả đi ra ngoài, mỗi năm ăn tết đều sẽ trở về, người mấy thế hệ dìu già dắt trẻ trở về toàn bộ cũng rất nhiều người.”Lạc Ương Ương hiểu rõ gật đầu, nữ quyến gả đi ra ngoài cũng trở lại hết, tổng hợp một đường mấy thế hệ, khó trách nhiều người như vậy.Lạc Ương Ương còn đang nói chuyện với Phong Thi Nhã, giọng nói Phong Hành liền chui vào lỗ tai.“Tìm em lâu như vậy, hóa ra em ở chỗ này, đến đây đi, cùng anh khiêu vũ đi.”Phong Hành đã sớm chờ lâu, đi tới liền lôi kéo cổ tay Lạc Ương Ương, dẫn cô về phía sàn nhảy.“Anh làm gì? Tôi không nhảy!” Lạc Ương Ương bị mạnh mẽ kéo xuống ghế chân cao, giọng nói giận dữ.Sao Phong Hành luôn là như vậy, hỏi cũng không hỏi cô, muốn làm gì liền trực tiếp động thủ.“Không biết nhảy? Không quan hệ, anh dạy cho em.” Phong Hành cố ý xuyên tạc ý tứ của Lạc Ương Ương, nện bước đi vào sân nhảy, không thả chậm chút nào. “Tôi không muốn nhảy với anh!” Lạc Ương Ương bị bắt đi theo, giãy giụa đi đẩy tay Phong Hành bắt lấy cổ tay cô.Phong Hành là một người đàn ông, sức lực khẳng định muốn lớn hơn cô, cô càng đẩy Phong Hành nắm càng chặt, cổ tay lỏa lồ ra trắng nõn đều sắp bị nắm đỏ.“Không muốn nhảy với anh?” Phong Hành hơi kinh ngạc nhìn Lạc Ương Ương, ngay sau đó giọng nói liền ủy khuất vài phần, “Nói chuyện không cần trắng ra, anh sẽ thương tâm.”“Thương cái đầu quỷ của anh! Mau thả tôi ra!” Lạc Ương Ương không chút nào cho rằng Phong Hành là cảm thấy cô tốt, mới dán lên lần nữa,Cô luôn cảm thấy phương diện này, khẳng định có quan hệ bởi vì Phong Thánh.“Em nói thả liền thả? Quá thật mất mặt, không buông!” Lúc Phong Hành nói lời này, mắt đào hoa liếc mắt nhìn trước cửa một cái, tựa hồ là đang đợi người nào.Lạc Ương Ương chống lại không lại Phong Hành, đột nhiên nghĩ đến có thể thỉnh cầu Phong Thi Nhã.

Chương 504: Khiêu vũ