Tác giả:

1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…

Chương 510: Nổi lên nghi ngờ

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayMỗi một đạo ánh mắt dừng ở trên người cô, có xem kỹ, có nghi hoặc, có khiếp sợ, còn có khinh thường và coi khinh, những ánh mắt vô hình đó cho cô áp lực cực lớn.“Không được!” Phong Thánh đột nhiên càng dùng sức ôm sát eo nhỏ Lạc Ương Ương, ấn chặt chẽ cô ở trước ngực chính mình, “Bây giờ em đi, càng dễ dàng làm người hoài nghi.”“Vậy làm sao bây giờ?” Eo bị siết không đi được, Lạc Ương Ương gấp đến độ đều sắp khóc.Không đợi Phong Thánh trả lời, Phong Hành nhìn hai người tình chàng ý thiếp giữa sân, tà khí cười nói: “Anh hai, diễm phúc của anh thật không cạn, sao em lại không có phúc khí như vậy chứ?”Phong Thánh nhìn cũng không nhìn về phía Phong Hành, chỉ nói khẽ với Lạc Ương Ương khẩn trương không thôi, dặn dò nói: “Bình tĩnh, có anh ở đây.”Ánh mắt Lạc Ương Ương lại là hung hăng chợt lóe, thần kinh căng chặt lại có thể kỳ dị, đột nhiên liền thả lỏng xuống.Phong Thánh không ái muội ôm cô nữa, nắm tay nhỏ của cô, kéo cô đến đứng yên bên cạnh chính mình.“Phúc khí này cũng là do em họ chú ban tặng, nếu không phải chú c**ng b*c Ương Ương bồi chú khiêu vũ, anh hai cũng sẽ không hưởng thụ được diễm phúc bực này.”Phong Thánh không né không tránh nhìn lại Phong Hành, khuôn mặt lạnh lùng trấn định như thường, thật giống như vừa rồi cái gì cũng chưa từng phát sinh.Mắt đào hoa của Phong Hành, chậm rãi híp thành một khe hở, nghiêm túc dị thường nhìn kỹ Phong Thánh, không buông tha một chút thần sắc biến hóa trên mặt anh.Nhưng mà, dù Phong Hành nhìn kỹ như thế nào, Phong Thánh vẫn là vẻ mặt lạnh lùng mặt không đổi sắc tim không nhảy kia.“Anh hai, Ương Ương lại không phải em gái ruột của anh, vì sao anh đối tốt với cô ấy như vậy? Hay là có mưu đồ?” Phong Hành lại cười tà tứ, bay thẳng đến ném một quả dưới nước qua cho Phong Thánh.Một phen lời nói của Phong Hành, quả thực như bom nổ dưới nước, nổ đến mọi người trong đại sảnh, sôi nổi nổi lên lòng nghi ngờ.Khi mọi người nhìn về phía Lạc Ương Ương và Phong Thánh, ánh mắt cũng nhiều thêm vài tia đánh giá.Như lời vừa rồi của Phong Thánh, thật sự do một tay Phong Hành ban tặng, anh mới có thể không cẩn thận hôn lên Lạc Ương Ương, những chuyện này bọn họ thấy được, cũng đều lý giải.

Editor: May

Mỗi một đạo ánh mắt dừng ở trên người cô, có xem kỹ, có nghi hoặc, có khiếp sợ, còn có khinh thường và coi khinh, những ánh mắt vô hình đó cho cô áp lực cực lớn.

“Không được!” Phong Thánh đột nhiên càng dùng sức ôm sát eo nhỏ Lạc Ương Ương, ấn chặt chẽ cô ở trước ngực chính mình, “Bây giờ em đi, càng dễ dàng làm người hoài nghi.”

“Vậy làm sao bây giờ?” Eo bị siết không đi được, Lạc Ương Ương gấp đến độ đều sắp khóc.

Không đợi Phong Thánh trả lời, Phong Hành nhìn hai người tình chàng ý thiếp giữa sân, tà khí cười nói: “Anh hai, diễm phúc của anh thật không cạn, sao em lại không có phúc khí như vậy chứ?”

Phong Thánh nhìn cũng không nhìn về phía Phong Hành, chỉ nói khẽ với Lạc Ương Ương khẩn trương không thôi, dặn dò nói: “Bình tĩnh, có anh ở đây.”

Ánh mắt Lạc Ương Ương lại là hung hăng chợt lóe, thần kinh căng chặt lại có thể kỳ dị, đột nhiên liền thả lỏng xuống.

Phong Thánh không ái muội ôm cô nữa, nắm tay nhỏ của cô, kéo cô đến đứng yên bên cạnh chính mình.

“Phúc khí này cũng là do em họ chú ban tặng, nếu không phải chú c**ng b*c Ương Ương bồi chú khiêu vũ, anh hai cũng sẽ không hưởng thụ được diễm phúc bực này.”

Phong Thánh không né không tránh nhìn lại Phong Hành, khuôn mặt lạnh lùng trấn định như thường, thật giống như vừa rồi cái gì cũng chưa từng phát sinh.

Mắt đào hoa của Phong Hành, chậm rãi híp thành một khe hở, nghiêm túc dị thường nhìn kỹ Phong Thánh, không buông tha một chút thần sắc biến hóa trên mặt anh.

Nhưng mà, dù Phong Hành nhìn kỹ như thế nào, Phong Thánh vẫn là vẻ mặt lạnh lùng mặt không đổi sắc tim không nhảy kia.

“Anh hai, Ương Ương lại không phải em gái ruột của anh, vì sao anh đối tốt với cô ấy như vậy? Hay là có mưu đồ?” 

Phong Hành lại cười tà tứ, bay thẳng đến ném một quả dưới nước qua cho Phong Thánh.

Một phen lời nói của Phong Hành, quả thực như bom nổ dưới nước, nổ đến mọi người trong đại sảnh, sôi nổi nổi lên lòng nghi ngờ.

Khi mọi người nhìn về phía Lạc Ương Ương và Phong Thánh, ánh mắt cũng nhiều thêm vài tia đánh giá.

Như lời vừa rồi của Phong Thánh, thật sự do một tay Phong Hành ban tặng, anh mới có thể không cẩn thận hôn lên Lạc Ương Ương, những chuyện này bọn họ thấy được, cũng đều lý giải.

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayMỗi một đạo ánh mắt dừng ở trên người cô, có xem kỹ, có nghi hoặc, có khiếp sợ, còn có khinh thường và coi khinh, những ánh mắt vô hình đó cho cô áp lực cực lớn.“Không được!” Phong Thánh đột nhiên càng dùng sức ôm sát eo nhỏ Lạc Ương Ương, ấn chặt chẽ cô ở trước ngực chính mình, “Bây giờ em đi, càng dễ dàng làm người hoài nghi.”“Vậy làm sao bây giờ?” Eo bị siết không đi được, Lạc Ương Ương gấp đến độ đều sắp khóc.Không đợi Phong Thánh trả lời, Phong Hành nhìn hai người tình chàng ý thiếp giữa sân, tà khí cười nói: “Anh hai, diễm phúc của anh thật không cạn, sao em lại không có phúc khí như vậy chứ?”Phong Thánh nhìn cũng không nhìn về phía Phong Hành, chỉ nói khẽ với Lạc Ương Ương khẩn trương không thôi, dặn dò nói: “Bình tĩnh, có anh ở đây.”Ánh mắt Lạc Ương Ương lại là hung hăng chợt lóe, thần kinh căng chặt lại có thể kỳ dị, đột nhiên liền thả lỏng xuống.Phong Thánh không ái muội ôm cô nữa, nắm tay nhỏ của cô, kéo cô đến đứng yên bên cạnh chính mình.“Phúc khí này cũng là do em họ chú ban tặng, nếu không phải chú c**ng b*c Ương Ương bồi chú khiêu vũ, anh hai cũng sẽ không hưởng thụ được diễm phúc bực này.”Phong Thánh không né không tránh nhìn lại Phong Hành, khuôn mặt lạnh lùng trấn định như thường, thật giống như vừa rồi cái gì cũng chưa từng phát sinh.Mắt đào hoa của Phong Hành, chậm rãi híp thành một khe hở, nghiêm túc dị thường nhìn kỹ Phong Thánh, không buông tha một chút thần sắc biến hóa trên mặt anh.Nhưng mà, dù Phong Hành nhìn kỹ như thế nào, Phong Thánh vẫn là vẻ mặt lạnh lùng mặt không đổi sắc tim không nhảy kia.“Anh hai, Ương Ương lại không phải em gái ruột của anh, vì sao anh đối tốt với cô ấy như vậy? Hay là có mưu đồ?” Phong Hành lại cười tà tứ, bay thẳng đến ném một quả dưới nước qua cho Phong Thánh.Một phen lời nói của Phong Hành, quả thực như bom nổ dưới nước, nổ đến mọi người trong đại sảnh, sôi nổi nổi lên lòng nghi ngờ.Khi mọi người nhìn về phía Lạc Ương Ương và Phong Thánh, ánh mắt cũng nhiều thêm vài tia đánh giá.Như lời vừa rồi của Phong Thánh, thật sự do một tay Phong Hành ban tặng, anh mới có thể không cẩn thận hôn lên Lạc Ương Ương, những chuyện này bọn họ thấy được, cũng đều lý giải.

Chương 510: Nổi lên nghi ngờ