1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…
Chương 516: Sợ sao?
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayThấy Phong Thi Nhã nổi giận đùng đùng bỏ đi, Phong Hành cũng không có ý tứ đuổi theo đi giải thích rõ ràng, đương nhiên, anh cũng không có gì để giải thích, dù sao Phong Thi Nhã nói đều là sự thật.Phong Hành buông ly rượu, làm bộ tùy ý chạm vào vòng eo phía bên phải của mình, nháy mắt liền đau đến mày nhẹ nhàng nhăn lại.Dựa vào!Cú đá này của Phong Thánh đủ tàn nhẫn!Đau như vậy, hay là xương hông của anh đều đã đá nứt ra.Bên kia, sau khi Phong Thánh dắt Lạc Ương Ương ra ngoài, hai người trực tiếp trở về phòng anh.Sau khi cửa phòng đóng lại, Lạc Ương Ương đứng ở cạnh cửa đi vào trong, cô nhìn Phong Thánh nói: “Vừa rồi anh nói như vậy, sẽ không bị hoài nghi chứ?”Trên đường trở về, Lạc Ương Ương vẫn luôn đang nhớ lại, như thế nào cũng không cảm thấy lời nói của Phong Thánh là đang giải thích.Trong đại sảnh nhiều người như vậy, tất cả còn đều là người nhà họ Phong, không giải thích rõ ràng, truyền ra sẽ rất đáng sợ.“Đầu mọc trên đầu mỗi người, bọn họ muốn hoài nghi ai cũng không ngăn cản được.” Phong Thánh đi đến trên sô pha ngồi xuống.Lạc Ương Ương không đáp lời, Phong Thánh quay đầu liền thấy cô cụp mi rũ mắt không biết suy nghĩ cái gì, liền nói: “Lại đây.”Ngước mắt liếc nhìn anh một cái, Lạc Ương Ương yên lặng đi qua. Phong Thánh lôi kéo tay cô, ôm cô ngồi ở trên đùi của mình, cằm gối lên bả vai nhỏ gầy của cô, hơi thở phun ở bên tai cô: “Sợ sao?”Lông mi dày đậm của Lạc Ương Ương run rẩy một chút, ngay sau đó xoay người, chủ động ôm lên cổ Phong Thánh.“Sợ.” Sau khi đầu nhỏ cọ vài cái ở cần cổ anh, Lạc Ương Ương mới thấp giọng lẩm bẩm, “Chỉ là……”Phong Thánh đợi nửa ngày cũng không chờ được nửa câu sau của Lạc Ương Ương, liền truy hỏi nói: “Chỉ là cái gì?”“Có anh ở đây em sẽ không sợ.” Tay Lạc Ương Ương ôm cổ Phong Thánh, càng siết chặt.Nếu quan hệ hai người thật sự lộ ra ngoài ánh sáng, cô sao có thể không sợ.
Editor: May
Thấy Phong Thi Nhã nổi giận đùng đùng bỏ đi, Phong Hành cũng không có ý tứ đuổi theo đi giải thích rõ ràng, đương nhiên, anh cũng không có gì để giải thích, dù sao Phong Thi Nhã nói đều là sự thật.
Phong Hành buông ly rượu, làm bộ tùy ý chạm vào vòng eo phía bên phải của mình, nháy mắt liền đau đến mày nhẹ nhàng nhăn lại.
Dựa vào!
Cú đá này của Phong Thánh đủ tàn nhẫn!
Đau như vậy, hay là xương hông của anh đều đã đá nứt ra.
Bên kia, sau khi Phong Thánh dắt Lạc Ương Ương ra ngoài, hai người trực tiếp trở về phòng anh.
Sau khi cửa phòng đóng lại, Lạc Ương Ương đứng ở cạnh cửa đi vào trong, cô nhìn Phong Thánh nói: “Vừa rồi anh nói như vậy, sẽ không bị hoài nghi chứ?”
Trên đường trở về, Lạc Ương Ương vẫn luôn đang nhớ lại, như thế nào cũng không cảm thấy lời nói của Phong Thánh là đang giải thích.
Trong đại sảnh nhiều người như vậy, tất cả còn đều là người nhà họ Phong, không giải thích rõ ràng, truyền ra sẽ rất đáng sợ.
“Đầu mọc trên đầu mỗi người, bọn họ muốn hoài nghi ai cũng không ngăn cản được.” Phong Thánh đi đến trên sô pha ngồi xuống.
Lạc Ương Ương không đáp lời, Phong Thánh quay đầu liền thấy cô cụp mi rũ mắt không biết suy nghĩ cái gì, liền nói: “Lại đây.”
Ngước mắt liếc nhìn anh một cái, Lạc Ương Ương yên lặng đi qua.
Phong Thánh lôi kéo tay cô, ôm cô ngồi ở trên đùi của mình, cằm gối lên bả vai nhỏ gầy của cô, hơi thở phun ở bên tai cô: “Sợ sao?”
Lông mi dày đậm của Lạc Ương Ương run rẩy một chút, ngay sau đó xoay người, chủ động ôm lên cổ Phong Thánh.
“Sợ.” Sau khi đầu nhỏ cọ vài cái ở cần cổ anh, Lạc Ương Ương mới thấp giọng lẩm bẩm, “Chỉ là……”
Phong Thánh đợi nửa ngày cũng không chờ được nửa câu sau của Lạc Ương Ương, liền truy hỏi nói: “Chỉ là cái gì?”
“Có anh ở đây em sẽ không sợ.” Tay Lạc Ương Ương ôm cổ Phong Thánh, càng siết chặt.
Nếu quan hệ hai người thật sự lộ ra ngoài ánh sáng, cô sao có thể không sợ.
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayThấy Phong Thi Nhã nổi giận đùng đùng bỏ đi, Phong Hành cũng không có ý tứ đuổi theo đi giải thích rõ ràng, đương nhiên, anh cũng không có gì để giải thích, dù sao Phong Thi Nhã nói đều là sự thật.Phong Hành buông ly rượu, làm bộ tùy ý chạm vào vòng eo phía bên phải của mình, nháy mắt liền đau đến mày nhẹ nhàng nhăn lại.Dựa vào!Cú đá này của Phong Thánh đủ tàn nhẫn!Đau như vậy, hay là xương hông của anh đều đã đá nứt ra.Bên kia, sau khi Phong Thánh dắt Lạc Ương Ương ra ngoài, hai người trực tiếp trở về phòng anh.Sau khi cửa phòng đóng lại, Lạc Ương Ương đứng ở cạnh cửa đi vào trong, cô nhìn Phong Thánh nói: “Vừa rồi anh nói như vậy, sẽ không bị hoài nghi chứ?”Trên đường trở về, Lạc Ương Ương vẫn luôn đang nhớ lại, như thế nào cũng không cảm thấy lời nói của Phong Thánh là đang giải thích.Trong đại sảnh nhiều người như vậy, tất cả còn đều là người nhà họ Phong, không giải thích rõ ràng, truyền ra sẽ rất đáng sợ.“Đầu mọc trên đầu mỗi người, bọn họ muốn hoài nghi ai cũng không ngăn cản được.” Phong Thánh đi đến trên sô pha ngồi xuống.Lạc Ương Ương không đáp lời, Phong Thánh quay đầu liền thấy cô cụp mi rũ mắt không biết suy nghĩ cái gì, liền nói: “Lại đây.”Ngước mắt liếc nhìn anh một cái, Lạc Ương Ương yên lặng đi qua. Phong Thánh lôi kéo tay cô, ôm cô ngồi ở trên đùi của mình, cằm gối lên bả vai nhỏ gầy của cô, hơi thở phun ở bên tai cô: “Sợ sao?”Lông mi dày đậm của Lạc Ương Ương run rẩy một chút, ngay sau đó xoay người, chủ động ôm lên cổ Phong Thánh.“Sợ.” Sau khi đầu nhỏ cọ vài cái ở cần cổ anh, Lạc Ương Ương mới thấp giọng lẩm bẩm, “Chỉ là……”Phong Thánh đợi nửa ngày cũng không chờ được nửa câu sau của Lạc Ương Ương, liền truy hỏi nói: “Chỉ là cái gì?”“Có anh ở đây em sẽ không sợ.” Tay Lạc Ương Ương ôm cổ Phong Thánh, càng siết chặt.Nếu quan hệ hai người thật sự lộ ra ngoài ánh sáng, cô sao có thể không sợ.