Tác giả:

1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…

Chương 522: Lo lắng mất đi cô

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayBởi vì là cô, cho nên nguyện ý như vậy, hào phóng giao tánh mạng chính mình vào trong tay cô, tín nhiệm không chút nào cảnh giác.“Mới sẽ không thủ tiết, em có thể lại đi tìm một mùa xuân khác.” Lạc Ương Ương cũng không nghĩ nhiều, buột miệng thốt ra phản bác nói.“Em nói cái gì?” Ánh mắt Phong Thánh lạnh lùng, ánh mắt chợt hung tàn, cường thế xoay người một cái đè ngược Lạc Ương Ương ở dưới thân.Vật nhỏ nói cái gì?Lại đi tìm một mùa xuân khác?Trong thế giới xoay tròn xóc nảy, tiếng nói trầm thấp ngầm có ý lửa giận của Phong Thánh vừa vào tai, trong lòng Lạc Ương Ương rùng mình, biết cô vừa không cẩn thận nói sai lời.Phía sau lưng bị ép tới nằm ở trên giường, Lạc Ương Ương vừa nhấc hai tay liền ôm lên cổ Phong Thánh, gắt gao ôm anh, giọng nói thanh thúy kiều nhu nói: “Em sai rồi, về sau em không bao giờ nói như vậy nữa.”Cô thật không phải cố ý nói như vậy, cô chỉ là thuận miệng nói một chút mà thôi.Nghe tiếng thầm thì của Lạc Ương Ương vang ở bên tai, giọng nói kiều kiều mềm mại một tia ủy khuất.Ánh sáng hung tàn trong mắt Phong Thánh chợt rút đi, bàn tay to nâng cái gáy của cô, không tiếng động nhẹ nhàng v**t v*, trấn an.Không phải cô sai, là anh quá khẩn trương. Chỉ cần tưởng tượng đến đêm lần đầu tiên của hai người, cô ở trong lúc đ*ng t*nh trong miệng lại hô lên tên Phong Ngật, anh liền khó chịu đến muốn giết người, muốn phá hủy hết thảy, thậm chí là cô.Sau này anh nghĩ tới, đoạn thời gian ban đầu kia đối với cô không chịu nổi như vậy, có lẽ đúng là bởi vì, lo lắng mất đi cô.“Ngoan, không có việc gì, không có việc gì.” Phong Thánh nhẹ giọng an ủi, nhỏ vụn hôn ở bên sườn tai của cô.Từ nhỏ đến lớn, anh muốn, còn chưa từng có không chiếm được.Nói anh tự kỷ cũng được, anh chính là có tự tin, một ngày kia, trong lòng vật nhỏ, nhất định sẽ chỉ có anh.Từ trong ra ngoài triệt triệt để để chỉ có một người đàn ông là anh!Nhận thấy được cảm xúc của Phong Thánh đột nhiên lại trầm xuống, Lạc Ương Ương vùi đầu ở hõm vai anh ngẩng đầu, mắt to vừa nhắm liền chủ động hôn lên môi anh.

Editor: May

Bởi vì là cô, cho nên nguyện ý như vậy, hào phóng giao tánh mạng chính mình vào trong tay cô, tín nhiệm không chút nào cảnh giác.

“Mới sẽ không thủ tiết, em có thể lại đi tìm một mùa xuân khác.” Lạc Ương Ương cũng không nghĩ nhiều, buột miệng thốt ra phản bác nói.

“Em nói cái gì?” Ánh mắt Phong Thánh lạnh lùng, ánh mắt chợt hung tàn, cường thế xoay người một cái đè ngược Lạc Ương Ương ở dưới thân.

Vật nhỏ nói cái gì?

Lại đi tìm một mùa xuân khác?

Trong thế giới xoay tròn xóc nảy, tiếng nói trầm thấp ngầm có ý lửa giận của Phong Thánh vừa vào tai, trong lòng Lạc Ương Ương rùng mình, biết cô vừa không cẩn thận nói sai lời.

Phía sau lưng bị ép tới nằm ở trên giường, Lạc Ương Ương vừa nhấc hai tay liền ôm lên cổ Phong Thánh, gắt gao ôm anh, giọng nói thanh thúy kiều nhu nói: “Em sai rồi, về sau em không bao giờ nói như vậy nữa.”

Cô thật không phải cố ý nói như vậy, cô chỉ là thuận miệng nói một chút mà thôi.

Nghe tiếng thầm thì của Lạc Ương Ương vang ở bên tai, giọng nói kiều kiều mềm mại một tia ủy khuất.

Ánh sáng hung tàn trong mắt Phong Thánh chợt rút đi, bàn tay to nâng cái gáy của cô, không tiếng động nhẹ nhàng v**t v*, trấn an.

Không phải cô sai, là anh quá khẩn trương. 

Chỉ cần tưởng tượng đến đêm lần đầu tiên của hai người, cô ở trong lúc đ*ng t*nh trong miệng lại hô lên tên Phong Ngật, anh liền khó chịu đến muốn giết người, muốn phá hủy hết thảy, thậm chí là cô.

Sau này anh nghĩ tới, đoạn thời gian ban đầu kia đối với cô không chịu nổi như vậy, có lẽ đúng là bởi vì, lo lắng mất đi cô.

“Ngoan, không có việc gì, không có việc gì.” Phong Thánh nhẹ giọng an ủi, nhỏ vụn hôn ở bên sườn tai của cô.

Từ nhỏ đến lớn, anh muốn, còn chưa từng có không chiếm được.

Nói anh tự kỷ cũng được, anh chính là có tự tin, một ngày kia, trong lòng vật nhỏ, nhất định sẽ chỉ có anh.

Từ trong ra ngoài triệt triệt để để chỉ có một người đàn ông là anh!

Nhận thấy được cảm xúc của Phong Thánh đột nhiên lại trầm xuống, Lạc Ương Ương vùi đầu ở hõm vai anh ngẩng đầu, mắt to vừa nhắm liền chủ động hôn lên môi anh.

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayBởi vì là cô, cho nên nguyện ý như vậy, hào phóng giao tánh mạng chính mình vào trong tay cô, tín nhiệm không chút nào cảnh giác.“Mới sẽ không thủ tiết, em có thể lại đi tìm một mùa xuân khác.” Lạc Ương Ương cũng không nghĩ nhiều, buột miệng thốt ra phản bác nói.“Em nói cái gì?” Ánh mắt Phong Thánh lạnh lùng, ánh mắt chợt hung tàn, cường thế xoay người một cái đè ngược Lạc Ương Ương ở dưới thân.Vật nhỏ nói cái gì?Lại đi tìm một mùa xuân khác?Trong thế giới xoay tròn xóc nảy, tiếng nói trầm thấp ngầm có ý lửa giận của Phong Thánh vừa vào tai, trong lòng Lạc Ương Ương rùng mình, biết cô vừa không cẩn thận nói sai lời.Phía sau lưng bị ép tới nằm ở trên giường, Lạc Ương Ương vừa nhấc hai tay liền ôm lên cổ Phong Thánh, gắt gao ôm anh, giọng nói thanh thúy kiều nhu nói: “Em sai rồi, về sau em không bao giờ nói như vậy nữa.”Cô thật không phải cố ý nói như vậy, cô chỉ là thuận miệng nói một chút mà thôi.Nghe tiếng thầm thì của Lạc Ương Ương vang ở bên tai, giọng nói kiều kiều mềm mại một tia ủy khuất.Ánh sáng hung tàn trong mắt Phong Thánh chợt rút đi, bàn tay to nâng cái gáy của cô, không tiếng động nhẹ nhàng v**t v*, trấn an.Không phải cô sai, là anh quá khẩn trương. Chỉ cần tưởng tượng đến đêm lần đầu tiên của hai người, cô ở trong lúc đ*ng t*nh trong miệng lại hô lên tên Phong Ngật, anh liền khó chịu đến muốn giết người, muốn phá hủy hết thảy, thậm chí là cô.Sau này anh nghĩ tới, đoạn thời gian ban đầu kia đối với cô không chịu nổi như vậy, có lẽ đúng là bởi vì, lo lắng mất đi cô.“Ngoan, không có việc gì, không có việc gì.” Phong Thánh nhẹ giọng an ủi, nhỏ vụn hôn ở bên sườn tai của cô.Từ nhỏ đến lớn, anh muốn, còn chưa từng có không chiếm được.Nói anh tự kỷ cũng được, anh chính là có tự tin, một ngày kia, trong lòng vật nhỏ, nhất định sẽ chỉ có anh.Từ trong ra ngoài triệt triệt để để chỉ có một người đàn ông là anh!Nhận thấy được cảm xúc của Phong Thánh đột nhiên lại trầm xuống, Lạc Ương Ương vùi đầu ở hõm vai anh ngẩng đầu, mắt to vừa nhắm liền chủ động hôn lên môi anh.

Chương 522: Lo lắng mất đi cô