1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…
Chương 648: Đập chứa nước thực sự có quỷ?
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayNgười này vừa nhìn chính là một hoa hoa công tử, phải cách xa.“……” Mở miệng liền đá đến ván sắt, đây hiển nhiên là chuyện Thượng Nhất Nhiên không nghĩ tới.Là anh lớn lên không đủ soái sao?Hai cô gái trước mắt này lại có thể không có chút phản ứng nào.Nhưng không có đạo lý nha, anh chính là giáo thảo thứ hai học viện y của bọn họ.Tô Phạm trước nhìn quét xe việt dã một vòng, xác định chỉ có Lạc Ương Ương và Vưu Vưu, cũng không có những người khác.“Các em đến đập chứa nước làm gì?” Đôi mắt Tô Phạm bình tĩnh như thường, không chút để ý dừng ở trên mặt Lạc Ương Ương.“Em muốn viết chuyện xưa kh*ng b*, đến đập chứa nước tìm tư liệu sống.” Vưu Vưu kéo cánh tay Lạc Ương Ương, nhìn Tô Phạm cười nói.Trong chớp mắt, lông mày trên khuôn mặt tuấn nhã của Tô Phạm nhẹ nhíu một chút, liếc mắt nhìn Vưu Vưu một cái, rồi tầm mắt lại chuyển dời đến trên mặt Lạc Ương Ương: “Buổi tối muốn qua đêm ở đập chứa nước?”Đập chứa nước ban ngày, Tô Phạm nghĩ không ra có thể tìm ra linh cảm kh*ng b* gì, muốn tìm linh cảm, cũng cũng chỉ có thể chờ buổi tối.“Ừ.” Lạc Ương Ương thấy Tô Phạm nhìn mình, liền gật đầu đáp lại.“Hai cô gái ở đập chứa nước qua đêm không an toàn.” Khi Tô Phạm dứt lời, lại liếc mắt nhìn Vưu Vưu một cái.Chủ ý ôi thiu này khẳng định là từ Vưu Vưu, không sợ trời không sợ đất, cũng không biết nguy hiểm.“Tô Phạm, anh đừng làm em sợ, chẳng lẽ đập chứa nước thực sự có quỷ?” Vưu Vưu vừa nghe liền cảm giác sởn tóc gáy.Vì viết câu chuyện này, cô xem rất nhiều chuyện xưa kh*ng b* phát sinh ở đập chứa nước, Tô Phạm vừa nói như vậy, trong đầu cô nháy mắt xuất hiện các loại yêu ma quỷ quái.“……” Nhìn Vưu Vưu gắt gao dựa vào Lạc Ương Ương, Tô Phạm ở trong lòng yên lặng thu hồi câu nói vừa rồi kia.Anh thiếu chút nữa đã quên, Vưu Vưu không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ yêu ma quỷ quái nhìn không thấy sờ không được, hư vô mờ mịt.
Editor: May
Người này vừa nhìn chính là một hoa hoa công tử, phải cách xa.
“……” Mở miệng liền đá đến ván sắt, đây hiển nhiên là chuyện Thượng Nhất Nhiên không nghĩ tới.
Là anh lớn lên không đủ soái sao?
Hai cô gái trước mắt này lại có thể không có chút phản ứng nào.
Nhưng không có đạo lý nha, anh chính là giáo thảo thứ hai học viện y của bọn họ.
Tô Phạm trước nhìn quét xe việt dã một vòng, xác định chỉ có Lạc Ương Ương và Vưu Vưu, cũng không có những người khác.
“Các em đến đập chứa nước làm gì?” Đôi mắt Tô Phạm bình tĩnh như thường, không chút để ý dừng ở trên mặt Lạc Ương Ương.
“Em muốn viết chuyện xưa kh*ng b*, đến đập chứa nước tìm tư liệu sống.” Vưu Vưu kéo cánh tay Lạc Ương Ương, nhìn Tô Phạm cười nói.
Trong chớp mắt, lông mày trên khuôn mặt tuấn nhã của Tô Phạm nhẹ nhíu một chút, liếc mắt nhìn Vưu Vưu một cái, rồi tầm mắt lại chuyển dời đến trên mặt Lạc Ương Ương: “Buổi tối muốn qua đêm ở đập chứa nước?”
Đập chứa nước ban ngày, Tô Phạm nghĩ không ra có thể tìm ra linh cảm kh*ng b* gì, muốn tìm linh cảm, cũng cũng chỉ có thể chờ buổi tối.
“Ừ.” Lạc Ương Ương thấy Tô Phạm nhìn mình, liền gật đầu đáp lại.
“Hai cô gái ở đập chứa nước qua đêm không an toàn.” Khi Tô Phạm dứt lời, lại liếc mắt nhìn Vưu Vưu một cái.
Chủ ý ôi thiu này khẳng định là từ Vưu Vưu, không sợ trời không sợ đất, cũng không biết nguy hiểm.
“Tô Phạm, anh đừng làm em sợ, chẳng lẽ đập chứa nước thực sự có quỷ?” Vưu Vưu vừa nghe liền cảm giác sởn tóc gáy.
Vì viết câu chuyện này, cô xem rất nhiều chuyện xưa kh*ng b* phát sinh ở đập chứa nước, Tô Phạm vừa nói như vậy, trong đầu cô nháy mắt xuất hiện các loại yêu ma quỷ quái.
“……” Nhìn Vưu Vưu gắt gao dựa vào Lạc Ương Ương, Tô Phạm ở trong lòng yên lặng thu hồi câu nói vừa rồi kia.
Anh thiếu chút nữa đã quên, Vưu Vưu không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ yêu ma quỷ quái nhìn không thấy sờ không được, hư vô mờ mịt.
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayNgười này vừa nhìn chính là một hoa hoa công tử, phải cách xa.“……” Mở miệng liền đá đến ván sắt, đây hiển nhiên là chuyện Thượng Nhất Nhiên không nghĩ tới.Là anh lớn lên không đủ soái sao?Hai cô gái trước mắt này lại có thể không có chút phản ứng nào.Nhưng không có đạo lý nha, anh chính là giáo thảo thứ hai học viện y của bọn họ.Tô Phạm trước nhìn quét xe việt dã một vòng, xác định chỉ có Lạc Ương Ương và Vưu Vưu, cũng không có những người khác.“Các em đến đập chứa nước làm gì?” Đôi mắt Tô Phạm bình tĩnh như thường, không chút để ý dừng ở trên mặt Lạc Ương Ương.“Em muốn viết chuyện xưa kh*ng b*, đến đập chứa nước tìm tư liệu sống.” Vưu Vưu kéo cánh tay Lạc Ương Ương, nhìn Tô Phạm cười nói.Trong chớp mắt, lông mày trên khuôn mặt tuấn nhã của Tô Phạm nhẹ nhíu một chút, liếc mắt nhìn Vưu Vưu một cái, rồi tầm mắt lại chuyển dời đến trên mặt Lạc Ương Ương: “Buổi tối muốn qua đêm ở đập chứa nước?”Đập chứa nước ban ngày, Tô Phạm nghĩ không ra có thể tìm ra linh cảm kh*ng b* gì, muốn tìm linh cảm, cũng cũng chỉ có thể chờ buổi tối.“Ừ.” Lạc Ương Ương thấy Tô Phạm nhìn mình, liền gật đầu đáp lại.“Hai cô gái ở đập chứa nước qua đêm không an toàn.” Khi Tô Phạm dứt lời, lại liếc mắt nhìn Vưu Vưu một cái.Chủ ý ôi thiu này khẳng định là từ Vưu Vưu, không sợ trời không sợ đất, cũng không biết nguy hiểm.“Tô Phạm, anh đừng làm em sợ, chẳng lẽ đập chứa nước thực sự có quỷ?” Vưu Vưu vừa nghe liền cảm giác sởn tóc gáy.Vì viết câu chuyện này, cô xem rất nhiều chuyện xưa kh*ng b* phát sinh ở đập chứa nước, Tô Phạm vừa nói như vậy, trong đầu cô nháy mắt xuất hiện các loại yêu ma quỷ quái.“……” Nhìn Vưu Vưu gắt gao dựa vào Lạc Ương Ương, Tô Phạm ở trong lòng yên lặng thu hồi câu nói vừa rồi kia.Anh thiếu chút nữa đã quên, Vưu Vưu không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ yêu ma quỷ quái nhìn không thấy sờ không được, hư vô mờ mịt.