Tác giả:

1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…

Chương 655: Ba lô của cô rất nặng sao?

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayDự báo thời tiết nói trời đầy mây, khả năng có mưa cũng là rất lớn.“Đi phương hướng nào?” Ánh mắt Tô Phạm dò hỏi, nhìn về phía Vưu Vưu còn muốn tranh luận nữa.“Nhìn thấy đỉnh núi cao nhất ở đối diện không? Em muốn đi nơi đó.” Tầm mắt Vưu Vưu vừa thu lại từ trên người Thượng Nhất Nhiên, chỉ vào đỉnh núi đối diện nói.Nguy Chỉ Đồng cách đập chứa nước liếc mắt nhìn một cái, liền bất mãn đặt câu hỏi nói: “Xa như vậy, phải đi đến khi nào?”“Lại không bảo cô đi theo, cảm thấy xa không muốn đi cô liền trở về đi.” Vưu Vưu lập tức liền sảng khoái nhanh nhẹn nói.Các cô lại không cầu Nguy Chỉ Đồng tới, là chính cô ta cường ngạnh muốn dán lên, kiêu ngạo cái gì.“……” Nguy Chỉ Đồng lập tức không nói, chỉ dùng ánh mắt độc ác nhìn chằm chằm Vưu Vưu.Nếu không phải Tô Phạm tới nơi này, cô mới sẽ không theo tới,Không khí không quá hài hòa, đoàn người xuất phát, không ai muốn Nguy Chỉ Đồng đi theo, nhưng cô ta cường ngạnh muốn đi theo, mọi người cũng không có biện pháp, luôn không thể cột cô ta vào trên cây không cho cô ta theo.Khi Tô Phạm bật đèn pin sáng lên, đoàn người dựa vào ánh sáng một chiếc đèn s* s**ng đi về phía trước, Nguy Chỉ Đồng cố ý đi tới bên cạnh Lạc Ương Ương.“Ba lô của cô rất nặng sao?” Nguy Chỉ Đồng cố ý nhìn ba lô trên lưng Lạc Ương Ương, tùy ý hỏi.“Bình thường.” Tuy rằng Lạc Ương Ương không biết Nguy Chỉ Đồng muốn làm gì, nhưng vẫn trả lời nói.“Nếu không nặng, vì sao buổi sáng cô muốn để cho Tô Phạm đeo giúp cô?” Nguy Chỉ Đồng vừa nghe, lập tức liền không hài lòng với câu trả lời của Lạc Ương Ương.Nếu không nặng, càng không phải không đeo được, dựa vào cái gì còn để Tô Phạm đeo giúp cô?“……” Lạc Ương Ương nhìn Nguy Chỉ Đồng thêm vài lần, ngữ khí đối phương công kích như vậy, lần này cô là hoàn toàn thấy rõ ràng, Nguy Chỉ Đồng có địch ý với cô.“Lại không bảo cô đeo, cô quản được sao?” Sau khi có vết xe đổ của Diệp Sa Nghiên và Phong Diệc Hàm, Lạc Ương Ương đối với người gặp mặt chưa đến vài lần, liền không hiểu sinh ra địch ý với cô, là sẽ không bao giờ có thái độ tốt nữa.

Editor: May

Dự báo thời tiết nói trời đầy mây, khả năng có mưa cũng là rất lớn.

“Đi phương hướng nào?” Ánh mắt Tô Phạm dò hỏi, nhìn về phía Vưu Vưu còn muốn tranh luận nữa.

“Nhìn thấy đỉnh núi cao nhất ở đối diện không? Em muốn đi nơi đó.” Tầm mắt Vưu Vưu vừa thu lại từ trên người Thượng Nhất Nhiên, chỉ vào đỉnh núi đối diện nói.

Nguy Chỉ Đồng cách đập chứa nước liếc mắt nhìn một cái, liền bất mãn đặt câu hỏi nói: “Xa như vậy, phải đi đến khi nào?”

“Lại không bảo cô đi theo, cảm thấy xa không muốn đi cô liền trở về đi.” Vưu Vưu lập tức liền sảng khoái nhanh nhẹn nói.

Các cô lại không cầu Nguy Chỉ Đồng tới, là chính cô ta cường ngạnh muốn dán lên, kiêu ngạo cái gì.

“……” Nguy Chỉ Đồng lập tức không nói, chỉ dùng ánh mắt độc ác nhìn chằm chằm Vưu Vưu.

Nếu không phải Tô Phạm tới nơi này, cô mới sẽ không theo tới,

Không khí không quá hài hòa, đoàn người xuất phát, không ai muốn Nguy Chỉ Đồng đi theo, nhưng cô ta cường ngạnh muốn đi theo, mọi người cũng không có biện pháp, luôn không thể cột cô ta vào trên cây không cho cô ta theo.

Khi Tô Phạm bật đèn pin sáng lên, đoàn người dựa vào ánh sáng một chiếc đèn s* s**ng đi về phía trước, Nguy Chỉ Đồng cố ý đi tới bên cạnh Lạc Ương Ương.

“Ba lô của cô rất nặng sao?” Nguy Chỉ Đồng cố ý nhìn ba lô trên lưng Lạc Ương Ương, tùy ý hỏi.

“Bình thường.” Tuy rằng Lạc Ương Ương không biết Nguy Chỉ Đồng muốn làm gì, nhưng vẫn trả lời nói.

“Nếu không nặng, vì sao buổi sáng cô muốn để cho Tô Phạm đeo giúp cô?” Nguy Chỉ Đồng vừa nghe, lập tức liền không hài lòng với câu trả lời của Lạc Ương Ương.

Nếu không nặng, càng không phải không đeo được, dựa vào cái gì còn để Tô Phạm đeo giúp cô?

“……” Lạc Ương Ương nhìn Nguy Chỉ Đồng thêm vài lần, ngữ khí đối phương công kích như vậy, lần này cô là hoàn toàn thấy rõ ràng, Nguy Chỉ Đồng có địch ý với cô.

“Lại không bảo cô đeo, cô quản được sao?” Sau khi có vết xe đổ của Diệp Sa Nghiên và Phong Diệc Hàm, Lạc Ương Ương đối với người gặp mặt chưa đến vài lần, liền không hiểu sinh ra địch ý với cô, là sẽ không bao giờ có thái độ tốt nữa.

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayDự báo thời tiết nói trời đầy mây, khả năng có mưa cũng là rất lớn.“Đi phương hướng nào?” Ánh mắt Tô Phạm dò hỏi, nhìn về phía Vưu Vưu còn muốn tranh luận nữa.“Nhìn thấy đỉnh núi cao nhất ở đối diện không? Em muốn đi nơi đó.” Tầm mắt Vưu Vưu vừa thu lại từ trên người Thượng Nhất Nhiên, chỉ vào đỉnh núi đối diện nói.Nguy Chỉ Đồng cách đập chứa nước liếc mắt nhìn một cái, liền bất mãn đặt câu hỏi nói: “Xa như vậy, phải đi đến khi nào?”“Lại không bảo cô đi theo, cảm thấy xa không muốn đi cô liền trở về đi.” Vưu Vưu lập tức liền sảng khoái nhanh nhẹn nói.Các cô lại không cầu Nguy Chỉ Đồng tới, là chính cô ta cường ngạnh muốn dán lên, kiêu ngạo cái gì.“……” Nguy Chỉ Đồng lập tức không nói, chỉ dùng ánh mắt độc ác nhìn chằm chằm Vưu Vưu.Nếu không phải Tô Phạm tới nơi này, cô mới sẽ không theo tới,Không khí không quá hài hòa, đoàn người xuất phát, không ai muốn Nguy Chỉ Đồng đi theo, nhưng cô ta cường ngạnh muốn đi theo, mọi người cũng không có biện pháp, luôn không thể cột cô ta vào trên cây không cho cô ta theo.Khi Tô Phạm bật đèn pin sáng lên, đoàn người dựa vào ánh sáng một chiếc đèn s* s**ng đi về phía trước, Nguy Chỉ Đồng cố ý đi tới bên cạnh Lạc Ương Ương.“Ba lô của cô rất nặng sao?” Nguy Chỉ Đồng cố ý nhìn ba lô trên lưng Lạc Ương Ương, tùy ý hỏi.“Bình thường.” Tuy rằng Lạc Ương Ương không biết Nguy Chỉ Đồng muốn làm gì, nhưng vẫn trả lời nói.“Nếu không nặng, vì sao buổi sáng cô muốn để cho Tô Phạm đeo giúp cô?” Nguy Chỉ Đồng vừa nghe, lập tức liền không hài lòng với câu trả lời của Lạc Ương Ương.Nếu không nặng, càng không phải không đeo được, dựa vào cái gì còn để Tô Phạm đeo giúp cô?“……” Lạc Ương Ương nhìn Nguy Chỉ Đồng thêm vài lần, ngữ khí đối phương công kích như vậy, lần này cô là hoàn toàn thấy rõ ràng, Nguy Chỉ Đồng có địch ý với cô.“Lại không bảo cô đeo, cô quản được sao?” Sau khi có vết xe đổ của Diệp Sa Nghiên và Phong Diệc Hàm, Lạc Ương Ương đối với người gặp mặt chưa đến vài lần, liền không hiểu sinh ra địch ý với cô, là sẽ không bao giờ có thái độ tốt nữa.

Chương 655: Ba lô của cô rất nặng sao?