1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…
Chương 662: Đất đá trôi
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayKhi Thuần Vu Thừa chạy tới nhà họ Phong trong vòng năm phút đồng hồ, vốn tưởng rằng nhiệm vụ của anh liền hoàn thành, nào biết Phong Thánh không hề có ý tứ để anh hạ máy bay, trực tiếp xem anh thành tài xế nô dịch miễn phí đi đập chứa nước.Núi rừng bên kia đập chứa nước.Cùng với tiếng trời muốn mưa của Thượng Nhất Nhiên, giọt mưa lớn bằng hạt đậu, liền giống như mũi khoan không ngừng rơi xuống, hung hăng nện ở trên người mấy người.“Thượng Nhất Nhiên cái miệng quạ đen của anh, thật sự trời mưa rồi!” Vưu Vưu bị mưa to bằng hạt đậu nhỏ đến vội vàng giơ tay che ở đỉnh đầu.Đột nhiên mưa to, hiển nhiên không ở bên trong dự kiến của mấy người, trong khoảng thời gian ngắn mọi người đều có một chút hoảng loạn.Hiện trường người trấn định nhất, phải kể tới Tô Phạm, anh ngẩng đầu nhìn vài lần, nói: “Ngày mưa không thể đứng dưới tàng cây, chúng ta đến đi tìm chỗ nhân viên công tác của đập chứa nước.”Trên đập chứa nước, có mấy phòng ốc là nơi cư trú của nhân viên làm việc, đi nơi đó mới là an toàn nhất.Sau khi có mục tiêu, mọi người liền chạy chậm xuyên qua ở trong rừng, tùy ý mưa to rơi ở trên người, chỉ muốn tới địa phương an toàn nhanh nhất.Nhưng chỗ ngọn núi này của bọn họ, cách chỗ ở của nhân viên công tác rất xa, chính giữa còn cách vài ngọn núi đấy.Tô Phạm dẫn đường, khi khó khăn chạy trở về một ngọn núi, lúc này bọn họ ở trong sơn cốc hai ngọn núi.‘ ầm ầm --’ sấm sét hoàn toàn không dừng qua lại vang lên lần nữa.Tiếng sấm lần nữa, tựa hồ còn cùng với âm thanh gì đó. Tô Phạm muốn vòng về từ sơn cốc, trong lúc chạy chậm theo tiếng ngẩng đầu, đột nhiên liền hô lớn: “Không tốt! Có đất đá trôi!”“Đất đá trôi?”Trong lúc nhất thời, mọi người sôi nổi ngẩng đầu nhìn lên trên.Dưới đêm mưa mây đen dày đặc, bóng cây núi rừng loang lổ, mấy người đứng ở sơn cốc, đất đá trôi cuồn cuộn xuống mang theo một cổ khí thế hủy thiên diệt địa, cường hãn đến sức người không thể lay động.“Chạy trở về! Mau!” Tô Phạm phản ứng lại trước tiên, kéo Lạc Ương Ương một bên, liền dẫn đầu chạy lên núi vừa muốn chạy xuống, “Nhanh lên!”
Editor: May
Khi Thuần Vu Thừa chạy tới nhà họ Phong trong vòng năm phút đồng hồ, vốn tưởng rằng nhiệm vụ của anh liền hoàn thành, nào biết Phong Thánh không hề có ý tứ để anh hạ máy bay, trực tiếp xem anh thành tài xế nô dịch miễn phí đi đập chứa nước.
Núi rừng bên kia đập chứa nước.
Cùng với tiếng trời muốn mưa của Thượng Nhất Nhiên, giọt mưa lớn bằng hạt đậu, liền giống như mũi khoan không ngừng rơi xuống, hung hăng nện ở trên người mấy người.
“Thượng Nhất Nhiên cái miệng quạ đen của anh, thật sự trời mưa rồi!” Vưu Vưu bị mưa to bằng hạt đậu nhỏ đến vội vàng giơ tay che ở đỉnh đầu.
Đột nhiên mưa to, hiển nhiên không ở bên trong dự kiến của mấy người, trong khoảng thời gian ngắn mọi người đều có một chút hoảng loạn.
Hiện trường người trấn định nhất, phải kể tới Tô Phạm, anh ngẩng đầu nhìn vài lần, nói: “Ngày mưa không thể đứng dưới tàng cây, chúng ta đến đi tìm chỗ nhân viên công tác của đập chứa nước.”
Trên đập chứa nước, có mấy phòng ốc là nơi cư trú của nhân viên làm việc, đi nơi đó mới là an toàn nhất.
Sau khi có mục tiêu, mọi người liền chạy chậm xuyên qua ở trong rừng, tùy ý mưa to rơi ở trên người, chỉ muốn tới địa phương an toàn nhanh nhất.
Nhưng chỗ ngọn núi này của bọn họ, cách chỗ ở của nhân viên công tác rất xa, chính giữa còn cách vài ngọn núi đấy.
Tô Phạm dẫn đường, khi khó khăn chạy trở về một ngọn núi, lúc này bọn họ ở trong sơn cốc hai ngọn núi.
‘ ầm ầm --’ sấm sét hoàn toàn không dừng qua lại vang lên lần nữa.
Tiếng sấm lần nữa, tựa hồ còn cùng với âm thanh gì đó.
Tô Phạm muốn vòng về từ sơn cốc, trong lúc chạy chậm theo tiếng ngẩng đầu, đột nhiên liền hô lớn: “Không tốt! Có đất đá trôi!”
“Đất đá trôi?”
Trong lúc nhất thời, mọi người sôi nổi ngẩng đầu nhìn lên trên.
Dưới đêm mưa mây đen dày đặc, bóng cây núi rừng loang lổ, mấy người đứng ở sơn cốc, đất đá trôi cuồn cuộn xuống mang theo một cổ khí thế hủy thiên diệt địa, cường hãn đến sức người không thể lay động.
“Chạy trở về! Mau!” Tô Phạm phản ứng lại trước tiên, kéo Lạc Ương Ương một bên, liền dẫn đầu chạy lên núi vừa muốn chạy xuống, “Nhanh lên!”
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayKhi Thuần Vu Thừa chạy tới nhà họ Phong trong vòng năm phút đồng hồ, vốn tưởng rằng nhiệm vụ của anh liền hoàn thành, nào biết Phong Thánh không hề có ý tứ để anh hạ máy bay, trực tiếp xem anh thành tài xế nô dịch miễn phí đi đập chứa nước.Núi rừng bên kia đập chứa nước.Cùng với tiếng trời muốn mưa của Thượng Nhất Nhiên, giọt mưa lớn bằng hạt đậu, liền giống như mũi khoan không ngừng rơi xuống, hung hăng nện ở trên người mấy người.“Thượng Nhất Nhiên cái miệng quạ đen của anh, thật sự trời mưa rồi!” Vưu Vưu bị mưa to bằng hạt đậu nhỏ đến vội vàng giơ tay che ở đỉnh đầu.Đột nhiên mưa to, hiển nhiên không ở bên trong dự kiến của mấy người, trong khoảng thời gian ngắn mọi người đều có một chút hoảng loạn.Hiện trường người trấn định nhất, phải kể tới Tô Phạm, anh ngẩng đầu nhìn vài lần, nói: “Ngày mưa không thể đứng dưới tàng cây, chúng ta đến đi tìm chỗ nhân viên công tác của đập chứa nước.”Trên đập chứa nước, có mấy phòng ốc là nơi cư trú của nhân viên làm việc, đi nơi đó mới là an toàn nhất.Sau khi có mục tiêu, mọi người liền chạy chậm xuyên qua ở trong rừng, tùy ý mưa to rơi ở trên người, chỉ muốn tới địa phương an toàn nhanh nhất.Nhưng chỗ ngọn núi này của bọn họ, cách chỗ ở của nhân viên công tác rất xa, chính giữa còn cách vài ngọn núi đấy.Tô Phạm dẫn đường, khi khó khăn chạy trở về một ngọn núi, lúc này bọn họ ở trong sơn cốc hai ngọn núi.‘ ầm ầm --’ sấm sét hoàn toàn không dừng qua lại vang lên lần nữa.Tiếng sấm lần nữa, tựa hồ còn cùng với âm thanh gì đó. Tô Phạm muốn vòng về từ sơn cốc, trong lúc chạy chậm theo tiếng ngẩng đầu, đột nhiên liền hô lớn: “Không tốt! Có đất đá trôi!”“Đất đá trôi?”Trong lúc nhất thời, mọi người sôi nổi ngẩng đầu nhìn lên trên.Dưới đêm mưa mây đen dày đặc, bóng cây núi rừng loang lổ, mấy người đứng ở sơn cốc, đất đá trôi cuồn cuộn xuống mang theo một cổ khí thế hủy thiên diệt địa, cường hãn đến sức người không thể lay động.“Chạy trở về! Mau!” Tô Phạm phản ứng lại trước tiên, kéo Lạc Ương Ương một bên, liền dẫn đầu chạy lên núi vừa muốn chạy xuống, “Nhanh lên!”