1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…
Chương 666: Cứu Nguy Chỉ Đồng
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayBởi vì Nguy Chỉ Đồng té ngã, tốc độ của Lạc Ương Ương và Tô Phạm bị kéo xuống không ít, sau khi Thượng Nhất Nhiên thúc giục một tiếng chạy mau.Lạc Ương Ương và Tô Phạm theo bản năng nhìn lên trên, dưới rừng rậm hắc ám thấy được bóng dáng Thượng Nhất Nhiên và Vưu Vưu liều mạng chạy đi, hai người bọn họ cũng rải mở chân liền chạy lên trên.Lại lần nữa ra sức chạy vội, Tô Phạm không có lôi kéo Lạc Ương Ương chạy nữa, bởi vì chạy trốn như vậy càng chậm.Có kinh nghiệm Lạc Ương Ương thỉnh thoảng bị sẫy, lúc nào Tô Phạm cũng quan sát đến cô để ngừa cô lại té ngã lần nữa, cũng không có đua xuất toàn lực chạy lên trên, hơi thả chậm bảo trì một tốc độ với Lạc Ương Ương.“Đợi tôi!” Nguy Chỉ Đồng là người chạy trốn chậm nhất, tiếng đất đá trôi phía sau quay cuồng ầm ầm rơi xuống, sợ tới mức cô cho rằng nháy mắt tiếp theo chính mình liền sẽ phơi thây sơn dã.“Tự cô chạy nhanh lên!” Đầu Tô Phạm cũng không quay lại giận đáp một câu.Chính mình không nỗ lực chạy, còn muốn người khác chờ cô ta?Nếu là vì chờ cô ta, bọn họ đều bị bao phủ ở dưới đất đá trôi, Nguy Chỉ Đồng có thể bồi mệnh?“Á --” Trong lòng Nguy Chỉ Đồng vừa gấp lại hoảng, không chú ý một chút, dưới chân lại bị sẫy té ngã xuống. Tiếng kinh hô của Nguy Chỉ Đồng, đêm nay liền chưa từng ngừng qua, Tô Phạm quay đầu lại nhìn sang, phát hiện Nguy Chỉ Đồng lại té sấp trên mặt đất.“Ương Ương, em chạy trước, đừng quay đầu lại!” Tô Phạm chỉ do dự một giây, khi dặn dò Lạc Ương Ương, liền chạy xuống.Tuy rằng anh phi thường không thích Nguy Chỉ Đồng, nhưng nếu Nguy Chỉ Đồng thật xảy ra chuyện gì, anh sẽ băn khoăn.Lạc Ương Ương vội vàng quay đầu lại nhìn xuống, thấy Tô Phạm bay nhanh chạy xuống, cô chỉ ngừng trong chớp mắt, liền tiếp tục chạy lên trên.Tốc độ Tô Phạm nhanh hơn cô, anh cũng sẽ không làm chuyện không nắm chắc, cô tin tưởng anh có thể.Hiện tại cô không chạy, chờ Tô Phạm lôi kéo Nguy Chỉ Đồng chạy lên, tốc độ hai người đều chậm hơn anh, không thể nghi ngờ là gia tăng gánh nặng cho anh.Tiếng đất đá trôi mãnh liệt lăn xuống càng lúc càng rõ ràng, gào rống đoạt lòng người, khi đất đá trôi lăn ở sơn cốc phát ra tiếng đánh thật lớn, làm Thượng Nhất Nhiên ngừng chạy vội.
Editor: May
Bởi vì Nguy Chỉ Đồng té ngã, tốc độ của Lạc Ương Ương và Tô Phạm bị kéo xuống không ít, sau khi Thượng Nhất Nhiên thúc giục một tiếng chạy mau.
Lạc Ương Ương và Tô Phạm theo bản năng nhìn lên trên, dưới rừng rậm hắc ám thấy được bóng dáng Thượng Nhất Nhiên và Vưu Vưu liều mạng chạy đi, hai người bọn họ cũng rải mở chân liền chạy lên trên.
Lại lần nữa ra sức chạy vội, Tô Phạm không có lôi kéo Lạc Ương Ương chạy nữa, bởi vì chạy trốn như vậy càng chậm.
Có kinh nghiệm Lạc Ương Ương thỉnh thoảng bị sẫy, lúc nào Tô Phạm cũng quan sát đến cô để ngừa cô lại té ngã lần nữa, cũng không có đua xuất toàn lực chạy lên trên, hơi thả chậm bảo trì một tốc độ với Lạc Ương Ương.
“Đợi tôi!” Nguy Chỉ Đồng là người chạy trốn chậm nhất, tiếng đất đá trôi phía sau quay cuồng ầm ầm rơi xuống, sợ tới mức cô cho rằng nháy mắt tiếp theo chính mình liền sẽ phơi thây sơn dã.
“Tự cô chạy nhanh lên!” Đầu Tô Phạm cũng không quay lại giận đáp một câu.
Chính mình không nỗ lực chạy, còn muốn người khác chờ cô ta?
Nếu là vì chờ cô ta, bọn họ đều bị bao phủ ở dưới đất đá trôi, Nguy Chỉ Đồng có thể bồi mệnh?
“Á --” Trong lòng Nguy Chỉ Đồng vừa gấp lại hoảng, không chú ý một chút, dưới chân lại bị sẫy té ngã xuống.
Tiếng kinh hô của Nguy Chỉ Đồng, đêm nay liền chưa từng ngừng qua, Tô Phạm quay đầu lại nhìn sang, phát hiện Nguy Chỉ Đồng lại té sấp trên mặt đất.
“Ương Ương, em chạy trước, đừng quay đầu lại!” Tô Phạm chỉ do dự một giây, khi dặn dò Lạc Ương Ương, liền chạy xuống.
Tuy rằng anh phi thường không thích Nguy Chỉ Đồng, nhưng nếu Nguy Chỉ Đồng thật xảy ra chuyện gì, anh sẽ băn khoăn.
Lạc Ương Ương vội vàng quay đầu lại nhìn xuống, thấy Tô Phạm bay nhanh chạy xuống, cô chỉ ngừng trong chớp mắt, liền tiếp tục chạy lên trên.
Tốc độ Tô Phạm nhanh hơn cô, anh cũng sẽ không làm chuyện không nắm chắc, cô tin tưởng anh có thể.
Hiện tại cô không chạy, chờ Tô Phạm lôi kéo Nguy Chỉ Đồng chạy lên, tốc độ hai người đều chậm hơn anh, không thể nghi ngờ là gia tăng gánh nặng cho anh.
Tiếng đất đá trôi mãnh liệt lăn xuống càng lúc càng rõ ràng, gào rống đoạt lòng người, khi đất đá trôi lăn ở sơn cốc phát ra tiếng đánh thật lớn, làm Thượng Nhất Nhiên ngừng chạy vội.
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayBởi vì Nguy Chỉ Đồng té ngã, tốc độ của Lạc Ương Ương và Tô Phạm bị kéo xuống không ít, sau khi Thượng Nhất Nhiên thúc giục một tiếng chạy mau.Lạc Ương Ương và Tô Phạm theo bản năng nhìn lên trên, dưới rừng rậm hắc ám thấy được bóng dáng Thượng Nhất Nhiên và Vưu Vưu liều mạng chạy đi, hai người bọn họ cũng rải mở chân liền chạy lên trên.Lại lần nữa ra sức chạy vội, Tô Phạm không có lôi kéo Lạc Ương Ương chạy nữa, bởi vì chạy trốn như vậy càng chậm.Có kinh nghiệm Lạc Ương Ương thỉnh thoảng bị sẫy, lúc nào Tô Phạm cũng quan sát đến cô để ngừa cô lại té ngã lần nữa, cũng không có đua xuất toàn lực chạy lên trên, hơi thả chậm bảo trì một tốc độ với Lạc Ương Ương.“Đợi tôi!” Nguy Chỉ Đồng là người chạy trốn chậm nhất, tiếng đất đá trôi phía sau quay cuồng ầm ầm rơi xuống, sợ tới mức cô cho rằng nháy mắt tiếp theo chính mình liền sẽ phơi thây sơn dã.“Tự cô chạy nhanh lên!” Đầu Tô Phạm cũng không quay lại giận đáp một câu.Chính mình không nỗ lực chạy, còn muốn người khác chờ cô ta?Nếu là vì chờ cô ta, bọn họ đều bị bao phủ ở dưới đất đá trôi, Nguy Chỉ Đồng có thể bồi mệnh?“Á --” Trong lòng Nguy Chỉ Đồng vừa gấp lại hoảng, không chú ý một chút, dưới chân lại bị sẫy té ngã xuống. Tiếng kinh hô của Nguy Chỉ Đồng, đêm nay liền chưa từng ngừng qua, Tô Phạm quay đầu lại nhìn sang, phát hiện Nguy Chỉ Đồng lại té sấp trên mặt đất.“Ương Ương, em chạy trước, đừng quay đầu lại!” Tô Phạm chỉ do dự một giây, khi dặn dò Lạc Ương Ương, liền chạy xuống.Tuy rằng anh phi thường không thích Nguy Chỉ Đồng, nhưng nếu Nguy Chỉ Đồng thật xảy ra chuyện gì, anh sẽ băn khoăn.Lạc Ương Ương vội vàng quay đầu lại nhìn xuống, thấy Tô Phạm bay nhanh chạy xuống, cô chỉ ngừng trong chớp mắt, liền tiếp tục chạy lên trên.Tốc độ Tô Phạm nhanh hơn cô, anh cũng sẽ không làm chuyện không nắm chắc, cô tin tưởng anh có thể.Hiện tại cô không chạy, chờ Tô Phạm lôi kéo Nguy Chỉ Đồng chạy lên, tốc độ hai người đều chậm hơn anh, không thể nghi ngờ là gia tăng gánh nặng cho anh.Tiếng đất đá trôi mãnh liệt lăn xuống càng lúc càng rõ ràng, gào rống đoạt lòng người, khi đất đá trôi lăn ở sơn cốc phát ra tiếng đánh thật lớn, làm Thượng Nhất Nhiên ngừng chạy vội.